Bỏ qua nội dung

Giao Ước Dưới Mái Hiên Xưa

Chương 3 - Chương 3: Một cuộc hôn nhân có giá

Chương 3: Một cuộc hôn nhân có giá

“Cô muốn giấy tờ. Vậy cô lấy gì để đổi?” Câu hỏi của Tạ Minh Dương rơi xuống phòng họp như một vật sắc, đủ khiến mọi thứ quanh Lâm An Nhiên lạnh đi. Ở độ cao này, hẻm Mộc Miên không còn mùi vải cũ, tiếng mái tôn nhỏ nước hay ánh mắt lo âu của dì Hậu. Nó chỉ là một vùng mái xám bị đánh dấu chờ xóa. An Nhiên đặt tay lên mép bàn, móng tay ấn vào mặt gỗ bóng đến đau. Cô đã chuẩn bị cho việc bị từ chối, nhưng chưa từng chuẩn bị cho một câu hỏi giống như cái cân đặt vào đời mình.

“Anh muốn tôi trả bao nhiêu?” cô hỏi. Giọng cô bình tĩnh hơn vẻ mặt, nhưng cổ họng khô rát. “Tôi không có tiền đủ để mua lại một dự án, nếu đó là thứ anh đang chờ nghe.” Minh Dương nhìn cô một lúc, ánh mắt không thắng thế cũng không thương hại. “Tôi không thiếu tiền đến mức cần mặc cả với cô trong phòng họp này.”

“Vậy anh cần gì ở tôi?” An Nhiên hỏi. Người trợ lý đã rời ra ngoài, để lại khoảng yên tĩnh rộng đến khó chịu. Minh Dương đặt tập trích lục sang một bên, lấy ra một phong bì mỏng màu xám. Trên mặt phong bì chỉ có dòng chữ in nhỏ: đề xuất thỏa thuận cá nhân. An Nhiên nhìn nó, trong lòng cay đắng. Dì Hậu đã nói đúng: người giàu nói chuyện bằng giấy tờ và người đại diện. Chỉ là dì chưa nói, đôi khi giấy tờ được đặt lên bàn trước cả khi người ta kịp hỏi mình có muốn sống như vậy hay không.

“Tôi cần một người vợ hợp pháp trong một năm,” Minh Dương nói. “Trên giấy tờ, trước Tạ gia và trước hội đồng quản trị quỹ.” An Nhiên tưởng mình nghe nhầm. Trong vài giây ngắn ngủi, mọi chữ nghĩa liên quan đến hồ sơ nhà đất, dự án tháo dỡ và dấu niêm phong cũ đều bị đẩy lùi bởi hai chữ vợ hợp pháp. Cô bật cười rất khẽ, nhưng không vui vẻ. “Anh Tạ, nếu đây là cách anh dùng để đuổi tôi ra khỏi đây, thì hơi tốn giấy.”

“Tôi không đùa.” Minh Dương đẩy phong bì đến gần cô hơn một chút. An Nhiên không chạm vào nó. “Tôi cũng không. Tôi đến đây để hỏi về căn nhà của mẹ tôi. Anh đáp lại bằng cách đề nghị tôi kết hôn với anh. Anh có nghe thấy chuyện này giống gì không?” Anh bình thản đáp: “Giống một giao dịch.” Nụ cười trên môi cô tắt hẳn. “Không. Giống một cái bẫy bọc bằng từ ngữ sạch sẽ hơn.”

Minh Dương không tức giận. Anh mở phong bì, lấy ra bản tóm tắt thỏa thuận và đặt trước mặt cô. “Cô cần thời gian để giữ Tiệm May Mộc Miên. Tôi có thể khiến quyết định tháo dỡ tạm dừng đủ lâu để hồ sơ được xem xét lại đúng cách. Cô cần một người có quyền tiếp cận kho lưu giữ. Tôi có quyền đó, nhưng không thể mở hồ sơ chỉ vì cô yêu cầu.”

“Tôi chưa từng xin anh thương hại.” An Nhiên cúi mắt đọc tờ giấy, đầu ngón tay lạnh dần. Những dòng chữ rất ít nhưng đủ làm cô nghẹn lại: thời hạn một năm, đăng ký kết hôn hợp pháp, xuất hiện cùng nhau trong những dịp cần thiết, giữ bí mật, không can thiệp đời sống riêng, không yêu cầu quan hệ thân mật. Sự rõ ràng ấy đáng lẽ phải khiến cô nhẹ hơn, nhưng nó lại làm cô tủi nhục. Anh đã nghĩ đến cả điều cô sợ, nhưng vẫn đặt cô vào thế phải cân nhắc đem hôn nhân ra đổi lấy mái nhà.

