Chương 4 - Chương 4: Điều khoản dưới mưa
Chương 4: Điều khoản dưới mưa
“Tôi muốn căn nhà.” Giọng Lâm An Nhiên không lớn, nhưng đủ làm phòng họp khựng lại. Ngoài lớp kính cao sát trần, mây đen kéo qua thành phố như một tấm vải ẩm phủ xuống quá vội. Tạ Minh Dương nhìn cô rất lâu, ánh mắt bình thản đến mức cô không biết anh đang cân nhắc hay chờ cô tự nhận ra yêu cầu ấy không thể được đáp bằng một cái gật đầu. Nhưng cô đã nói ra rồi. Sau những con dấu cũ, sau bản đề xuất hôn nhân lạnh như hợp đồng thuê mặt bằng, An Nhiên không còn muốn dùng chữ “xin” nữa.
Minh Dương đặt cây bút xuống mép hồ sơ. “Căn nhà hiện không thể chuyển lại cho cô bằng lời hứa miệng.” An Nhiên cười nhạt. “Tôi biết. Nếu chỉ cần một lời hứa, tôi đã không phải ngồi đây nghe anh đề nghị biến hôn nhân của tôi thành một phần trong kế hoạch giữ ghế của anh.” Câu nói sắc, nhưng không vỡ ra thành tức giận. Cô giữ nó trong cổ họng như giữ một mũi kim, đau vừa đủ để tỉnh táo. Minh Dương không phản bác. Anh chỉ kéo bản tóm tắt thỏa thuận về phía mình, lật sang một trang trắng ở cuối. “Vậy viết thành điều khoản.”
An Nhiên nhìn trang giấy trống ấy. Mẹ cô từng giữ Tiệm May Mộc Miên bằng những lời hứa dưới mái hiên: khách hẹn lấy áo cưới, hàng xóm gửi chìa khóa, dì Hậu nhờ giữ hộ xấp vải nhung khi trời mưa. Còn bây giờ, ngay cả một mái nhà cũng phải được đặt vào câu chữ đủ lạnh để dùng trước luật sư. Cô ngồi xuống lại, hai tay đặt trên đầu gối để không ai thấy chúng đang lạnh đi. “Điều khoản thứ nhất: trong thời hạn hợp đồng, anh phải bảo đảm Tiệm May Mộc Miên không bị tháo dỡ, chuyển nhượng, thế chấp thêm hoặc đưa vào giao dịch nào làm thay đổi hiện trạng.”
“Tôi có thể ký cam kết tạm dừng xử lý trong phạm vi quyền điều hành quỹ,” Minh Dương nói. “Nhưng không thể cam kết thay mọi cơ quan quản lý, cũng không thể ký điều khoản trái quy định nếu hồ sơ của cô không có căn cứ.” An Nhiên ngước mắt. “Tôi không yêu cầu anh biến sai thành đúng. Tôi yêu cầu anh không dùng cái đúng trong tay anh để nghiền nát tôi trước khi sự thật kịp được kiểm tra.” Đầu bút của anh dừng một nhịp. Rồi anh viết: bảo toàn hiện trạng Mộc Miên trong phạm vi quyền kiểm soát của bên A; không thúc đẩy tháo dỡ trong thời hạn thẩm tra; hỗ trợ cung cấp bản sao hồ sơ hợp lệ cho bên B và luật sư do bên B chỉ định.
Mưa bắt đầu rơi. Ban đầu chỉ là vài vệt nước mảnh trên kính, sau đó dày dần, làm thành phố phía dưới nhòe đi thành những mảng sáng tối. An Nhiên cúi nhìn những dòng chữ khô khan. Chúng không đẹp như một lời bảo vệ, cũng không đủ ấm để cô thấy mình được cứu. Nhưng ít nhất, chúng không còn là khoảng trống để Minh Dương tùy ý diễn giải. “Điều khoản thứ hai: tôi được tiếp tục điều tra hồ sơ Mộc Miên. Tôi được thuê luật sư, yêu cầu giám định chữ ký, gặp người từng liên quan. Anh không được cấm, không được giấu tài liệu nếu tài liệu đó nằm trong quyền tiếp cận hợp pháp của anh.”
