Chương 32: Đêm cũ trở lại
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcCHƯƠNG 32. ĐÊM CŨ TRỞ LẠI
Không ai trong xe nói gì sau khi dòng cảnh báo hiện lên. Mưa đập lên kính dày đến mức thế giới bên ngoài chỉ còn là những vệt sáng vỡ vụn. Bà Thanh Vân ngồi ở ghế sau, hai tay ôm chặt chiếc túi của mình, mặt trắng bệch khi nghe hai chữ Nam Thành. Minh Khang không quay đầu lại. Anh chỉ nhìn cụm chấm đỏ trên màn hình dự phòng, sống lưng cứng như một người vừa nghe tiếng gọi từ dưới lòng đất.
Tôi buộc mình nhìn khỏi màn hình trước. Nếu cứ nhìn mãi vào những điểm sáng run rẩy ấy, tôi sợ mình sẽ quên trong xe còn một nhân chứng vừa mới dám bật lại giọng nói của mình. Tôi gọi cho luật sư Duy, nói nhanh tình hình: hầm Nam Thành ngập, Dư Quang bị khóa quyền điều phối, chúng tôi đang đưa bà Thanh Vân đến văn phòng. Đầu dây bên kia im đúng một nhịp rồi đáp: “Đừng đưa bà ấy ra hiện trường. Văn phòng tôi có máy phát. Tôi cho người xuống đón ở sảnh sau. Các cô cậu đưa bà ấy đến đó, phần còn lại để tôi xử lý.”
Minh Khang nghe hết cuộc gọi qua loa ngoài. Khi tôi tắt máy, anh hỏi: “Cô muốn tôi quay đầu không?” Câu hỏi ấy khiến tôi nhìn sang anh. Trước đây, có lẽ anh đã tự quyết định trước rồi thông báo sau. Lần này, bàn tay anh vẫn siết vô lăng, nhưng mắt chờ câu trả lời của tôi. Tôi nuốt xuống vị kim loại trong cổ họng. “Không. Đưa bác Thanh Vân đến chỗ luật sư trước. Nếu bà ấy xảy ra chuyện, bản ghi chỉ còn là một file bị bôi bẩn. Còn người trong hầm không được phép chờ chúng ta cãi nhau xem quá khứ đau hơn hay hiện tại gấp hơn.”
Anh gật đầu, không tranh luận. Xe rẽ qua một con đường phụ, tránh dòng xe đang kẹt cứng ở ngã tư mất đèn. Minh Khang gọi cho Đức “Gấu”, giọng nhanh, thấp và rõ từng chữ. Anh không dùng danh nghĩa CEO, cũng không ra lệnh như người còn quyền ký văn bản. Anh hỏi đội nào còn ở gần Nam Thành, máy bơm di động đặt ở đâu, cửa thoát hiểm phía Bắc có bị khóa không, trạm điện phụ đã cắt chưa. Đức nói dồn rằng hội đồng đang bắt mọi nhóm chờ phê duyệt, còn trung tâm vận hành gần như tê liệt. Minh Khang chỉ đáp: “Không cần máy chủ để biết nước đang dâng. Cậu gom người. Tôi đến trong mười phút.”
Tôi mở nhóm chat của Sao Chổi, gõ nhanh đến mức màn hình ướt mồ hôi. Tôi không phản đòn bài bẩn. Không phải lúc này. Một thành phố đang mất điện không cần thêm một bài thanh minh có cấu trúc đẹp. Nó cần đường cho xe cứu hộ, cần người gần hầm tránh xa lối xuống, cần những ai còn pin gửi vị trí và âm thanh thay vì chen vào xem. Tôi nhắn chị Chi chuẩn bị thông báo trung lập: mở làn khẩn cấp, không tự ý xuống hầm, gửi video hiện trường cho một đầu mối duy nhất. Hoài Phương nhận hình ảnh. Tùng nhận lọc dữ liệu người dân gửi về.
Văn phòng luật sư Duy nằm trong một tòa nhà thấp cách tuyến Nam Thành hai ngã tư. Tầng trệt vẫn có ánh sáng vàng từ máy phát dự phòng. Chúng tôi dừng ở sảnh sau, nơi luật sư Duy đã đứng chờ cùng một cộng sự. Bà Thanh Vân bước xuống xe, chân gần như khuỵu. Bà nhìn tôi trước, giọng rất khẽ: “An Hạ, nếu bác nói ra rồi mà vẫn không cứu được ai thì sao?” Tôi không an ủi bà bằng lời dễ nghe. “Bác nói ra không phải để sửa lại cái chết đã xảy ra. Bác nói ra để đêm đó không còn quyền giết thêm người nữa.”
