Bỏ qua nội dung

Cơm Đêm Hẻm Cũ

Chương 76: Một Công Thức Có Nhân Chứng

Hai cánh cửa bên hông hội trường mở ra cùng lúc, gió điều hòa cuốn mùi nước hoa, mùi sốt mẫu và mùi kim loại lạnh của chân ghế trộn vào nhau. Những người mặc vest đen bước vào không nhanh, nhưng đủ đều để cả phòng hiểu đó không còn là phần hỏi đáp. Dật vẫn đứng ở hàng ghế giữa, ngón tay đặt hờ trên thân micro đã bị cắt tiếng nửa chừng rồi lại bật lên vì kỹ thuật viên chưa dám chịu trách nhiệm trước hàng chục ống kính. Anh nhìn những bước chân ấy, bỗng nhớ buổi đầu mở quán, nồi nước dùng sôi trào lên bếp. Nếu cuống cuồng tắt lửa, nước bắn khắp nơi; nếu đứng im, nồi cháy. Cách duy nhất là nhấc nắp đúng lúc, để hơi nóng có đường đi.

Chu Tầm đi ra khỏi hàng ghế cuối trước khi bảo vệ chạm được vào Dật. Anh không lớn giọng, chỉ giơ điện thoại đang mở sẵn trang phát trực tiếp của vài tài khoản truyền thông trong phòng. “Tống thị có quyền bảo vệ trật tự sự kiện. Nhưng nếu người đặt câu hỏi là khách mời hợp lệ, việc cưỡng chế trước ống kính sau khi anh ấy nêu vấn đề an toàn thực phẩm và quyền tác giả sẽ là một quyết định cần cân nhắc kỹ.” Câu nói ấy không chặn được toàn bộ người của Tống thị, nhưng làm họ khựng đúng một nhịp. Một nhịp là đủ. Ở khu truyền thông, Hạ Miên đứng dậy. “Bên chúng tôi vừa công bố hồ sơ nền. Có ba nhân chứng đồng ý đối chiếu công khai danh tính ở mức cần thiết. Nếu Tống thị cho rằng đây là vu khống, xin mời trả lời ngay tại đây.”

Tống Trác Thành quay lại nhìn cô, mặt không đổi sắc, nhưng tay đặt lên bục đã siết mạnh. “Một bài viết được chuẩn bị sẵn không biến lời bịa đặt thành sự thật. Cô Hạ, cô nên nhớ, truyền thông cũng có trách nhiệm pháp lý.” Hạ Miên gật đầu rất khẽ. “Tôi nhớ. Vì nhớ nên những thông tin chưa đủ điều kiện công bố vẫn đang được che. Còn phần được đưa ra hôm nay đều có người chịu trách nhiệm bằng tên thật.” Cô lùi nửa bước, nhường đường cho một người phụ nữ tóc đã điểm bạc từ lối ghế bên phải đi ra. Mạnh Lan mặc chiếc áo khoác màu xám giản dị, hai tay nắm một túi hồ sơ cũ. Bà không giống người quen với sân khấu. Mỗi bước của bà đều chậm, như phải giẫm qua nhiều năm sợ hãi mới đến được dưới ánh đèn này.

Dật nhìn Mạnh Lan, cổ họng bỗng nghẹn. Lần đầu bà xuất hiện trước quán cơm, bà bỏ lại cuốn sổ rồi biến mất như một người chỉ dám đẩy sự thật qua khe cửa. Hôm nay, bà tự mở cửa đi vào. Mạnh Lan đứng cách Dật hai hàng ghế, quay về phía sân khấu. “Tôi là Mạnh Lan, từng làm trợ lý ghi chép thử nghiệm công thức trong nhóm của bà Lâm Chiêu Hòa.” Giọng bà run ở chữ đầu, nhưng đến chữ cuối đã vững hơn. “Công thức nền mà Tống thị đang quảng bá không phải công thức gia tộc vô chủ. Nó có hồ sơ thử nghiệm, có chữ ký người phát triển, có hai người chứng kiến khi lập bản mô tả gốc. Một người là tôi.” Bà mở túi hồ sơ, lấy ra bản sao có đóng dấu công chứng. “Tôi không nói Tống thị không được kinh doanh. Bà Lâm cũng chưa từng phản đối kinh doanh. Bà ấy phản đối việc giảm thời gian ủ, thay nguyên liệu ổn định bằng phụ gia rẻ hơn, rồi vẫn dùng tên ‘vị nhà’ để bán cho người tiêu dùng.”