Minh Dương nhìn cô. “Cô không được dùng tên tôi hoặc tên quỹ để gây áp lực cho người khác. Không đưa hồ sơ chưa xác minh cho truyền thông. Không tự ý liên hệ Tạ Hoàng Bách hoặc bất cứ người nào trong Tạ gia về dự án này nếu chưa báo trước cho tôi.” Câu cuối khiến An Nhiên mím môi. “Anh sợ tôi phá hỏng thế cờ của anh?” Minh Dương đáp: “Tôi sợ cô bị họ dùng làm cửa vào.” An Nhiên bật cười khẽ, lạnh hơn tiếng mưa. “Cách nói tử tế hơn của việc sợ tôi làm phiền.” Nhưng cô hiểu Mộc Miên đã bị kéo lên bàn họp, đặt giữa hội đồng, Tạ gia và những người biết bóp méo một câu chuyện riêng tư thành scandal.
Cánh cửa phòng họp mở ra. Người trợ lý khi nãy bước vào, đặt thêm một tập bản in mới và chiếc máy tính bảng lên bàn. “Bản cập nhật theo yêu cầu của anh. Ngoài ra, ban dự án xác nhận lịch rà soát hiện trạng khu Mộc Miên lúc tám giờ mười lăm sáng mai.” An Nhiên nghe con số ấy mà tim thắt lại. Đó không còn là thời hạn Minh Dương dùng để ép cô. Nó đã biến thành tiếng bước chân rất thật của những người sẽ cầm thước, cầm máy ảnh, đánh dấu lần cuối trước khi một mái hiên bị xóa khỏi bản đồ. Minh Dương chỉ nói: “Ra ngoài.”
Khi cửa khép lại, An Nhiên lấy điện thoại ra. “Tôi cần gọi luật sư.” Minh Dương không ngăn, chỉ đẩy bản thỏa thuận về phía cô. “Cô có mười lăm phút trước khi phòng pháp chế chốt bản.” An Nhiên đi ra hành lang kính, gọi cho Phạm Khánh Vy trong tiếng mưa gõ dày trên mái che. Khánh Vy nghe máy sau hai hồi chuông. “Đừng nói với tớ là cậu vẫn ở chỗ Tạ Minh Dương.” An Nhiên nhìn bóng mình phản trên kính, môi mím chặt như sợ chỉ cần hé ra là mọi thứ sẽ rơi xuống. “Tớ cần cậu nghe vài điều khoản.”
Khánh Vy im đúng một giây, rồi trầm giọng: “Cậu không được ký thứ gì chỉ vì họ dọa thời gian gấp.” An Nhiên nhắm mắt. “Tớ biết. Nhưng nếu không ký, sáng mai họ rà soát hiện trạng lần cuối. Mộc Miên không đợi nổi đến lúc tớ tìm được một phương án sạch sẽ hơn.” Cô đọc nhanh những điểm chính. Khánh Vy chỉ nhắc những chỗ nguy hiểm: tài sản riêng, giới hạn bồi thường, quyền khởi kiện, quyền riêng tư về chỗ ở, phòng ngủ, điện thoại và công việc. “Và nhất định phải có phụ lục Mộc Miên,” Khánh Vy nói. “Đừng để chìa khóa nằm hoàn toàn trong tay anh ta.”
Minh Dương đọc từng dòng cô ghi vội, nét mặt không đổi. “Được.” Câu trả lời quá gọn khiến An Nhiên khựng lại. Cô đã chuẩn bị cho một cuộc giằng co dài hơn, cho việc anh dùng ưu thế ép cô nhượng bộ từng chút. Nhưng anh chỉ gạch vài đoạn trong bản cũ, viết thêm vào bản mới rồi đẩy về phía cô. “Tôi cũng có điều kiện bổ sung. Trước Tạ gia, cô phải giữ vai vợ tôi đủ thuyết phục. Không cần thân mật quá mức, nhưng không được phủ nhận quan hệ, không được để họ có bằng chứng đây là giao dịch. Trong một năm, cô không được tự ý kết thúc hôn nhân nếu việc đó khiến quỹ mất quyền kiểm soát trước khi hồ sơ Mộc Miên được bảo toàn.”
