Bỏ qua nội dung

Ánh hào quang của riêng em

Chương 14: Cánh Cửa Thứ Hai

Chương 14: Cánh Cửa Thứ Hai

Bản đồ báo còn bốn mươi ba phút. Con số màu trắng trên nền xanh nhạt nhảy xuống từng chút, lạnh lùng như thể nó không hiểu trong bốn mươi ba phút ấy có bao nhiêu thứ đang treo trên đầu Tự Quang. Mưa sau kính chắn gió đã mỏng đi, nhưng mặt đường Thượng Hải vẫn loang nước, phản chiếu đèn xe thành những vệt sáng dài và nhòe. Tôi lái xe, Thẩm Ngật ngồi ghế phụ gửi thông số kỹ thuật cho xưởng Nam Dật, còn Dư Hạ ở ghế sau dùng một giọng ngọt đến mức giả tạo để thương lượng với bên bao bì giao mười bộ lọ mẫu trong đêm. Đến khi cô ấy nói câu ‘anh trai à, em không cần anh bay, em chỉ cần anh chạy nhanh hơn mức bình thường của ngành logistics một chút’, tôi biết phí giao đêm của chúng tôi chắc chắn đã tăng thêm một khoản không nhỏ.

Tôi không có thời gian đau lòng vì tiền. Trên điện thoại, email chấm dứt lô pilot tại xưởng Lưu đã được gửi đi cùng biên bản sai lệch quy trình, ảnh tem nhiệt, ảnh mẫu lỗi và yêu cầu giữ nguyên bản gốc camera. Tôi gửi thêm một bản cho chính mình, một bản cho Thẩm Ngật, một bản cho Dư Hạ. Từ giờ trở đi, mọi thứ phải có dấu vết. Người ta có thể bịa ra một câu chuyện trong ba phút, nhưng để đập vỡ nó, tôi cần từng mốc thời gian, từng file đính kèm, từng chữ ký khô khốc đến mức không ai có thể bảo đó là cảm xúc của một cô gái thất bại đang tự biện hộ.

Hai mươi ba giờ hai mươi sáu, xe dừng trước cổng xưởng Nam Dật. Biển hiệu của họ mới hơn xưởng Lưu, khu nhà cũng sáng hơn, nhưng cánh cổng thép đóng một nửa vẫn khiến người ta có cảm giác mình đang đứng trước một bài kiểm tra không báo trước. Bảo vệ nhìn giấy hẹn tạm thời trên điện thoại Thẩm Ngật, lại nhìn ba người chúng tôi với vẻ mặt rất rõ ràng: giờ này người bình thường nên ngủ, còn người không bình thường mới ôm hồ sơ mỹ phẩm chạy vào nhà máy. Năm phút sau, quản lý ca đêm của Nam Dật, một người đàn ông họ Tần, bước ra. Ông không bắt tay, chỉ nói thẳng: ‘Tôi đã nghe tin trong nhóm OEM. Tự Quang vừa bị trả hàng vì công thức tách nước. Nếu chúng tôi nhận chạy test trong đêm, rủi ro danh tiếng thuộc về ai?’

Tôi không trách ông ấy. Trong ngành này, lời đồn đôi khi còn bám dai hơn chất bảo quản trong công thức. Tôi mở tập hồ sơ mang theo, đặt từng thứ lên chiếc bàn nhỏ cạnh phòng tiếp khách: biên bản sai lệch của xưởng Lưu, ảnh camera xe mẫu bị chuyển sai khu vực, tem chỉ thị nhiệt đổi màu, ống mẫu đối chiếu vẫn ổn định của Thẩm Ngật, và bản quy trình pilot mới với yêu cầu lưu mẫu ba bộ. ‘Tôi không yêu cầu Nam Dật tin Tự Quang vì chúng tôi đáng thương,’ tôi nói. ‘Tôi chỉ yêu cầu ông nhìn bằng chứng và cho chúng tôi một quy trình đúng. Nếu mẫu vẫn lỗi trong điều kiện đúng, tôi tự chịu trách nhiệm, không kéo tên Nam Dật vào bất kỳ bài giải thích nào.’ Tần quản lý lật hồ sơ rất chậm. Người làm nhà máy lâu năm thường không dễ bị thuyết phục bằng lời hay, điều này làm tôi yên tâm hơn là bất an. Tôi đã chịu đủ những cánh cửa mở ra quá dễ rồi sau đó đòi lấy lại cả linh hồn lẫn chữ ký của mình.

