Chương 70: Đêm Bếp Không Tắt Lửa
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcNgọn lửa bếp đêm ấy nhỏ hơn mọi ngày, không phải vì Dật tiết kiệm gas. Anh vặn núm bếp xuống mức liu riu, đứng trước nồi thịt kho đang sôi lục bục, nghe tiếng mỡ tan trong nước hàng như nghe một người thở rất khẽ sau khi chạy một quãng dài. Ngoài cửa, bảng hiệu Cơm Đêm Hẻm Cũ vẫn sáng, bóng đèn vàng bị mưa hôm trước làm ố một vệt ở góc, nhưng chữ trên bảng không nhòe. Dật nhìn nó lâu hơn cần thiết, rồi cúi xuống nếm thử nước kho. Hơi mặn. Anh thả thêm nửa bát nước dừa, tự mắng mình trong đầu: đến thịt kho cũng biết căng thẳng thay chủ quán.
Chu Tầm ngồi ở bàn trong cùng, trước mặt là laptop, điện thoại, giấy ghi chú và bát cơm đã nguội. Hạ Miên đứng cạnh quầy thu ngân, vừa đối chiếu danh sách tài khoản đang đẩy cụm từ “đánh cắp công thức”, vừa nhắc Đinh Mộc không được trả lời bình luận bằng câu “các người thử tới ăn rồi hẵng nói”. Đinh Mộc ôm điện thoại, mặt đầy uất ức. “Em chỉ định phản biện văn minh.” Dật bưng nồi thịt kho ra, liếc cậu một cái. “Văn minh của em có mùi muốn đánh nhau. Cất đi, lát nữa văn minh bằng cách rửa ba rổ rau.”
Tiếng cười bật ra rất nhỏ, rồi tắt nhanh khi điện thoại của quán reo. Chủ đại lý gas đầu hẻm nói công ty đang kiểm tra lại hợp đồng, tối nay không thể đưa thêm bình mới. Giọng ông ngượng, giống người bị ai đó đặt tay lên vai từ phía sau. Dật nhìn bình gas dự phòng sát tường, kim đồng hồ đã xuống thấp, rồi chỉ hỏi: “Ai gọi cho chú?” Đầu dây kia im một lúc. “Dật à, chú còn nuôi hai đứa học đại học. Chú chỉ bán gas thôi.” Dật không trách. Anh bảo ông cứ ghi quán tự điều chỉnh sản lượng, mai giao được thì giao, không được thì báo trước.
Không khí trong quán nặng xuống đúng lúc ba vị khách quen bước vào: một bác tài công nghệ ướt vai áo, một cô điều dưỡng tan ca ôm túi vải, và một ông bảo vệ khu văn phòng vẫn quen gọi thêm nước canh. Họ nhìn bàn giấy tờ trong góc, nhìn Dật, rồi nhìn bảng thực đơn đã gỡ hết món liên quan đến bát thử. Cuối cùng bác tài hỏi: “Hôm nay còn cơm thịt kho không?” Dật đáp: “Còn, nhưng giới hạn hai trăm suất vì chủ quán bị kiện nên thịt kho cũng học cách thận trọng.” Ông bảo vệ bật cười. Ba người ngồi xuống, gọi món như mọi ngày. Chỉ một việc nhỏ ấy thôi cũng làm ngọn lửa trong bếp có vẻ cao hơn một chút.
Rắc rối không đợi lâu. Tài khoản thanh toán của quán bị tạm giữ giao dịch để “rà soát khiếu nại bất thường”. Đinh Mộc vừa nghe tổng đài vừa đỏ mắt. Ngoài cửa, vài người quay video lén, có người cố hỏi to: “Anh có thừa nhận dùng công thức của Tống thị không?” Hạ Miên lập tức bước ra, không tranh cãi, chỉ đứng cạnh bảng giá, giơ điện thoại ghi hình lại toàn bộ câu hỏi. “Anh chị có thể hỏi, nhưng xin nói rõ tên đơn vị và mục đích ghi hình. Nếu không, chúng tôi sẽ lưu lại như hành vi quấy rối hoạt động kinh doanh.” Người kia lùi nửa bước. Hạ Miên không thắng bằng tiếng lớn. Cô thắng bằng việc khiến họ biết mỗi câu nói đều có dấu vết.