Bản thỏa thuận cuối cùng dài hơn bản ban đầu rất nhiều: thời hạn một năm, đăng ký kết hôn hợp pháp, không yêu cầu quan hệ thân mật, không can thiệp đời sống riêng, hai phòng ngủ riêng nếu sống chung, không kiểm tra điện thoại, thư tín, tài khoản cá nhân, không ép An Nhiên bỏ công việc phục dựng hoặc cắt liên hệ với người trong hẻm Mộc Miên. Phụ lục riêng ghi rõ quỹ phải tạm dừng tháo dỡ trong phạm vi quyền điều hành, bảo toàn hiện trạng, cung cấp bản sao hồ sơ, hỗ trợ kiểm định bảo tồn và không cản trở yêu cầu đảo ngược quyền sở hữu nếu chứng minh được gian lận trong hồ sơ cũ.
Đến điều khoản “không phát sinh tình cảm làm ảnh hưởng đến hiệu lực hợp đồng”, An Nhiên đặt bút xuống trước khi ký nháy. “Bỏ câu này.” Minh Dương ngước lên. “Cô thấy có vấn đề?” “Tình cảm không phải công tắc để anh viết vào rồi bảo nó không được bật.” Cô nhìn thẳng vào anh. “Viết rằng hai bên không được dùng tình cảm, lòng thương hại hoặc bất cứ quan hệ riêng nào để yêu cầu nghĩa vụ ngoài hợp đồng. Còn chuyện có yêu hay không, tôi nghĩ anh Tạ không cần lo. Tôi không có thói quen yêu người đang giữ mái nhà của mẹ tôi trong tay.” Minh Dương không nổi giận. Anh chỉ nhìn cô bằng ánh mắt khó đoán, rồi gạch bỏ câu cũ.
Minh Dương ký trước. Chữ ký của anh dứt khoát, nhanh, không run. An Nhiên nhìn nét mực ấy, bỗng thấy lòng mình trống rỗng đến lạ. Từ sau khi mẹ mất, cô đã quen ký nhiều giấy tờ một mình: giấy nhận lương, giấy thuê phòng, giấy nhận việc, giấy trả nợ thay những khoản không phải do cô tạo ra. Nhưng chưa có chữ ký nào khiến cô cảm giác như đang đặt cả tuổi thơ lên một lưỡi dao mỏng. Minh Dương đẩy cây bút về phía cô. “Cô còn có thể từ chối.” An Nhiên nhìn anh. “Nếu tôi từ chối, sáng mai anh có dừng lịch rà soát không?” Anh không trả lời ngay. Và chính khoảng im lặng đó đã trả lời thay anh.
Cô viết tên mình xuống trang cuối của bản thỏa thuận. Lâm An Nhiên. Ba chữ ấy nằm cạnh tên Tạ Minh Dương, xa lạ đến mức cô phải nhìn thêm một lần để tin đó là thật. Minh Dương đóng dấu ký nháy lên mép phụ lục rồi đưa cho cô một bản. “Từ giờ đến khi thủ tục đăng ký hoàn tất, cô đừng một mình quay lại Mộc Miên vào ban đêm.” An Nhiên ôm bản thỏa thuận vào trước ngực. “Điều này không có trong hợp đồng.” Anh nhìn cô qua màn mưa trên kính. “Vậy xem như một cảnh báo.” Cô đáp rất khẽ: “Tôi không cần anh bảo vệ bằng cách ra lệnh.” Minh Dương không nói thêm. Còn An Nhiên cúi xuống, ký nốt vào phụ lục Mộc Miên.
