Chương 19: Blogger Một Triệu Follow
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 19: Blogger Một Triệu Follow
Cửa lounge khép lại sau lưng tôi, cắt đứt ánh đèn sáng quá mức và cả giọng nói nhẹ như dao của Kỷ Mạn Dao. Trong hành lang tầng ba mươi tám, thảm dày nuốt mất tiếng bước chân, còn lồng ngực tôi lại nghe rõ từng nhịp tim mình va vào xương sườn. “Cô không giữ được thì đừng trách tôi.” Có những câu nói không cần lớn tiếng vẫn đủ sức làm người ta thấy lạnh. Tôi không quay đầu. Quay đầu lúc này không lấy lại được bản v3, không khôi phục máy chủ cũ, càng không khiến người đã cướp đồ bỗng biết xấu hổ. Việc duy nhất tôi có thể làm là đi thẳng xuống dưới, trước khi cơn giận khiến tôi đánh mất phần tỉnh táo vừa phải trả giá mới giữ được.
Dư Hạ đứng bật dậy ngay khi thấy tôi bước ra khỏi thang máy. Cốc cà phê trước mặt cô ấy còn nguyên, lớp đá tan thành nước, giống tâm trạng bị ngâm lạnh quá lâu. “Cô ta còn nguyên vẹn không?” cô ấy hỏi. Tôi đưa điện thoại ra, tắt ghi âm rồi nhét lại vào túi. “Còn. Tiếc là pháp luật không tính việc làm người ta tức chết là công trạng.” Dư Hạ nhìn mặt tôi vài giây, nụ cười cà khịa lập tức tắt đi. “Cô ta nói gì?” Tôi không trả lời ngay. Sảnh khách sạn vẫn phát video Duyệt Nhan mở bán thành công, từng cảnh slow-motion của tuýp kem trắng hồng lướt qua như đang cố nhét một sự thật khác vào mắt người xem. Tôi nói khẽ: “Máy chủ cũ của Hứa thị. Bản v3. Câu ghi chú mẹ tớ từng bảo bỏ.”
Dư Hạ mím môi, rất lâu mới bật ra một câu: “Tớ xin rút lại. Cô ta không cần bình cứu hỏa. Cô ta cần một đoàn kiểm toán, hai luật sư và một cái gương đủ lớn để nhìn thấy mặt mình.” Tôi bật cười một tiếng rất nhẹ, nhưng cổ họng khô đến mức tiếng cười giống như giấy bị vò. Chúng tôi lên xe về studio. Thành phố nửa đêm trôi ngoài cửa kính, đèn đường kéo thành từng vệt dài, đẹp đến mức vô can. Tôi mở lại đoạn ghi âm, không nghe hết, chỉ kéo đến đoạn Kỷ Mạn Dao nói “một đống bản nháp nằm trên máy chủ cũ không ai bảo vệ”. Mỗi chữ đều không đủ để đưa ra tòa, nhưng đủ để mở một cánh cửa. Người ta không vô tình biết nơi mình chưa từng bước vào. Người ta càng không vô tình dùng đúng tên một bản nháp chưa từng công khai.
Khi chúng tôi về đến studio, Thẩm Ngật vẫn chưa rời đi. Trên bàn anh là ba mã đơn Duyệt Nhan vừa đặt, file ghi chú mẫu niêm phong, và một hộp găng tay dùng một lần. Ánh đèn huỳnh quang khiến gương mặt anh càng trắng. Tôi đặt điện thoại lên bàn. “Kỷ Mạn Dao nhắc đến máy chủ cũ.” Bàn tay đang gõ của Thẩm Ngật dừng lại. Anh không hỏi “máy chủ nào”, cũng không hỏi “cô ta nói thật không”. Sự im lặng của anh làm tôi hiểu, hướng này không phải lần đầu xuất hiện trong đầu anh. Tôi nhìn anh. “Tôi cần danh sách những người từng có quyền truy cập thư mục định vị sản phẩm sau khi Hứa thị sụp.” Thẩm Ngật tháo kính xuống, xoa sống mũi. “Tôi có thể giúp cậu đối chiếu cấu trúc thư mục và tên file cũ. Nhưng nhật ký truy cập gốc không còn nằm trong tay chúng ta.” “Vậy tìm bản sao.” Tôi nói. “Không có đường thẳng thì đi đường vòng.”
