Chương 78: Hẻm Sau Cơn Mưa
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 78: Hẻm Sau Cơn Mưa
Mưa tạnh lúc gần hai giờ sáng, nhưng hẻm Thanh Đăng vẫn còn ướt như một cái khăn chưa vắt hết nước. Từ mái tôn của quán cơm, từng giọt rơi xuống thùng nhựa đặt ở góc cửa, gõ lộp bộp đều đến mức nghe giống tiếng đồng hồ rẻ tiền đang cố chứng minh mình còn chạy. Dật đứng dưới mái hiên, tay cầm chùm chìa khóa, nhìn con hẻm loang loáng ánh đèn vàng. Sau một ngày ở hội trường sáng trắng, anh bỗng thấy tiếng nước chảy qua miệng cống còn thật hơn mọi câu tuyên bố nghiêm trang.
Hạ Miên đi sau anh nửa bước, giày dính bùn ở mép đế. Cô không hỏi anh có ổn không. Câu đó hôm nay đã bị nhiều người dùng đến mức nghe như nhãn dán trên hộp cơm nguội. Cô chỉ nhìn bảng hiệu cũ trên cửa quán. Bốn chữ Cơm Đêm Hẻm Cũ bị mưa rửa cho sẫm màu hơn, mép gỗ bên trái bong một mảng. Dật nhìn theo ánh mắt cô, thở ra. “Đừng nhìn nó bằng ánh mắt phóng sự chia tay. Nó còn chưa xin nghỉ phép.” Hạ Miên nhếch môi. “Nếu nó rơi xuống đầu anh thì bài em có tiêu đề rất dễ đặt.”
Trong quán không có khách, nhưng đèn vẫn sáng. Đinh Mộc ngủ gục trên bàn inox, điện thoại dừng ở trang tin về buổi ra mắt của Tống thị. Bà Lưu ngồi gần bếp, áo mưa vắt sau ghế, trước mặt là chén trà đã nguội. Trần Bách và Mạnh Lan đã được Chu Tầm đưa về nơi nghỉ an toàn, nhưng cả hẻm như đã biết hết. Tin tức lan nhanh hơn nước mưa. Người bán tạp hóa đầu hẻm gửi vào nhóm cư dân ba đường link, bác sửa xe bình luận mười mấy tin nhắn, còn cô chủ tiệm giặt là viết một câu rất thực tế: “Vậy mai có bị đuổi không?” Không ai trả lời được.
Bà Lưu thấy Dật bước vào liền đứng dậy. Bà không hỏi Tống Khải Minh, cũng không hỏi Tống Trác Thành có bị bắt chưa. Người sống ở hẻm lâu năm hiểu rõ, người giàu ngã một cái chưa chắc đau ngay, nhưng người nghèo nhận một tờ giấy sai ngày là nồi cơm đã khê. Bà chỉ nói: “Có người của ban dự án tới lúc nãy. Họ bảo sáng mai họp ở sân chung, có thông báo mới.” Đinh Mộc giật mình tỉnh dậy. “Anh Dật về rồi à? Em canh quán, không mất cái gì hết, trừ nửa nồi canh em hâm lại hơi mặn.” Dật mở nắp nồi, nếm một muỗng, rồi lặng lẽ thêm nước, thả vài lát gừng. “Hơi mặn là cách nói lịch sự của thảm họa à?”
Sáng hôm sau, hẻm Thanh Đăng đông như một phiên chợ bị ép họp phụ huynh. Nước mưa chưa khô hết, ghế nhựa được kéo ra sân chung, ai cũng cầm điện thoại như cầm bằng chứng đời mình. Đại diện phường, bên quy hoạch đô thị và nhóm pháp chế của Tống thị xuất hiện cùng nhau. Người đi đầu phía Tống thị không phải Quan Hạo. Người thay mặt đọc thông báo là một phụ nữ trẻ của ban pháp chế: dự án tạm dừng cưỡng chế trong thời gian rà soát hợp đồng thu mua, phương án đền bù và tác động cộng đồng; các hạng mục liên quan chuỗi phê duyệt của Tống Trác Thành và công ty trung gian sẽ bị kiểm tra lại.
