Chương 80: Cơm Đêm Hẻm Cũ
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 80: Cơm Đêm Hẻm Cũ
Hạ Miên hỏi xong, hẻm Thanh Đăng yên đến mức tiếng nước nhỏ từ mái tôn xuống cái thau nhựa sau bếp cũng nghe rất rõ. Dật nhìn khoảng tối trước cửa quán, nơi ban ngày còn đầy bàn ghế và bát đũa, giờ chỉ còn vệt dầu loang dưới nền xi măng, vài mảnh băng keo dính bụi, cùng mùi canh củ cải chưa tan hết. Anh đã nghe nhiều người hỏi mình muốn làm gì: về Tống thị không, kiện đến đâu, giữ quán bằng cách nào, có tha thứ cho cha không. Nhưng câu hỏi của Hạ Miên nhẹ hơn tất cả, lại làm anh đứng lâu hơn. Sau khi rời hẻm cũ, anh muốn đi đâu. Dật cúi xuống nhặt một chiếc đũa rơi dưới chân ghế, lau bằng khăn, rồi đặt vào rổ. “Về bếp.”
Hạ Miên không hỏi lại ngay. Cô nghiêng đầu nhìn anh, như thể câu trả lời ấy vừa quá đơn giản vừa quá khó. Dật đưa tay tắt bớt một bóng đèn, để lại cái đèn vàng gần bảng hiệu cũ. “Không phải bếp của Tống thị, cũng không phải căn bếp hồi nhỏ anh từng trốn vào để khỏi nghe người lớn cãi nhau. Bếp nào còn nấu được cơm nóng, còn có người đi làm muộn ghé vào ăn, còn có Đinh Mộc đứng bên cạnh làm cháy hành rồi cãi là màu nghệ thuật, thì anh đến đó.” Hạ Miên bật cười rất khẽ. “Vậy mai bắt đầu bằng việc rửa chảo nghệ thuật?” Dật liếc cô. “Em dùng từ đó hơi nhanh. Nó sẽ khiến thằng bé có ảo tưởng nghề nghiệp.”
Sáng hôm sau, hẻm thức dậy bằng tiếng băng keo bị kéo dài và tiếng Đinh Mộc kêu trời vì phát hiện chảo đen đúng là không tự sạch vì xúc động. Chu Tầm đến lúc Dật đang bọc nồi canh lớn bằng hai lớp khăn cũ. Anh mặc áo sơ mi nhăn, tay cầm một tập văn bản có dấu đỏ, mặt tỉnh như người đã tranh luận với ba phòng ban từ sáng sớm. “Phụ lục tái lập đã đóng dấu. Quyền quay lại của các hộ đủ điều kiện được ghi riêng, danh sách vật dụng quán được chuyển vào khu tạm cũng có xác nhận. Nhưng tôi nhắc trước, đừng ôm giấy rồi cảm động. Giấy cảm động rất dễ bị ướt.” Bà Lưu giật ngay tập văn bản từ tay anh, đeo kính lên đọc từng dòng. Dật đứng bên cạnh, không cười. Anh chỉ thở ra rất chậm, như vừa đặt được một nồi nước sôi xuống khỏi bếp mà không làm bỏng ai.
Người của ban dự án lần này đến với thái độ mềm hơn. Không ai dán băng vàng lên cửa khi người trong hẻm chưa ký xác nhận, cũng không ai dùng chữ “tự nguyện” như cái khăn phủ lên tất cả những điều chưa rõ. Mỗi hộ chụp ảnh, kiểm đồ, ký dưới sự có mặt của Chu Tầm và đại diện cư dân. Bác sửa xe nhất quyết ghi thêm vào biên bản rằng bộ cờ lê của ông không phải phế liệu, cô bán bún yêu cầu đánh dấu cái nồi nước lèo là tài sản tinh thần không định giá, còn Đinh Mộc xin bổ sung một dòng: chảo đen cần bảo quản cẩn thận vì có khả năng gây tranh cãi thẩm mỹ. Dật gạch dòng đó bằng bút đỏ. “Tài sản nào biết xấu hổ sẽ cảm ơn anh.” Đinh Mộc ôm chảo, đau đớn như vừa bị phủ nhận tài năng.