Dật đặt dao xuống thớt, nhìn lượng gạo còn lại, bình gas và dòng khách kéo tới vì nghe tin quán vẫn mở. Một đêm bình thường, anh sẽ tăng lửa, thêm nồi canh, chửi Đinh Mộc thái hành như chặt củi rồi bán đến ba giờ sáng. Nhưng tối nay, mỗi suất cơm đều có thể bị chụp lại, cắt nghĩa thành thách thức pháp lý. Anh không sợ bị chụp. Anh sợ người ngồi ăn bị kéo vào cuộc chiến không thuộc về họ.
Bà Lưu xuất hiện ở cửa đúng lúc ấy, tay chống hông, sau lưng là một hàng người kéo dài đến tận tiệm tạp hóa. Bà đặt một rổ trứng lên bàn, giọng oang oang: “Bếp nhà tôi có hai bình gas mới thay. Bếp nhà ông Lý bán hủ tiếu còn nửa nồi nước lèo. Con bé bán chè đầu hẻm có nếp, đậu xanh, nước cốt dừa. Mấy nhà trong hẻm hỏi, nếu quán bị chặn gas thì chúng tôi nấu món nhà mình, bày trước cửa, khách ăn chỗ nào trả tiền chỗ đó. Không ai lấy danh quán cậu, không ai dùng công thức mẹ cậu. Chỉ là tối nay hẻm Thanh Đăng cùng bán cơm.”
Đinh Mộc há miệng. Hạ Miên cũng khựng một nhịp. Chu Tầm lập tức đứng dậy, bản năng luật sư thắng cả đói bụng. “Nếu làm, phải ghi rõ từng hộ tự bán món của mình, giá niêm yết riêng, nguyên liệu tự chịu trách nhiệm, không dùng tên Tống thị, không nhắc công thức tranh chấp, không nhận quyên góp mập mờ. Ai không chắc vệ sinh thì đừng bán, chỉ phụ rửa chén hoặc giữ trật tự.” Bà Lưu lườm anh: “Luật sư ăn hai bát mà nói nhiều ghê.” Chu Tầm đẩy kính. “Tôi ăn hai bát nên càng có trách nhiệm bảo vệ hệ tiêu hóa lẫn hồ sơ pháp lý của mọi người.”
Dật đứng yên vài giây. Anh muốn từ chối theo thói quen, muốn nói chuyện này của anh, quán của anh, giấy kiện ghi tên anh. Nhưng ngoài cửa, ông bảo vệ đã xắn tay áo kê lại bàn nhựa; cô điều dưỡng lấy khăn lau khô ghế; bác tài công nghệ gọi nhóm bạn chạy xe quanh khu văn phòng bảo ai đói thì tới ăn, nhớ đừng gây ồn. Những người ấy không đứng ra vì tin mình có thể đánh bại Tống thị. Họ chỉ không muốn một căn bếp tử tế bị bóp tắt trong khi nồi canh còn nóng. Dật cúi xuống, nhấc rổ rau lên đưa cho Đinh Mộc. “Rửa đi. Hôm nay hẻm mở chợ đêm, quán mình làm quầy cơm số một. Ai để khách đau bụng, tôi bắt ăn hết phần rau do chính người đó rửa.”
Từ khoảnh khắc ấy, hẻm Thanh Đăng sáng lên theo cách rất lạ. Không phải kiểu sáng của trung tâm thương mại trong bản vẽ dự án, mà là ánh đèn bếp nhà này nối sang bóng đèn nhà kia, hơi nước từ nồi hủ tiếu quện với mùi trứng chiên, chè đậu xanh, canh bí và thịt kho. Chu Tầm viết tay mấy tờ thông báo pháp lý ngắn đến mức ai cũng đọc được. Hạ Miên đi từng bàn nhắc người quay video không lộ mặt khách nếu chưa được đồng ý. Mạnh Lan ngồi trong góc ký thêm bản tường trình, thỉnh thoảng ngẩng lên như không tin nỗi sợ mười năm có thể được đỡ bởi vài cái bàn nhựa.