“Vì sao là tôi?” cô hỏi. “Người muốn làm vợ Tạ Minh Dương chắc không ít đến mức anh phải chọn một người đang bị dồn đến đường cùng.” Minh Dương nhìn thẳng vào cô. “Chính vì cô đang bị dồn đến đường cùng nên cô hiểu giá của giao dịch này.” Câu trả lời không vòng vo, cũng không nhân từ. An Nhiên siết mép giấy. “Anh thật sự không sợ tôi hận anh à?” Anh đáp: “Cô đã hận tôi từ trước khi bước vào phòng này.”

“Khác nhau.” Giọng cô thấp xuống. “Lúc đó tôi hận anh vì nghĩ anh cầm giấy tờ của mẹ tôi mà không trả. Còn bây giờ, tôi bắt đầu hận anh vì anh biết tôi không còn nhiều lựa chọn.” Lần này Minh Dương im lặng. Bên ngoài cửa kính, mây kéo qua một mảng nắng, làm bóng anh đổ xuống mặt bàn tối hơn. Anh không xin lỗi, cũng không dùng vài câu mềm đi để cô dễ chịu. Sự im lặng của anh giống một lời thừa nhận hơn là một sự nhượng bộ.

Một lúc sau, anh nói: “Tạ gia đang chuẩn bị một cuộc hôn nhân khác cho tôi. Nếu tôi chấp nhận, quyền điều hành quỹ sẽ rơi vào một liên minh mà Tạ Hoàng Bách có thể kiểm soát. Nếu tôi từ chối mà không có lý do đủ mạnh, hội đồng sẽ hạn chế quyền ký quyết định của tôi trước giai đoạn hai của dự án.” An Nhiên chậm rãi ngẩng lên. “Và Tiệm May Mộc Miên nằm trong giai đoạn hai.” Minh Dương đáp: “Đúng.”

Những mảnh ghép va vào nhau thành một thứ hình thù khó chịu. Hôn nhân của anh, quyền điều hành quỹ, quyết định tháo dỡ, hồ sơ niêm phong, nụ cười của Hoàng Bách ở sảnh. Tất cả không hề rời rạc. Cô chỉ là người cuối cùng được biết mình đã đứng giữa một bàn cờ từ lâu. “Anh cần tôi làm lá chắn.” Minh Dương không phủ nhận. “Tôi cần một người không thuộc phe nào trong Tạ gia.” An Nhiên cười nhạt. “Cách nói hay hơn của lá chắn.”

Điện thoại của Minh Dương rung. Anh nhìn màn hình rồi tắt đi, nhưng An Nhiên kịp thấy hai chữ Tố Lan. Vài giây sau, một tin nhắn mới hiện ra: Tối mai về nhà chính. Nhà họ Ninh sẽ đến. Chừng đó đủ để cô hiểu áp lực của anh không phải lời bịa. Người ta đang sắp xếp cuộc đời anh bằng cùng một giọng điệu anh đang dùng với cô: gọn, lạnh, và chắc như hợp đồng.

Sự nhận ra ấy không khiến cô thông cảm. Nó chỉ làm căn phòng này ngột ngạt hơn. Hai người bị ép bởi hai kiểu mất mát khác nhau, nhưng người có quyền đưa điều kiện vẫn là anh. An Nhiên đặt tờ đề xuất xuống bàn. “Anh nói sau một năm sẽ trả giấy tờ cho tôi?” Minh Dương đáp: “Tôi sẽ trả những gì thuộc quyền giao trả hợp pháp, hỗ trợ thẩm tra quyền sở hữu, và nếu có căn cứ chứng minh hồ sơ cũ bị gian lận, quỹ sẽ không cản trở yêu cầu của cô.”

“Nghe rất đúng quy trình.” Câu nói của An Nhiên nhẹ tênh, nhưng mắt cô đỏ lên rồi lập tức được ép xuống. Minh Dương nhìn thấy, nhưng không bình luận. “Nó cần đúng quy trình thì mới giữ được căn nhà của cô lâu hơn một cơn tức giận.” Điều đáng sợ là trong sự lạnh lùng ấy, anh có lý. Cảm xúc không chặn được máy xúc, ký ức không thắng nổi dấu mộc, và một người phụ nữ đứng trước dự án hàng nghìn tỷ sẽ bị nghiền nát nếu chỉ có tức giận làm chứng cứ.