Đến trưa, bảng hiệu cũ được tháo khỏi chỗ dựa trong quán và bọc bằng vải bạt. Bốn góc gỗ đã sứt, mặt chữ bạc màu, nếu đem đi xét theo tiêu chuẩn trung tâm thương mại chắc sẽ bị trả về vì thiếu tinh thần tiêu dùng. Dật tự tay buộc dây, thắt nút hai lần. Hạ Miên đứng bên cạnh cầm danh sách kiểm đồ, đọc từng mục để anh xác nhận: bàn inox số một, nồi canh lớn, chảo đen cần rửa, ba ghế nhựa còn lành, hộp gia vị của Lâm Chiêu Hòa, sổ công thức bản sao, bảng hiệu cũ. Khi cô đọc đến tên mẹ anh, tay Dật khựng lại một chút. Anh không né nữa, chỉ chỉnh mép vải cho kín. “Cái này để ở thùng riêng. Đừng để gần nước lau sàn của Đinh Mộc.” Đinh Mộc lập tức phản đối từ trong bếp. “Sao đồ của em luôn có nguy cơ xúc phạm di sản vậy anh?” Bà Lưu đi ngang qua, đáp thay Dật: “Vì cháu rất có thiên phú.”
Khu tái lập tạm nằm cách hẻm Thanh Đăng ba trạm xe buýt, ở tầng trệt của một dãy nhà mới xây còn mùi sơn. Mặt tiền sạch, nền gạch phẳng, đường điện an toàn hơn, cống thoát nước không kêu ọc ọc mỗi khi trời mưa. Không có vết bút chì trẻ con trên tường, không có móc áo cũ của bác sửa xe, không có tiếng bà Lưu mắng từ đầu hẻm vọng vào. Chủ đầu tư đã chuẩn bị một tấm bảng mới in chữ “Cơm Đêm Thanh Đăng” rất ngay ngắn, màu xanh nhạt, góc dưới còn có logo dự án bé bằng móng tay nhưng chướng mắt đến mức Dật nhìn một cái đã muốn úp nó vào tường. Người phụ trách bàn giao cười khó xử. “Bảng này theo mẫu thống nhất, anh xem có dùng tạm không?” Dật hỏi: “Nếu tôi không dùng thì có vi phạm phụ lục nào không?” Chu Tầm lật giấy, rất hài lòng vì cuối cùng có người hỏi đúng vấn đề. “Không.” Dật gật đầu. “Vậy để làm thớt phụ.” Hạ Miên ho một tiếng, giả vờ xem danh sách để khỏi cười quá rõ.
Bảng hiệu cũ cuối cùng không treo ngoài mặt tiền ngay. Mép gỗ đã yếu, trời lại sắp mưa, treo lên có khi chưa kịp khai trương đã rơi xuống đầu khách đầu tiên, tạo thành phóng sự rất khó đọc. Dật đặt nó phía trên quầy bếp, ở chỗ chỉ cần ngẩng đầu là thấy. Ngoài cửa, anh nhờ thợ làm một bảng mới bằng gỗ thường, chữ vẫn là bốn chữ cũ: Cơm Đêm Hẻm Cũ. Đinh Mộc chỉ vào lòng mình, nghiêm trang đến mức đáng ngờ. “Ở đây.” Dật từ trong bếp nói vọng ra: “Nếu em còn chỉ vào tim khi tay dính mỡ, anh sẽ cho em tự giặt áo.” Nhưng khi người thợ quay lại hỏi thật, Dật chỉ đáp: “Hẻm cũ là tên quán. Không phải tọa độ.”
Ba ngày sau, bếp mới đỏ lửa lần đầu. Không phải khai trương rầm rộ, không có lẵng hoa cao quá đầu người, càng không có bài phát biểu cảm động khiến Dật phải giả vờ bận thái hành. Anh chỉ treo một tờ giấy trắng lên cửa, nét chữ của Đinh Mộc vẫn hơi nghiêng: Tối nay bán lại. Mang tô riêng vẫn được. Bên dưới, Hạ Miên thêm một dòng nhỏ hơn: Ai ký giấy gì thì đọc kỹ trước. Dật nhìn dòng ấy một lúc, rồi không gạch. Anh bật bếp, cho xương đã chần vào nồi, thả củ cải, hành nướng và một nhúm gia vị từ hộp thiếc của mẹ. Mùi thơm lan ra rất chậm, không lập tức biến nơi mới thành nơi cũ, nhưng kéo hai nơi lại gần nhau như một đường chỉ mỏng. Dật nếm nước canh, thêm muối, rồi ngừng tay đúng lúc. Lần này anh không nấu nhạt vì sợ, cũng không nấu mặn vì cố chứng minh mình đã ổn.