Trong phòng vang lên tiếng bấm máy liên tục. Tống Trác Thành bật cười ngắn. “Một nhân viên cũ bị sa thải sau nhiều năm bất mãn, mang vài bản giấy không rõ nguồn gốc đến buổi ra mắt, vậy mà các vị cũng định gọi là chứng cứ?” Ông nhìn xuống Dật, giọng hạ thấp thành một lưỡi dao mềm. “Dật, cháu muốn tìm người thương mẹ cháu, chú hiểu. Nhưng không phải ai khóc trước ống kính cũng nói thật.” Dật cầm micro lên. Lần này âm thanh bật rõ, hơi rè nhưng đủ nghe. “Cháu không nhờ ai khóc hộ. Cháu nhờ họ nhớ hộ những thứ Tống thị từng bắt họ quên.” Anh quay sang Mạnh Lan. “Cô Lan, phần còn lại để luật sư nộp cho cơ quan chức năng. Ở đây chỉ cần nói điều cô trực tiếp chứng kiến.”

Mạnh Lan hít vào. “Tôi trực tiếp chứng kiến bà Lâm từ chối ký duyệt phiên bản rút ngắn quy trình. Sau đó bản thí nghiệm bị chuyển sang nhóm khác. Báo cáo cảnh báo rủi ro được đánh số 17.” Chỉ hai chữ số ấy đủ làm khu khách mời xôn xao. Một đại diện nhà đầu tư đứng hẳn dậy. MC cố chen vào, nhưng câu “xin quý vị bình tĩnh” rơi xuống quá muộn. Tống Trác Thành quay sang trợ lý. Dật thấy ánh mắt ông lướt qua hàng ghế đầu như tìm một người có thể đứng ra cắt đứt chuỗi này. Tống Khải Minh vẫn ngồi yên, môi mím lại. Còn Tống Duệ cúi nhìn màn hình điện thoại, ngón cái không động, như một người đang đứng trước một cánh cửa chỉ mình anh ta biết chìa khóa nằm ở đâu.

Từ phía sau khu truyền thông, một giọng già vang lên, không lớn nhưng khiến Dật bất giác quay đầu. “Báo cáo đó không tự nhiên mà có.” Trần Bách được Chu Tầm dìu vào từ cửa phụ, trên người là áo khoác tối màu, đầu đội mũ lưỡi trai cũ. Ông không bước lên sân khấu. Ông chỉ đứng dưới hàng đèn, gầy hơn trong trí nhớ của Dật, nhưng mắt sáng lạ. “Tôi là Trần Bách, từng lái xe cho nhà họ Tống. Đêm bà Lâm gặp nạn, xe của bà không đi theo tuyến trong hồ sơ. Tôi ký tường trình sai vì bị dọa con cháu mất việc, mất nhà. Tôi không có mặt để phán ai giết ai. Tôi chỉ nói tuyến đường bị đổi, và trước đó bà Lâm đã yêu cầu mang một bản báo cáo đến gặp ông Tống Khải Minh.”

Không khí trong hội trường như bị ai rút hết oxy. Dật siết micro, nhìn ông Trần. Anh từng sợ người già ấy bước ra sẽ bị nghiền nát bởi đám đông, bởi câu hỏi, bởi máy quay. Nhưng Trần Bách không run vì máy quay. Ông run vì đã chậm quá nhiều năm. Tống Trác Thành lập tức nói: “Một tài xế đã lớn tuổi, ký tường trình sai rồi bây giờ lại sửa lời. Các vị định lấy gì bảo đảm ông ấy không bị xúi giục?” Chu Tầm trả lời thay Dật: “Nhật trình bản gốc, bản than trùng khớp thời gian, hồ sơ khám sức khỏe sau tai nạn và lời khai có ghi hình tại văn phòng luật sư. Hôm nay ông Trần chỉ xác nhận phần ông trực tiếp biết. Phần còn lại sẽ đi theo quy trình.”

Tống Trác Thành nheo mắt. “Quy trình? Các người chọn buổi ra mắt sản phẩm để diễn trò trước truyền thông rồi gọi là quy trình?” Dật nhìn thẳng lên sân khấu. “Chú chọn buổi ra mắt sản phẩm để dùng công thức của mẹ cháu. Chúng cháu chỉ chọn đúng nơi món ăn ấy được đem ra bán.” Anh chưa kịp nói tiếp thì một người phụ nữ trung niên mặc đồng phục lao động cũ đứng lên ở cuối dãy khách mời. Đinh Mộc đi cạnh bà, mặt tái nhưng lưng thẳng. Cậu không chen lên trước mẹ, chỉ giữ khuỷu tay bà như sợ bà ngã. Người phụ nữ cúi đầu trước đám máy quay một cái vụng về. “Tôi là công nhân kho phụ trợ. Tôi không biết chuyện gia đình nhà họ Tống. Tôi chỉ biết mã lô.”