Dư Hạ vừa mở bảng theo dõi truyền thông vừa lầm bầm: “Đi đường vòng cũng được, miễn đừng vòng vào nghĩa trang danh tiếng trước.” Câu nói của cô ấy vừa dứt, màn hình lớn trên tường nhảy thêm một cảnh báo màu đỏ. Hashtag “Tự Quang ăn theo Duyệt Nhan?” đang leo lên hạng hai mươi chín. Tôi còn chưa kịp ngồi xuống thì một cảnh báo mới bật ra, lần này không phải từ khóa cũ. Dư Hạ bỗng đứng im, mắt cô ấy nhìn chằm chằm vào tiêu đề vừa hiện trên trang chủ nền tảng làm đẹp: “Blogger Mộc Tử: Thương hiệu mới của Hứa Chiêu Ninh có đang dùng lại công thức từng gây kích ứng của Hứa thị?” Bên cạnh tên tài khoản là con số theo dõi màu xám lạnh: 1.086.000.
Trong vài giây, studio yên đến mức tôi nghe thấy tiếng quạt tản nhiệt của máy tính chạy gấp hơn bình thường. Mộc Tử Thử Da là blogger chuyên review mỹ phẩm nhạy cảm, nổi tiếng vì câu cửa miệng “tôi không nhận tiền để khen, cũng không nhận xin lỗi thay cho làn da của người khác”. Cô ta từng lật một thương hiệu nhỏ dùng corticoid trá hình, từng khiến ba KOL phải xóa bài quảng cáo chỉ sau một đêm. Một triệu follow trong ngành này không chỉ là con số. Nó là một cái loa đủ lớn để biến nghi vấn thành phán quyết trước khi bên bị hỏi kịp mở miệng.
Tôi kéo bài viết xuống. Phần đầu vẫn là giọng khách quan quen thuộc: không kết luận, chỉ đặt câu hỏi; không tố cáo trực diện, chỉ “mong các bên minh bạch”. Nhưng ở ảnh thứ ba, tim tôi như bị ai bóp chặt. Đó là một trang tài liệu nội bộ của Hứa thị, đã bị che đi phần tỉ lệ thành phần, chỉ để lộ tiêu đề “H-Repair Barrier Concept V3” và một dòng đánh dấu đỏ: “cần đánh giá lại nguy cơ kích ứng trên nhóm da hàng rào yếu”. Bên dưới, Mộc Tử viết: “Theo nguồn tin nội bộ, người phụ trách định vị sản phẩm năm đó là Hứa Chiêu Ninh. Nếu Tự Quang hiện tại tiếp tục sử dụng khung công thức phục hồi này, người tiêu dùng có quyền biết liệu bi kịch Hứa thị có đang được đổi tên hay không.”
Dư Hạ chửi một câu rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không phải chúng tôi quen nhau nhiều năm, tôi sẽ tưởng cô ấy chỉ đang hít vào. Thẩm Ngật bước đến sau lưng tôi, nhìn ảnh chụp màn hình. Sắc mặt anh thay đổi rõ rệt khi thấy dòng đánh dấu đỏ. “Đây không phải báo cáo kết luận.” Anh nói. Giọng anh trầm hơn thường ngày. “Đó là trang ghi chú thảo luận trước khi test vòng hai. Cắt riêng dòng này ra thì ai đọc cũng tưởng công thức đã gây chuyện.” Tôi nhìn anh qua bóng phản chiếu trên màn hình. “Cậu chắc?” “Chắc.” Anh đáp ngay, rồi lại dừng nửa giây. “Nhưng muốn chứng minh, phải có bản đầy đủ, có số trang, có ngày tạo file và phụ lục test sau đó.”