Tống thị gây sức ép thêm một lần nữa vào gần mười một giờ. Hãng luật gửi văn bản cảnh cáo rằng mọi hoạt động “huy động cộng đồng nhằm tiếp tục phát tán thông tin sai lệch” sẽ được bổ sung vào hồ sơ. Chu Tầm đọc xong, cười lạnh đến mức Đinh Mộc rùng mình. Dật hỏi: “Xấu lắm à?” Chu Tầm đáp: “Không. Xấu vừa. Họ đang tức vì cậu không đứng một mình trong bếp nữa.” Dật nhìn ra ngoài. Mỗi người chỉ làm một việc nhỏ, không việc nào đủ lớn để thành phép màu, nhưng cộng lại thì thành thứ văn bản pháp lý khó gọi tên.
Đến lượt đoàn kiểm tra vệ sinh xuất hiện thật. Hai người mặc áo sơ mi sáng màu đi cùng một cán bộ phường, thái độ không hung hăng nhưng đủ nghiêm để cả hẻm im xuống. Dật lau tay, bước ra trước. Anh không cãi, không than bị nhắm vào, chỉ đưa giấy phép, sổ nhập hàng, biên bản tự kiểm tra tủ mát và danh sách món tách riêng của từng hộ mà Chu Tầm vừa lập. Một hộ bán chè bị nhắc vì chưa che kín khay đá, bà Lưu lập tức đậy lại và mắng cái khay như mắng người. Cuộc kiểm tra kéo dài gần bốn mươi phút, không ai thở thoải mái, nhưng cuối cùng họ chỉ lập biên bản nhắc giữ lối đi thông thoáng.
Khi đoàn người rời đi, hẻm bùng lên tiếng vỗ tay rất nhỏ, như sợ vỗ to quá sẽ làm đêm nứt ra. Dật quay vào bếp, mở nắp nồi thịt kho. Nước đã rút xuống vừa đủ, trứng lên màu nâu óng, miếng thịt mềm nhưng chưa nát. Anh múc một bát nhỏ đặt trước mặt Chu Tầm. “Phí luật sư tạm trả bằng thịt kho.” Chu Tầm nhìn bát. “Tôi tính theo giờ.” Dật gật đầu. “Vậy anh ăn chậm thôi, cho tôi đỡ phá sản.” Hạ Miên đứng cạnh nghe được, cúi đầu cười.
Quá nửa đêm, khách thưa dần. Những chiếc bàn nhựa được xếp lại, rổ rau rỗng úp trên bậc cửa, mùi khói bếp bám vào áo ai cũng như một huy chương không bóng bẩy. Dật ghi nợ, ghi doanh thu, ghi cả số trứng bà Lưu đem sang, chữ càng về cuối càng xấu. Đinh Mộc ngủ gục trên bao gạo, tay vẫn nắm khăn lau bàn. Mạnh Lan rời quán trước, được Hạ Miên gọi xe và dặn không trả lời bất kỳ số lạ nào. Chu Tầm gom hồ sơ, bảo sáng mai sẽ gửi văn bản phản hồi chính thức cho hãng luật. Không ai nói thắng. Đêm nay họ chỉ chưa thua.
Bà Lưu đợi đến khi Dật khóa ngăn kéo tiền mới bước vào. Lần này bà không mang trứng, không mang rau, cũng không mang giọng mắng quen thuộc. Trong tay bà là một phong thư ngả vàng, mép giấy mềm vì đã nằm quá lâu trong hộp thiếc. Dật nhìn thấy nét chữ của mẹ trước khi bà kịp nói gì. Chữ hơi nghiêng, nét cuối luôn dừng lại rất nhẹ, như sợ làm đau giấy. Bà Lưu đặt phong thư lên bàn inox đã lau sạch. “Mẹ cháu gửi bà giữ. Bà từng nghĩ không đưa ra cũng tốt. Nhưng tối nay bà nhìn thấy rồi. Có những cái bùn không bước qua thì nó sẽ bò tới tận cửa bếp.”
Dật không chạm vào phong thư ngay. Hạ Miên đứng cách đó vài bước, im lặng, không hỏi, không giục. Chu Tầm cũng dừng tay, ánh mắt rơi xuống dòng chữ đã phai: “Gửi Dật, khi con cần biết món ăn này thật sự thuộc về ai.” Ngoài hiên, bóng đèn bảng hiệu chớp nhẹ một cái rồi sáng lại. Dật đưa tay đặt lên phong thư, cảm thấy lớp giấy mỏng lạnh hơn mặt bàn inox. Đêm bếp không tắt lửa đã qua được một nửa. Phần còn lại bắt đầu từ chữ viết của mẹ anh.