Bà lấy từ túi áo ra một tờ giấy được bọc trong túi nhựa trong. “Năm đó, lô nguyên liệu thay thế có mã giống phần ghi trong sổ công thức của bà Lâm, nhưng hạn kiểm nghiệm không đủ để đưa vào sản xuất đại trà. Tôi từng báo lên tổ trưởng. Sau đó chúng tôi được yêu cầu sửa ghi chú nhập kho thành ‘đạt yêu cầu bổ sung’. Người ký duyệt cuối cùng không phải bà Lâm.” Giọng bà nhỏ, có nhiều âm địa phương, không tròn vành như người của tập đoàn, nhưng chính vì vậy lại khiến cả hội trường im hơn. Đinh Mộc nhìn Dật, mắt đỏ hoe, cố tỏ ra mình chỉ cay vì đèn quá sáng. Dật suýt bật cười trong một khoảnh khắc không đúng lúc. Cậu nhóc ngày nào ngủ gục trên bàn quán, giờ đang đứng giữa một buổi ra mắt của tập đoàn để giữ tay mẹ mình khỏi run.

Tống Trác Thành không còn đứng sau bục nữa. Ông đi xuống một bậc sân khấu, giọng sắc lạnh. “Các vị đang đưa ra tài liệu nội bộ bị đánh cắp, lời khai của nhân viên cũ và công nhân bất mãn. Tống thị sẽ kiện đến cùng. Còn sản phẩm hôm nay đã qua kiểm định hiện hành, các cáo buộc về công thức cũ không có giá trị phủ định chất lượng hiện tại.” Câu phản công rất khôn. Nó kéo mọi chuyện ra khỏi đạo đức, đẩy về hiện hành, chứng nhận và câu chữ pháp lý. Dật hiểu cú đó. Một nồi canh mặn của mười năm trước không chứng minh bát canh hôm nay độc. Nhưng nếu người nấu vẫn giấu cách thay muối, người ăn có quyền hỏi. Anh đưa mắt về phía Hạ Miên. Cô đã hiểu, lập tức mở bản trình chiếu phụ trên màn hình điện thoại kết nối với một phóng viên đang chiếu livestream. Trên màn hình nhỏ của nhiều người hiện ra bảng đối chiếu: công thức gốc, phiên bản bị rút ngắn, mã lô, báo cáo 17, quyền sở hữu và nhân chứng tương ứng. Không có dòng nào kết luận thay tòa án. Chỉ có câu hỏi: ai đã ký duyệt thay đổi?

Dật nói chậm. “Không ai ở đây yêu cầu Tống thị bị kết tội trong mười phút. Tôi chỉ yêu cầu Tống thị dừng việc dùng tên mẹ tôi để bán một công thức chưa từng được bà đồng ý sửa, đồng thời công bố báo cáo số 17 cho cơ quan quản lý và cổ đông. Nếu chú nói tất cả là giả, hãy để hệ thống kiểm tra độc lập.” Tống Trác Thành nhìn anh. Trong mắt ông không còn vẻ giận đơn thuần, mà là thứ lạnh hơn: tính toán đường thoát. “Cháu nghĩ cháu thắng rồi?” ông hỏi nhỏ, nhưng micro sân khấu vẫn bắt được. Dật lắc đầu. “Không. Cháu chỉ nghĩ hôm nay món ăn này cuối cùng có người ngồi cùng bàn.”

Một khoảng lặng ngắn rơi xuống. Rồi hàng ghế thứ hai vang lên tiếng ghế dịch. Tống Duệ đứng dậy. Rất nhiều máy quay lập tức xoay về phía anh ta, nhanh đến mức ánh đèn quét qua mặt Dật như một lát dao trắng. Tống Trác Thành quay phắt lại. “Duệ.” Chỉ một chữ, vừa cảnh cáo vừa nhắc thân phận. Tống Duệ cầm một tập hồ sơ mỏng, vẻ mặt vẫn lạnh, vẫn giống người đã quen cân lợi ích trước khi nói một câu. Nhưng lần này, anh ta không nhìn Tống Trác Thành. Anh ta nhìn Dật, rồi nhìn toàn bộ hội trường. “Báo cáo số 17 có tồn tại.” Giọng anh ta không cao, nhưng từng chữ rơi rất rõ. “Và bản sao lưu trong hệ thống pháp chế của Tống thị đang ở chỗ tôi.”