Phần sau của thông báo làm hẻm im hơn. Tống thị đề xuất chỉnh quy hoạch, không xóa trắng trục hẻm mà xây khu tái lập tầng thấp ở cùng vị trí, ưu tiên hộ kinh doanh cũ quay lại với mức thuê được giám sát trong một thời hạn cố định. Đọc xong, không ai vỗ tay. Người ở đây đã bị quá nhiều tờ giấy dạy cho một bài học: giấy có thể che mưa một lúc, nhưng không ngăn nổi dột. Bác sửa xe bật lên trước. “Nói vậy cuối cùng vẫn phá nhà chúng tôi à?” Cô bán bún nghẹn giọng: “Tạm dừng khác gì chờ hết ồn rồi làm tiếp?” Đại diện phường cố giải thích về kết cấu cũ, hệ thống thoát nước, phòng cháy. Mỗi chữ đều đúng, nhưng càng đúng càng làm người nghe khó chịu, vì cái họ tiếc không chỉ là mái nhà.
Dật đứng ở mép sân, không chen vào ngay. Hạ Miên cầm máy ghi âm nhưng chưa bật. Cô nhìn anh, như chờ xem ông chủ quán hay né chuyện phiền sẽ chọn đứng ở đâu. Dật nhìn những vũng nước dưới chân mọi người. Có một vũng nhỏ phản chiếu bảng hiệu quán anh, méo mó vì gió. Anh bỗng nhớ lá thư của mẹ, nhớ câu bà từng viết về bếp cộng đồng. Mẹ anh không muốn giữ một căn nhà như bảo tàng. Bà muốn giữ nơi người mệt có thể ngồi xuống ăn tử tế. Hai điều đó giống nhau, nhưng không hoàn toàn trùng nhau.
Khi cuộc cãi vã bắt đầu xoáy vào những câu “tin ai được”, “ký rồi có bị lật không”, Dật mới bước lên. Anh không cầm micro, chỉ đứng cạnh cái thùng nhựa hứng nước mưa giữa sân. “Mọi người mắng tiếp cũng được,” anh nói. “Nhưng mắng theo thứ tự. Bác sửa xe trước, cô bún sau, ai chen hàng thì tối nay ăn canh mặn của Đinh Mộc.” Đinh Mộc ở phía sau há miệng định phản đối, rồi thấy mười mấy ánh mắt quay lại liền ngoan ngoãn im. Vài người bật cười rất khẽ. Cái cười không giải quyết được gì, nhưng nó làm người ta nhớ mình vẫn đang đứng cùng một hẻm, không phải hai phe trên bàn đàm phán.
Dật nhìn đại diện pháp chế của Tống thị. “Tạm dừng cưỡng chế là chưa đủ. Nếu Tống thị muốn sửa quy hoạch, phải có văn bản cam kết ba việc: một, chưa đạt thỏa thuận mới thì không ép dọn bằng hợp đồng cũ; hai, hộ kinh doanh đang hoạt động được quyền ưu tiên quay lại khu tái lập với giá thuê rõ ràng, không để năm đầu rẻ năm sau bóp cổ; ba, những vật dụng, bảng hiệu, bếp, bàn ghế cũ nếu chủ hộ muốn giữ thì được hỗ trợ di dời và lắp lại.” Anh dừng một chút. “Hẻm này không phải ảnh phối cảnh. Đừng vẽ vài người cầm túi giấy đi qua rồi gọi là bảo tồn ký ức.”
Người phụ nữ pháp chế nhìn tập hồ sơ trên tay. “Những điều anh nói cần hội đồng phê duyệt.” Dật gật đầu. “Tôi biết. Tôi từng ở trong cái nhà đó đủ lâu để biết câu nào dùng để kéo dài thời gian.” Lời này làm phía Tống thị im hẳn. Bà Lưu chống gậy đứng dậy. “Tôi không cần nhà mới đẹp. Tôi chỉ cần biết nếu tôi chuyển đi, cái tủ thờ của ông nhà tôi không bị quăng như rác.” Cô bán bún tiếp lời: “Tôi cần chỗ bán lại, không phải nhận tiền xong đi tìm vỉa hè khác.” Bác sửa xe nói: “Tôi cần chỗ đặt đồ nghề. Xe máy không sửa trên tầng mười được.” Từng câu một, nhu cầu thật lộ ra khỏi cơn giận. Không ai đòi thành phố ngừng thay đổi. Họ chỉ không muốn bị đổi đi như một món đồ hết hạn.
Đến gần trưa, biên bản cuộc họp đầu tiên được lập ngay trên chiếc bàn inox của quán Dật. Hạ Miên bật máy ghi âm, Chu Tầm gọi video từ văn phòng để nhắc từng câu chữ cần có trong phụ lục. Tống Duệ không xuất hiện, nhưng gửi tin qua người pháp chế: hội đồng tạm thời đóng băng khoản chi liên quan công ty trung gian của Quan Hạo, đưa phương án tái lập vào nghị trình họp khẩn và chấp nhận đại diện cư dân cùng luật sư độc lập đối chiếu. Dật đọc dòng tin ấy hai lần. Anh không cảm động. Anh chỉ thấy nó miễn cưỡng vừa đủ để bắt đầu đàm phán.