Tôi hiểu nửa giây dừng lại ấy. Thẩm Ngật không chỉ đang nhìn một bài phốt. Anh đang nhìn lại căn phòng kiểm nghiệm năm xưa, nhìn những chữ từng bị ép nằm im trong hồ sơ, nhìn sự im lặng của chính mình. Tôi không ép anh nói tiếp. Có những cánh cửa nếu đạp mạnh quá, người bên trong sẽ chỉ khóa thêm một lớp. Tôi quay sang Dư Hạ. “Lưu toàn bộ bài viết. Video màn hình, link gốc, thời gian đăng, bình luận nổi bật, tài khoản reup đầu tiên. Đừng bỏ sót ảnh nào.” Dư Hạ gật đầu, tay đã chạy nhanh trên bàn phím. “Rõ. Trước khi tát người, chúng ta đóng khung cái mặt người đó lại.”
Bình luận tăng với tốc độ khiến người ta buồn nôn. “Hứa thị năm đó hại bao nhiêu người còn chưa đủ sao?” “Cảnh Hành điên rồi à, dám cho thương hiệu này vào thử nghiệm?” “Duyệt Nhan ra trước ít nhất còn không mang vết nhơ kích ứng.” Một tài khoản ẩn danh thả thêm ảnh chụp cũ từ thời Hứa thị họp báo xin lỗi, khoanh đỏ mặt tôi đứng ở mép sân khấu. Tôi nhìn cô gái trong ảnh. Cô ấy mặc bộ vest đen, môi mím chặt, mắt không khóc. Khi đó tôi tưởng không khóc là thắng. Sau này mới biết, không khóc chỉ khiến người khác dễ dàng tưởng rằng mình không đau.
Điện thoại của tôi rung lên. Lục Hoài Cẩn gọi đến. Tôi nhìn tên anh trên màn hình một lúc rồi bấm nghe. Đầu dây bên kia không có câu hỏi thừa. “Cô đang xem bài của Mộc Tử?” “Đang lưu chứng cứ.” Tôi đáp. “Tốt. Đừng trả lời trong bình luận, đừng nhắc tên Duyệt Nhan, đừng dùng đoạn ghi âm cuộc gặp tối nay để công khai.” Tôi cười khẽ, nhưng mắt vẫn dán vào những bình luận đang đòi Cảnh Hành hủy tư cách thử nghiệm của Tự Quang. “Lục tổng gọi để nhắc điều khoản hay nhắc người?” Anh im lặng rất ngắn. “Cả hai. Cuộc họp rủi ro của Cảnh Hành sẽ được đẩy lên sáng mai. Chuẩn bị toàn bộ hồ sơ kiểm nghiệm hiện tại của Tự Quang.”
“Nếu Cảnh Hành chọn rút lui thì sao?” Tôi hỏi. Câu hỏi ấy không giống chất vấn anh. Nó giống tôi tự buộc mình nhìn thẳng vào khả năng tệ nhất. Bên kia có tiếng lật giấy rất nhẹ. “Cảnh Hành sẽ làm theo quy trình.” Lục Hoài Cẩn nói. “Còn tôi chưa đưa ra kết luận khi chưa thấy bằng chứng.” Không phải lời an ủi. Không phải lời hứa đứng về phía tôi. Nhưng trong một đêm mà cả mạng đang vội kết án, câu “chưa đưa ra kết luận” lại giống một mảnh đất đủ để đặt chân. Tôi nói: “Tôi sẽ gửi hồ sơ trước sáu giờ.” Anh đáp: “Đừng thức một mình.” Tôi nhìn Dư Hạ đang mở ba cửa sổ ghi màn hình, Thẩm Ngật đang tìm lại cấu trúc file cũ trên ổ cứng ngoài. “Tôi không một mình.”