Bà Thanh Vân bật khóc, nhưng lần này bà không lùi lại. Luật sư Duy gật đầu với tôi. “Tôi sẽ lập biên bản ngay khi bà ấy ổn định. Hai người đi đi. Nhưng nhớ một điều: đừng biến mình thành chứng cứ bị đối phương dùng ngược.” Tôi hiểu ông đang nhắc cả tôi lẫn Minh Khang. Sự thật cần người sống để đưa nó ra ánh sáng. Minh Khang cúi đầu với mẹ rất nhanh, không ôm, không nói những lời làm bà thêm sợ. Anh chỉ nói: “Mẹ ở đây. Con sẽ quay lại.” Bà Thanh Vân nhìn anh, rồi gật đầu như người đang học lại cách tin vào một câu hứa.
Xe vừa rời sảnh sau, điện thoại Minh Khang reo. Tên Trần Bảo Lâm hiện lên màn hình như một vệt mực đen trên nền cảnh báo đỏ. Anh bật loa. Giọng Bảo Lâm bình tĩnh đến mức khiến da tôi lạnh đi. “Khang, tôi hy vọng cậu không định đến Nam Thành. Cậu đã bị đình chỉ. Nếu cậu tự ý điều đội, mọi thiệt hại sẽ đổ lên đầu cậu và kéo Dư Quang chết hẳn.” Minh Khang nhìn đường phía trước. “Nếu Dư Quang chết vì cứu người, ít nhất nó còn chết đúng nghề.” Bảo Lâm cười rất nhẹ. “Vậy bảo người của cậu tránh xa phòng kỹ thuật phía Nam. Chỗ đó ngập sâu, dây điện cũ, chập một cái là không ai chịu nổi trách nhiệm đâu.”
Tôi ngẩng phắt lên. Minh Khang cũng im một nhịp rất ngắn. Đức “Gấu” vừa báo mực nước, cửa thoát hiểm, máy bơm, nhưng chưa hề nói đến phòng kỹ thuật phía Nam. Một người ngồi trong phòng họp hội đồng không nên biết chi tiết ấy nhanh hơn đội hiện trường, trừ khi hắn đã nhìn vào thứ khác. Hoặc đang ở gần đó hơn chúng tôi tưởng. Minh Khang hỏi chậm: “Ai báo cho cậu phòng kỹ thuật phía Nam?” Đầu dây bên kia im nửa giây. “Trung tâm vận hành,” Bảo Lâm đáp. “Cậu nên học cách nhận thông tin chính thức thay vì chạy theo cảm xúc.” Anh ta cúp máy trước khi Minh Khang nói tiếp.
Điện thoại tôi rung ngay sau đó. Tùng gửi một ảnh chụp méo, nền giấy cũ ố nước, bên trên là sơ đồ hầm Nam Thành nó vừa xử lý lại từ đoạn thẻ nhớ của ba. Một vùng được khoanh đỏ: TỦ ĐỆM DỮ LIỆU – PHÒNG KỸ THUẬT NAM. Tin nhắn tiếp theo hiện lên: “Chị, em không chắc một trăm phần trăm, nhưng nếu thiết bị này còn, nó có thể giữ log điều hướng xe và tín hiệu cứu hộ thứ hai trong đêm năm đó. Ba từng ghi chú: ‘Không nằm trên máy chủ chính.’” Tôi đọc dòng ấy hai lần. Mười hai năm qua, chúng tôi tìm phần bị xóa ở những nơi người ta muốn chúng tôi tìm. Còn ba tôi, có lẽ trước khi mọi thứ sụp xuống, đã biết ánh sáng cuối cùng phải được giấu ở nơi không ai nghĩ đến.
Tôi đưa điện thoại cho Minh Khang. Anh chỉ liếc qua một lần, sắc mặt đã thay đổi. Không phải hoảng. Là sự bình tĩnh của người vừa nhận ra dưới dòng nước đêm nay không chỉ có người chờ cứu, mà còn có sự thật chờ bị giết lần cuối. “Bảo Lâm không sợ người chết vì chập điện,” tôi nói. “Hắn sợ người khác chạm vào cái tủ đó.” Minh Khang chuyển hướng vào làn đường tối dẫn về Nam Thành. “Tôi sẽ vào hầm với Đức.” “Còn tôi?” Anh nhìn tôi một thoáng. “Cô ở ngoài điều phối truyền thông và dữ liệu. Không phải vì tôi muốn giữ cô lại, mà vì ngoài này cần người biết biến tiếng ồn thành đường cứu hộ.” Lần đầu tiên, câu đó giống sự tin tưởng đặt đúng chỗ.
