Chương 20 - Chương 20: Lục Hoài Cẩn Không Rút Lui
Chương 20: Lục Hoài Cẩn Không Rút Lui
Tôi không ngủ. Dòng chữ “tạm dừng xử lý đơn thử nghiệm TQ-S001” sáng trong đầu như một con dấu đỏ, khiến mười bảy phút nhắm mắt trên ghế sofa cũng chỉ giống một kiểu chớp mắt dài hơn bình thường. Năm giờ mười, Thẩm Ngật gửi xong bản đối chiếu tên file trong thư mục v3. Năm giờ bốn mươi, Dư Hạ đặt trước mặt tôi một hộp cơm nắm mua dưới lầu, giọng khàn vì thức trắng: “Ăn. Cô mà ngất ở Cảnh Hành thì bọn họ sẽ thêm một mục rủi ro sức khỏe nhà sáng lập vào biên bản.” Tôi cười không nổi nhưng vẫn ăn hết. Đôi khi lòng tự trọng của một người bắt đầu từ việc còn đủ sức đứng thẳng trước khi vào phòng họp.
Bảy giờ ba mươi, chúng tôi rời studio. Trên điện thoại, bài của Mộc Tử đã được chia sẻ lại hơn ba vạn lần, vài tài khoản marketing bắt đầu dùng cụm “tai nạn Hứa thị tái diễn”, dù Tự Quang còn chưa bán đại trà một lọ nào. Tôi tắt màn hình, đặt tay lên xấp hồ sơ: báo cáo patch test, chứng nhận nguyên liệu, quy trình niêm phong mẫu TQ-S001, bảng so sánh công thức với trang H-Repair Barrier Concept V3 bị cắt, và bản backup không đầy đủ Thẩm Ngật vừa khôi phục. Chúng không hoàn hảo. Nhưng ít nhất chúng có ngày tháng, chữ ký, mã lô và người chịu trách nhiệm. Tôi đã quá chán những lời kết án không cần ký tên.
Dư Hạ không được vào phòng họp rủi ro, nên cô ấy ở lại khu chờ tầng hai mươi sáu, mở laptop như mở một trận địa. Trước khi cửa thang máy khép lại, cô ấy giơ ngón tay về phía tôi. “Nhớ kỹ, vào đó không phải để xin thương xót. Cảnh Hành có quyền sợ rủi ro, nhưng không có quyền biến hot search thành báo cáo kiểm nghiệm.” Tôi đáp: “Câu này ghi vào thông cáo được không?” Dư Hạ nhếch môi: “Để bản nội bộ thôi. Bản công khai phải giả vờ chúng ta có giáo dục hơn một chút.” Tiếng cà khịa ấy kéo tôi khỏi ký ức về ngày Hứa thị sụp đổ, ngày mọi người cũng ngồi quanh một chiếc bàn dài và quyết định tên tôi là vật dễ hy sinh nhất.
Phòng họp số ba của Cảnh Hành lạnh hơn ngoài hành lang. Trên màn hình lớn, hashtag liên quan đến Tự Quang nằm trong ô màu cam. Người của phòng pháp chế, quản lý rủi ro, kênh bán và kiểm nghiệm nội bộ đều đã có mặt. Lục Hoài Cẩn chưa đến; vị trí đầu bàn để trống. Một người đàn ông mặc vest xám tự giới thiệu là Chu Minh, phụ trách quản lý rủi ro thương hiệu, mở đầu bằng giọng rất khách quan: “Cô Hứa, trước khi hội đồng đưa ra quyết định cuối cùng, chúng tôi cần xác nhận. Tự Quang có thừa nhận sản phẩm TQ-S001 tồn tại nguy cơ an toàn tương tự sản phẩm gây khủng hoảng của Hứa thị năm đó không?”