Vị khách đầu tiên là anh nhân viên văn phòng từng mang thùng nước ngọt. Anh đứng ngoài cửa nhìn bảng mới, rồi nhìn bảng cũ trong quầy, vẻ mặt như vừa tìm được một con đường quen trong thành phố thay biển số nhà. “Còn suất rẻ nhất không anh?” Dật múc cơm, rất bình tĩnh. “Có. Nhưng tăng giá một đồng vì mặt bằng mới có khí chất.” Anh kia thở phào. “Một đồng thì em chịu được.” Sau anh là cô bán bún, bác sửa xe, chủ tiệm giặt là, vài cư dân đã chuyển tạm vào dãy nhà mới. Bà Lưu đến muộn, tay cầm hũ dưa cải nhỏ hơn hôm trước. Bà nhìn quanh, soi nền gạch, soi bếp, soi cả Đinh Mộc đang cố đứng thẳng như nhân viên trưởng thành. Cuối cùng bà nói: “Sạch quá. Thiếu mấy vết xấu xí.” Dật đặt trước mặt bà một bát canh. “Ăn vài tháng là có. Đinh Mộc phụ trách hao mòn tự nhiên.”
Gần mười giờ, Tống Duệ tới. Anh mặc vest tối màu, đi một mình, không mang trợ lý. Sự xuất hiện của anh khiến vài người trong quán im xuống, nhưng không còn kiểu im lặng vì sợ như trước. Dật đang xếp trứng kho lên đĩa, không ngẩng đầu. “Quán không nhận đặt tiệc cải tổ tập đoàn.” Duệ kéo ghế ngồi ở góc bàn inox cũ. “Tôi đến ăn cơm. Và báo một câu: hội đồng đã thông qua việc tách dự án chuỗi mới để kiểm toán độc lập. Trác Thành và Quan Hạo vẫn đang bị điều tra, chưa có kết luận cuối. Cha…” Anh dừng lại. Dật đặt đĩa cơm trước mặt anh, chặn câu sau bằng một đôi đũa. “Nếu ông ấy muốn ăn, tự đến. Nếu muốn xin lỗi, xếp hàng sau bà Lưu. Bà ấy từng bị nợ tiền rau muống ba ngày, thù rất dai.” Duệ nhìn bát cơm, khóe miệng hơi động. “Cậu vẫn không về?” Dật lau tay vào tạp dề. “Tôi vừa về rồi.”
Duệ không hỏi thêm. Hạ Miên ngồi ở quầy gần cửa sổ, laptop mở nhưng chưa gõ chữ. Cô đã nghỉ khỏi chuyên mục cũ, bài điều tra cuối cùng về Tống thị được đăng dưới tên thật, không giật tít thương cảm, không biến Dật thành người hùng cô độc. Tòa soạn mới mời cô cộng tác chuyên mục đời sống và an toàn thực phẩm, một con đường không hào nhoáng, nhưng đủ gần với những thứ cô không muốn viết sai nữa. Khi Dật đi ngang, cô hỏi nhỏ: “Em định đặt tiêu đề bài đầu tiên là ‘Một quán cơm không chịu biến mất’. Anh thấy sao?” Dật đặt thêm chén canh cạnh laptop của cô. “Dài. Độc giả đói sẽ bỏ qua.” “Vậy anh đặt đi.” Anh nghĩ vài giây. “Đèn còn sáng.” Hạ Miên nhìn anh, rồi gõ ba chữ ấy vào dòng tiêu đề. Cô không nói cảm ơn. Anh cũng không nói gì thêm. Có những chuyện giữa họ, nói ít lại giống giữ lửa hơn.
Qua mười hai giờ, mưa rơi xuống mái hiên mới. Âm thanh khác hẳn mái tôn cũ, nhưng vẫn là tiếng mưa khiến người đi đường muốn bước nhanh vào nơi có hơi nóng. Dật đứng sau quầy, múc bát canh cuối cho một tài xế xe công nghệ lạ mặt. Người ấy cởi áo mưa, nhìn bảng hiệu, hỏi rất thật: “Hẻm cũ ở đâu vậy ông chủ?” Trong quán, Đinh Mộc đang tranh luận với bà Lưu về việc hành cháy có thể được xem là phong cách, Hạ Miên cúi đầu gõ chữ, Tống Duệ im lặng ăn hết phần cơm, còn bảng hiệu cũ nằm trên cao, mặt chữ sẫm lại dưới ánh đèn vàng. Dật đưa bát canh qua quầy. “Ở đây.” Người tài xế tưởng anh chỉ địa chỉ, gật gù ngồi xuống. Dật không giải thích. Anh quay lại nồi canh, chỉnh lửa nhỏ hơn một chút, rồi ngẩng lên nhìn ánh đèn quán còn sáng sau mười hai giờ. Hẻm Thanh Đăng đã bắt đầu biến thành một chỗ khác, nhưng Cơm Đêm Hẻm Cũ vẫn còn mở cửa.