“Tôi không bán mình để đổi lấy vài ngày tạm hoãn.” Cô nói chậm, từng chữ như phải kéo qua một lớp gai. Minh Dương đáp: “Tôi cũng không mua cô.” An Nhiên nhìn thẳng vào anh. “Anh chỉ thuê tôi trong một năm.” Anh sửa lại: “Tôi thuê vai trò của cô.” Cô đặt tay lên ngực mình. “Vai trò đó đứng tên tôi. Là mặt tôi phải xuất hiện trước nhà anh. Là chữ ký của tôi trên giấy đăng ký kết hôn. Anh có thể gọi nó là vai trò, nhưng người trả giá vẫn là tôi.”

Không khí giữa họ trĩu xuống. Lần đầu tiên, Minh Dương không lập tức phản bác. Anh nhìn cô lâu hơn những lần trước, ánh mắt vẫn lạnh nhưng không còn hoàn toàn vô cảm. “Vì vậy tôi mới để cô ra điều kiện.” An Nhiên sững lại. Anh tiếp tục: “Cô có thể yêu cầu điều khoản bảo vệ danh dự, ranh giới riêng tư, tài sản cá nhân, quyền làm việc, quyền tiếp tục điều tra hồ sơ Mộc Miên. Cô có thể đưa luật sư xem hợp đồng trước khi ký.”

“Còn người không bị bịt mắt thì sao?” cô hỏi. Minh Dương khép tập hồ sơ, giọng thấp và đều: “Sẽ biết khi nào nên cầm dao ở phía nào.” An Nhiên nhìn anh, bỗng không chắc mình đang đối diện với người muốn cứu cô hay người muốn biến cô thành một quân cờ sắc hơn. Có lẽ cả hai không loại trừ nhau. Anh không nói dối rằng anh cần cô. Anh cũng không nói dối rằng cô cần anh.

Cô đứng dậy, đi đến trước cửa kính. Từ đây không thể thấy rõ hẻm Mộc Miên, nhưng cô biết nó ở phía xa kia, dưới những mái tôn thấp và những dây điện chằng chịt. Căn nhà ấy từng che mưa cho một đứa trẻ mười hai tuổi không hiểu vì sao người lớn cứ lần lượt biến mất khỏi đời mình. Nếu hôm nay cô quay lưng, bảy ngày nữa mái hiên ấy có thể thật sự rơi xuống.

Sau lưng cô, Minh Dương nói: “Tôi không cần câu trả lời ngay. Nhưng trước tám giờ sáng mai, cô phải quyết định. Sau thời điểm đó, văn bản tạm dừng nội bộ sẽ không còn kịp đưa vào lịch xử lý.” An Nhiên xoay người lại. “Anh chuẩn bị rất kỹ.” Anh đáp: “Người không chuẩn bị kỹ thường mất thứ quan trọng.” Câu đó không giống lời của người chiến thắng. Nó giống lời của một người từng mất thứ gì đó và học cách sống bằng những chốt khóa. Nhưng cô không cho phép mình mềm lòng.

An Nhiên bước lại gần bàn, đặt tờ đề xuất đã bị cô gấp nếp xuống trước mặt Minh Dương. Sự uất ức vẫn còn đó, nóng và nhức trong lồng ngực, nhưng bên trên nó là một lớp bình tĩnh mỏng mà cô phải giữ bằng tất cả sức lực. Cô không muốn khóc, không muốn van xin, càng không muốn để người đàn ông trước mặt nghĩ rằng chỉ cần đưa ra một sợi dây là cô sẽ tự buộc vào cổ mình. “Nếu tôi đồng ý, tôi không làm vợ anh để đổi lấy một lời hứa mơ hồ.”

“Nói điều kiện của cô.” Minh Dương có vẻ đã chuẩn bị nghe cô yêu cầu tiền bồi thường, quyền riêng tư, hoặc lối thoát an toàn. Nhưng An Nhiên không cần những thứ đó trước tiên. Cô đặt lòng bàn tay lên tờ giấy, chặn nó lại như chặn một cơn gió lạnh lùa qua đời mình. “Tôi không muốn vài ngày tạm hoãn. Tôi không muốn bồi thường khi mọi thứ bị san phẳng. Tôi cũng không muốn làm vật trang trí trong cuộc chiến của Tạ gia rồi nhận lại một câu cảm ơn đúng quy trình.”

Ánh mắt Minh Dương sâu xuống. “Vậy cô muốn gì?” An Nhiên nhìn thẳng vào anh. Lần này, giọng cô không lớn, nhưng từng chữ rơi xuống rõ ràng như mũi kim xuyên qua lớp vải dày. “Tôi muốn căn nhà.”