Buổi chiều, mưa lại lất phất. Hẻm sau cuộc họp không nhẹ đi hẳn, nhưng tiếng nói đã khác. Người ta bắt đầu kiểm đồ thay vì chỉ chửi. Bà Lưu dán giấy lên tủ thờ. Bác sửa xe buộc dây vào cái biển “vá xe, bơm lốp” bạc màu. Cô bán bún ngồi đếm tô sứ còn lành. Đinh Mộc ôm cuốn sổ nhỏ chạy quanh quán, ghi tên từng cái bàn, từng cái ghế, cái nồi nào móp bên trái, cái vá nào cán sắp gãy. Cậu ghi đến cái chảo đen thì ngẩng lên hỏi: “Anh Dật, cái chảo này có tính là di sản không?” Dật liếc qua. “Tính là hung khí nếu em rửa không sạch.” Đinh Mộc nghiêm túc ghi thêm hai chữ: cần rửa.
Hạ Miên đứng trước cửa quán, nhìn anh tháo mấy cái móc treo tạp dề khỏi tường. “Anh quyết định rồi?” Dật không quay lại. “Quyết định gì?” “Chấp nhận chuyển sang khu tái lập.” Anh im một lúc. Ngoài sân, nước mưa chảy men theo rãnh cống, cuốn theo lá rau và giấy gói. “Anh chấp nhận là cái hẻm này không thể đứng yên chỉ vì anh không nỡ,” Dật nói. “Tường nứt, dây điện chằng chịt, mưa lớn là nước tràn vào bếp. Nếu mẹ anh còn sống, chắc bà sẽ mắng anh trước vì cố dùng tình cảm thay kiểm định an toàn.” Hạ Miên khẽ cười. “Mắng khá nặng.” “Ừ. Mẹ anh mắng không có dấu chấm câu.”
Anh nói xong mới thấy cổ họng mình nghẹn. Không phải kiểu đau ở hội trường, sắc và lạnh. Đây là nỗi buồn chậm hơn, giống nước thấm qua chân tường. Quán cơm này đã che anh mười năm, nhưng sự thật đã vào bếp, gia đình đã vào bếp, cả thành phố cũng đã vào bếp bằng những bản quy hoạch và ống thoát nước hỏng. Một căn bếp tử tế không thể nấu cho người trước mặt rồi mặc kệ mái nhà có thể sập xuống đầu họ trong mùa mưa sau.
Đến tối, Dật lấy tua vít từ ngăn kéo. Đinh Mộc đang lau bàn liền ngẩng phắt lên. “Anh tháo thật à?” Bà Lưu từ ngoài cửa cũng nhìn vào. Hạ Miên tắt máy ghi âm, cất điện thoại. Dật kéo ghế ra đứng lên, tay chạm vào mép bảng hiệu. Gỗ ẩm lạnh, những vết nứt nhỏ chạy dưới đầu ngón tay anh như đường chỉ tay của một người già. Anh vặn con vít đầu tiên. Nó kêu ken két, cứng đầu như thể cũng không muốn rời khỏi chỗ đã quen. Con vít bật ra, rơi vào lòng bàn tay anh, gỉ đỏ một vệt.
Không ai nói gì trong lúc anh tháo ba con vít còn lại. Khi bảng hiệu rời khỏi khung cửa, trọng lượng của nó nặng hơn Dật tưởng. Anh ôm lấy, lùi xuống khỏi ghế. Bốn chữ Cơm Đêm Hẻm Cũ nằm ngang trước ngực anh, ướt mưa, cũ kỹ, nhưng không gãy. Dật nhìn khoảng trống phía trên cửa quán, rồi quay sang Đinh Mộc. “Mai mở bếp sớm. Báo mọi người, ai còn ở hẻm thì tới ăn.” Đinh Mộc chớp mắt. “Ăn mừng ạ?” Dật nhìn bảng hiệu trong tay. “Không. Ăn cho đàng hoàng trước khi dọn nhà. Bữa cuối ở hẻm cũ, đừng để ai phải ăn mì gói.” Ngoài mái hiên, mưa lại rơi xuống rất nhẹ, như thành phố đang học cách nói lời tạm biệt mà không làm ướt hết lửa bếp.