Sau khi cúp máy, chúng tôi lập tức chia việc. Dư Hạ soạn ba phiên bản thông cáo: bản ngắn để giữ nhịp, bản dài khi có yêu cầu chính thức, và bản pháp lý nếu blogger tiếp tục tung tài liệu cắt ghép. Tôi viết phần lõi: Tự Quang chưa bán đại trà, tất cả mẫu thử đều đang trong quy trình kiểm nghiệm và patch test; thương hiệu không né tránh quá khứ Hứa thị nhưng phản đối việc dùng tài liệu không đầy đủ để dẫn dắt kết luận; mọi hồ sơ liên quan sẽ được đối chiếu với bên kiểm nghiệm độc lập. Viết đến câu “không né tránh quá khứ”, ngón tay tôi khựng lại. Quá khứ giống một căn phòng cháy. Tôi đã chạy ra ngoài rất lâu, nhưng khói vẫn bám vào tóc, vào quần áo, vào tên tôi. Người ta chỉ cần ngửi thấy mùi khói là lập tức quên hỏi ai đã châm lửa.
Thẩm Ngật đặt một tập tài liệu xuống trước mặt tôi. “Tôi tìm thấy bản backup thư mục v3 trên ổ cứng cũ. Không đầy đủ, nhưng có thể đối chiếu tên file và ngày sửa cuối.” Tôi mở tập tin anh đưa. Danh sách file hiện ra khô khan: concept_v3, claim_note_deleted, patchtest_round2_plan, ingredient_source_compare. Dòng cuối cùng khiến mắt tôi dừng lại: raw_material_source_B_warning. Tôi chưa kịp hỏi, Thẩm Ngật đã nói trước: “Đừng hỏi tôi tối nay. Nếu nói không đủ, sẽ hại cậu nhiều hơn giúp cậu.” Tôi nhìn anh. Lần đầu tiên trong nhiều ngày qua, tôi thấy trên mặt người kỹ sư ít nói ấy không chỉ có mệt mỏi, mà còn có tội lỗi. “Được.” Tôi nói. “Nhưng sau đêm nay, chúng ta không còn xa xỉ quyền im lặng lâu nữa.”
Một giờ bốn mươi hai phút sáng, hộp thư công việc nhận email mới từ Cảnh Hành. Tiêu đề rất ngắn, rất đúng phong cách của một hệ thống lớn khi muốn giảm rủi ro trước khi hiểu con người: “Thông báo tạm dừng xử lý đơn thử nghiệm TQ-S001.” Tôi mở ra. Nội dung chỉ có sáu dòng, thông báo do xuất hiện nghi vấn an toàn sản phẩm liên quan đến Hứa thị, bộ phận quản lý rủi ro yêu cầu tạm dừng toàn bộ quy trình nhập kho và phân phối mẫu thử của Tự Quang cho đến khi hoàn tất xác minh hồ sơ kiểm nghiệm độc lập. Danh sách người nhận kéo dài, phòng pháp chế, phòng kênh bán, phòng kiểm nghiệm, bộ phận truyền thông. Ở dòng cc cuối cùng, tên Lục Hoài Cẩn nằm yên lặng như một con dấu lạnh.
Dư Hạ đứng sau lưng tôi, không nói gì. Thẩm Ngật cũng im lặng. Tôi đọc email lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Không có tiếng sét nào đánh xuống. Không có cánh cửa nào sập ầm. Chỉ có một dòng chữ biến cả tuần cố gắng của chúng tôi thành trạng thái chờ. Tôi đặt tay lên bàn, cảm thấy đầu ngón tay mình lạnh đi, nhưng lưng vẫn thẳng. Kỷ Mạn Dao nói thị trường chỉ nhớ ai sáng hơn. Mộc Tử hỏi liệu bi kịch Hứa thị có đang được đổi tên. Cảnh Hành tạm dừng đơn thử nghiệm. Tất cả những thứ đó cùng lúc đè xuống, nặng đến mức người ta rất dễ muốn cúi đầu. Tôi đóng email lại, mở file hồ sơ kiểm nghiệm, rồi nói với hai người còn lại: “Sáng mai, chúng ta đến Cảnh Hành. Nếu họ muốn tạm dừng vì bằng chứng, tôi đưa bằng chứng. Nếu họ muốn tạm dừng vì dư luận, tôi hỏi họ có còn nhớ mình là kênh bán mỹ phẩm hay tòa án mạng không.”