Tôi đặt tay lên mép hồ sơ. “Tôi thừa nhận hiện tại có nghi vấn cần xác minh,” tôi nói. “Tôi không thừa nhận một kết luận được dựng lên bằng một trang tài liệu bị cắt khỏi bối cảnh.” Tôi mở tập tài liệu thứ nhất, đẩy về phía họ. “Đây là hồ sơ TQ-S001 đang nộp trong quy trình thử nghiệm của Cảnh Hành: công thức hiện tại, nguồn nguyên liệu, COA từng lô, báo cáo ổn định sơ bộ và patch test nhóm da nhạy cảm. Tự Quang chưa bán đại trà, chưa giao mẫu cho người tiêu dùng ngoài danh sách thử nghiệm kiểm soát. Nếu có vấn đề thật, tôi chấp nhận tạm dừng, thu hồi mẫu, kiểm nghiệm lại và chịu trách nhiệm theo hợp đồng. Nhưng nếu vấn đề chỉ là một bức ảnh bị cắt, tôi yêu cầu Cảnh Hành dùng quy trình để trả lời.”
Một giám đốc kênh bán lật tài liệu rất nhanh, nhanh đến mức tôi nghi ngờ ông ta chỉ đang tìm lỗi hơn là đọc. “Người tiêu dùng không phân biệt được nghi vấn và kết luận. Nếu tiếp tục giữ Tự Quang, dư luận sẽ cho rằng Cảnh Hành xem nhẹ an toàn.” Tôi nhìn ông ta. “Vậy nếu hủy Tự Quang trước khi kiểm nghiệm, dư luận sẽ cho rằng Cảnh Hành xem trọng an toàn, hay cho rằng Cảnh Hành thừa nhận mình đã duyệt một sản phẩm nguy hiểm?” Ông ta cau mày. Tôi không đợi ông ta trả lời. “Tôi không đến đây để ép Cảnh Hành đứng về phía tôi. Tôi đến để yêu cầu Cảnh Hành đứng về phía tiêu chuẩn mà chính các anh đặt ra.”
Thẩm Ngật mở laptop khi phía kiểm nghiệm hỏi về tài liệu H-Repair Barrier Concept V3. Giọng anh khô nhưng rõ: “Ảnh blogger đăng là trang ghi chú trước test vòng hai. Dòng ‘cần đánh giá lại nguy cơ kích ứng’ là yêu cầu bổ sung thử nghiệm, không phải kết luận gây kích ứng. Dựa trên metadata backup còn lại, sau trang này có ít nhất hai phụ lục liên quan đến patchtest_round2_plan và ingredient_source_compare. Chúng tôi chưa có bản đầy đủ, nên không yêu cầu Cảnh Hành tin ngay. Chúng tôi chỉ yêu cầu không coi một trang bị cắt là toàn bộ sự thật.” Anh dừng một giây. “Về công thức TQ-S001, hệ nền, chất làm dịu và nguồn nguyên liệu chính đều khác. Có thể kiểm nghiệm định lượng.”
Chu Minh gõ bút lên tập giấy. “Nhưng bản backup của các vị không hoàn chỉnh. Nói cách khác, các vị không chứng minh được tài liệu blogger dùng là giả.” Tôi nhìn thẳng ông ta. “Đúng. Tôi không chứng minh nó là giả. Tôi chứng minh nó không đủ để kết luận. Hai chuyện này khác nhau.” Năm đó, tôi từng cố chứng minh mình hoàn toàn vô tội trong khi chưa nắm đủ bằng chứng, để rồi càng nói càng giống một kẻ đang giãy giụa. Lần này, tôi không lấp khoảng trống bằng cảm xúc. Khoảng trống ở đâu, tôi chỉ thẳng vào đó. Vì chỉ khi thừa nhận còn thiếu, người ta mới có đường đi tìm phần còn lại.