Khu vực quanh hầm Nam Thành đã thành một khối đen ướt nước. Đèn đường tắt, xe cộ mắc lại thành hàng dài, tiếng còi, tiếng mưa và tiếng người gọi nhau lẫn vào nhau thành một thứ âm thanh khiến ngực tôi thắt lại. Cửa hầm phía Nam bị nước nuốt đến gần nửa biển báo. Vài người dân đứng trên vỉa hè giơ điện thoại soi xuống dưới, ánh đèn pin nhỏ nhoi run lên trên mặt nước đục. Ở mép đường, Đức “Gấu” và sáu thành viên phản ứng nhanh đang kéo dây cứu sinh ra khỏi thùng xe. Không có logo sáng, không có đội hình hoàn hảo, không có màn hình điều phối lớn như trong những video quảng bá của Dư Quang. Chỉ có vài con người ướt sũng, vài thiết bị chạy bằng pin và một câu hỏi cũ: còn ai sống dưới đó không?
Minh Khang xuống xe. Đức nhìn thấy anh thì chửi một câu rất nhỏ, lần này nghe giống thở phào hơn là bực. “Sếp, nước dâng nhanh. Có ít nhất bảy tín hiệu từ điện thoại mắc dưới hầm, nhưng vị trí nhảy loạn vì sóng yếu.” Minh Khang cầm bản đồ giấy từ tay Đức, cúi xuống mui xe làm bàn. Anh chỉ từng điểm thoát hiểm, chia người theo cặp, dặn không mở cửa kỹ thuật khi chưa cắt nguồn, ưu tiên đưa người ở tầng dốc ra trước. Tôi đứng cạnh, mở điện thoại phát trực tiếp bằng kênh Sao Chổi. Tôi không quay mặt nạn nhân, không quay đội cứu hộ để câu cảm xúc. Tôi chỉ quay dòng xe đang chắn đường và đọc rõ từng hướng dẫn. Bình luận tràn lên như nước. Có người chửi tôi dựng kịch. Có người lôi ba tôi ra lần nữa. Tôi tắt phần hiển thị bình luận trên màn hình phụ, để Tùng lọc thông tin cần thiết.
Trên đường, vài chiếc xe bắt đầu lùi, rồi cả một khoảng nhỏ được mở ra giữa cơn mưa. Không phải phép màu. Chỉ là khi thông tin đủ rõ, con người đôi khi vẫn biết cách nhường nhau một lối sống. Đúng lúc đội đầu tiên chuẩn bị xuống lối kỹ thuật phía Bắc, Hoài Phương gọi video cho tôi. “Hạ, tao vừa nhận clip từ Mai Uyên. Cô ta không dám đăng công khai vì sợ bị chặn nguồn, nhưng gửi thẳng cho mày.” Clip chỉ dài mười bốn giây. Một chiếc xe đen dừng ở đường dịch vụ phía sau hầm Nam Thành. Trần Bảo Lâm bước xuống, áo mưa kéo thấp, tay ôm một hộp chống nước màu xám. Hai người đàn ông đi cùng hắn mở khóa cổng phụ dẫn vào khu kỹ thuật. Trên cánh cổng là biển cảnh báo cũ: PHÒNG KỸ THUẬT NAM.
Tôi không nghe rõ tiếng Hoài Phương hỏi gì nữa. Mọi âm thanh trong đêm mưa bỗng lùi ra xa, chỉ còn tiếng tim mình đập nặng như nước đập vào cửa hầm. Mười hai năm trước, có người đã tắt đi mười bảy phút cuối cùng và để ba tôi mang tội. Đêm nay, khi người sống còn đang kêu cứu dưới lòng đất, kẻ nối tiếp bóng tối ấy lại xuống hầm với một chiếc hộp chống nước trên tay. Tôi quay sang Minh Khang. Anh đang nhìn màn hình trong tay tôi, mắt tối lại. Không cần ai nói thêm, chúng tôi đều hiểu: Bảo Lâm không đến Nam Thành để cứu người. Hắn đến để lấy phần dư quang cuối cùng trước khi nước kịp cuốn nó ra ánh sáng.