Cửa phòng họp mở ra đúng lúc phòng pháp chế đề xuất chuyển trạng thái Tự Quang từ “tạm dừng” sang “hủy hợp tác thử nghiệm để bảo vệ danh tiếng hệ thống”. Lục Hoài Cẩn bước vào, trên tay là một tập tài liệu mỏng. Anh không nhìn tôi trước. Anh nhìn màn hình, nhìn dòng đề xuất vừa được gõ lên, rồi ngồi xuống vị trí đầu bàn. “Ai chịu trách nhiệm cho chữ ‘hủy’?” Chu Minh đáp: “Bộ phận rủi ro đề xuất. Căn cứ là mức độ lan truyền của bài đăng và liên hệ tiêu cực với vụ Hứa thị.” Lục Hoài Cẩn lật một trang giấy. “Điều khoản nào trong hợp đồng thử nghiệm cho phép hủy vì mức độ lan truyền, khi chưa có kết luận kiểm nghiệm?”
Phòng họp im mất hai nhịp. Pháp chế chỉnh kính. “Lục tổng, điều khoản rủi ro nghiêm trọng cho phép Cảnh Hành đơn phương chấm dứt nếu đối tác gây ảnh hưởng tiêu cực đến danh tiếng tập đoàn.” Lục Hoài Cẩn hỏi lại: “Ảnh hưởng tiêu cực đã được xác định là do đối tác gây ra, hay do một bài đăng chưa qua kiểm chứng gây ra?” Không ai trả lời ngay. Anh đặt tập tài liệu xuống. “Tạm dừng nhập kho là cần thiết. Hủy hợp tác lúc này là dùng dư luận thay kiểm nghiệm. Nếu TQ-S001 có vấn đề, Cảnh Hành sẽ hủy thử nghiệm và công khai quy trình xử lý. Nếu TQ-S001 không có vấn đề, việc hủy trước khi xác minh sẽ biến Cảnh Hành thành một hệ thống bán lẻ chỉ biết chạy theo hot search.”
Vị giám đốc kênh bán hỏi ai chịu rủi ro trong thời gian chờ kiểm nghiệm. Lục Hoài Cẩn nhìn ông ta. “Tôi chịu phần quyết định quy trình. Tự Quang chịu phần sản phẩm của họ. Phòng rủi ro chịu phần giám sát. Không ai ở đây được quyền đẩy hết trách nhiệm cho một câu ‘cộng đồng mạng đang nói’.” Tôi không biết thứ gì trong lồng ngực mình khẽ rơi xuống trước: sự căng cứng hay nỗi phòng bị. Anh không nói anh tin tôi, cũng không nói một câu nào có thể bị hiểu là thiên vị. Nhưng anh không rút lui. Trong căn phòng đầy người đang muốn cắt bỏ Tự Quang trước khi hồ sơ được đọc hết, anh chỉ nói một điều đơn giản: trước khi kết luận, phải để chứng cứ được lên tiếng.
Quyết định cuối cùng được ghi thành bốn mục. Một, đơn TQ-S001 tiếp tục tạm dừng nhập kho và phân phối mẫu cho đến khi có kết quả. Hai, toàn bộ mẫu lưu của Tự Quang và mẫu Cảnh Hành đang giữ sẽ được niêm phong dưới sự chứng kiến của ba bên, gửi đến trung tâm kiểm nghiệm độc lập có tư cách CMA/CNAS. Ba, Tự Quang phải nộp bổ sung hồ sơ nguyên liệu, quy trình sản xuất, bản đối chiếu công thức và mọi tài liệu Hứa thị mà chúng tôi có quyền sử dụng hợp pháp. Bốn, trong thời gian chờ kết quả, Tự Quang không được khẳng định an toàn tuyệt đối, nhưng được quyền công khai rằng sản phẩm đang được kiểm nghiệm độc lập. Tôi ký vào biên bản bằng tay không run. Điều kiện rất chặt. Nhưng đó là một con đường có vạch kẻ rõ ràng, không phải vách đá bị người ta bịt mắt đẩy xuống.
Sau cuộc họp, Thẩm Ngật bị bộ phận kiểm nghiệm giữ lại đối chiếu danh mục mẫu. Tôi bước ra hành lang trước. Lục Hoài Cẩn đi sau tôi vài bước, không gọi. Đến khu cửa kính nhìn xuống sông Hoàng Phố, tôi dừng lại. “Lục tổng, anh vừa chọn một quyết định không hề có lợi cho danh tiếng ngắn hạn của Cảnh Hành.” Anh nhìn tôi, ánh mắt không lạnh như trong phòng họp nhưng vẫn tỉnh. “Tôi không chọn cô. Tôi chọn không để một hệ thống lớn tự phá tiêu chuẩn của mình.” Tôi cong môi. “Câu này nghe rất thích hợp để đưa vào báo cáo thường niên.” Khóe miệng anh thoáng động. “Cô Hứa, cô vừa thoát khỏi nguy cơ bị hủy hợp tác, còn tâm trạng sửa văn cho tôi?” “Tôi chưa thoát.” Tôi nói. “Tôi chỉ vừa được vào phòng thi lại.”
Anh im lặng một lát, rồi nói: “Phòng thi này công bằng hơn lần trước.” Bốn chữ “lần trước” lướt qua rất nhẹ, nhưng vẫn khiến tim tôi khựng. Hứa thị năm đó, Cảnh Hành năm đó, những báo cáo bị bỏ qua, những người đã chọn im lặng — tất cả vẫn nằm dưới mặt nước. Hôm nay chưa phải ngày kéo mọi bí mật lên cùng lúc. Hôm nay, tôi cần giữ Tự Quang sống đủ lâu để có tư cách hỏi tiếp. Tôi nhìn anh. “Anh nói chỉ tin bằng chứng.” “Ừ.” “Vậy đừng tin tôi quá sớm.” Anh đáp gần như ngay lập tức: “Tôi sẽ không. Cũng đừng tự kết án mình quá sớm.”
Điện thoại trong túi tôi rung lên. Tin nhắn của Dư Hạ bật sáng: “Mộc Tử đăng teaser livestream tám giờ tối: ‘Hứa Chiêu Ninh sẽ xin lỗi người tiêu dùng, hay tiếp tục né tránh?’ Bình luận đang ép chúng ta lên sóng.” Tôi chuyển màn hình cho Lục Hoài Cẩn xem. Anh chỉ nhìn lướt qua. “Đừng trả lời trước khi niêm phong mẫu.” “Tôi biết. Muốn phản kích cũng phải có vật chứng trên bàn, không phải chỉ có một cái miệng mệt mỏi.” Anh thật sự cười rất nhạt. “Cô tự miêu tả bản thân khá chính xác.” Tôi nhìn anh. “Lục tổng, trong hợp đồng có điều khoản cấm nhà đầu tư tiềm năng chọc tức đối tác đang khủng hoảng không?” “Không.” “Đáng tiếc.”
Mười phút sau, nhân viên tuân thủ của Cảnh Hành mang đến một phong bì trắng. Bên trong là thẻ ra vào tạm thời, lịch niêm phong mẫu và một dòng chữ in đậm: Phòng kiểm nghiệm B-07, 14:00. Tôi cầm tấm thẻ trong tay, mặt nhựa lạnh áp vào lòng bàn tay nóng rát vì thiếu ngủ. Nó không phải giấy chứng nhận trong sạch, càng không phải vé thông hành đến chiến thắng. Nó chỉ là quyền được bước vào một căn phòng nơi sản phẩm của tôi sẽ bị mở ra, soi dưới đèn, đo bằng số liệu và đối chiếu bằng quy trình. Nhưng sau một đêm bị cả mạng kết án bằng ảnh chụp màn hình, một căn phòng như vậy đã đủ quý. Nếu người ta muốn biến Tự Quang thành nghi phạm, vậy tôi sẽ mang nó vào phòng kiểm nghiệm như mang chính mình vào phiên tòa đầu tiên được phép trình chứng cứ.