Vấn đề tiếp theo là tiền. Nam Dật không phải nơi làm từ thiện, còn tôi vừa học lại bài học đó trong vòng hai mươi bốn giờ. Chi phí chạy ca đêm cao hơn báo giá ban đầu, cộng thêm phí kiểm tra nhanh thiết bị, phí vệ sinh dây chuyền và phí lưu mẫu. Tôi nhìn con số trên bảng tạm tính, cổ tay trống trơn đau thêm một nhịp rất vô lý. Chiếc đồng hồ của mẹ đã biến thành tiền đặt cọc ở xưởng Lưu, mà tiền hoàn từ xưởng Lưu chỉ tồn tại trên lời hứa sau đối soát. Tôi chuyển trước khoản tối đa trong tài khoản, phần còn lại ký cam kết thanh toán trong bốn mươi tám giờ bằng khoản hoàn và hóa đơn đối chiếu. Tần quản lý nhìn chữ ký của tôi rồi nói: ‘Cô Hứa, nếu batch này cũng hỏng, cô không còn cửa thứ ba đâu.’ Tôi cất bút. ‘Vậy tối nay tôi càng phải làm cho cánh cửa thứ hai này đáng giá.’

Chúng tôi vừa thay áo phòng sạch xong thì Lục Hoài Cẩn xuất hiện ở hành lang kính. Anh mặc áo khoác đen, tóc còn vương hơi ẩm, phía sau là trợ lý Trần cầm một túi hồ sơ mỏng. Có những người bước vào lúc nửa đêm vẫn khiến ánh đèn trắng lạnh hơn một bậc; Lục Hoài Cẩn là loại người đó. Dư Hạ nhìn anh, lại nhìn tôi, khóe miệng giật một cái như rất muốn nói ‘tổng tài đến đúng giờ quá, biên kịch cũng không dám viết’, nhưng cuối cùng cô ấy chỉ ho khan và quay đi kiểm tra điện thoại. Tôi tháo găng tay ngoài, đi ra khỏi khu đệm khí. ‘Lục tổng đến xem trò cười à?’ Anh nhìn tôi, giọng rất bình: ‘Tôi đến xác nhận Tự Quang còn đủ tư cách được đánh giá hay không.’ Câu đó không mềm mại. Cũng không khó nghe. Nó giống một vạch kẻ trên sàn: anh đứng ở phía Cảnh Hành, tôi đứng ở phía Tự Quang, giữa chúng tôi không có chiếc cầu nào tên thương hại.

Tần quản lý rõ ràng cũng bất ngờ. Lục Hoài Cẩn không nhìn ông ấy trước, mà nhìn tôi. ‘Nam Dật nằm trong danh sách xưởng đủ chuẩn của Cảnh Hành. Nếu Tự Quang muốn dùng batch tại đây làm mẫu phúc thẩm, toàn bộ quy trình phải ghi hình, batch record phải đồng bộ, mẫu lưu phải niêm phong trước mặt bên thứ ba. Cảnh Hành sẽ không bảo lãnh chi phí cho cô, không ép Nam Dật nhận cô, cũng không hạ tiêu chuẩn vì cô gặp sự cố.’ Tôi nhướng mắt. ‘Anh nói nhiều như vậy để nhắc tôi anh không giúp?’ ‘Tôi nói để cô biết cơ hội này không phải ân tình.’ Anh dừng một nhịp, ánh mắt rơi xuống tập hồ sơ trong tay tôi. ‘Nhưng một thương hiệu có bằng chứng cho thấy mình bị phá quy trình không nên bị loại chỉ vì lời đồn chạy nhanh hơn sự thật. Cô có một slot pitching bổ sung. Sáng mai nộp hồ sơ truy xuất, chiều mai trình bày lại trước hội đồng sản phẩm. Nếu dữ liệu không đủ, tôi sẽ là người đầu tiên bỏ phiếu loại.’

Tôi bỗng thấy cổ họng mình khô hơn lúc ở xưởng Lưu. Không phải vì cảm động. Tôi đã tự nhắc mình quá nhiều lần rằng cảm động là thứ dễ khiến người ta ký sai hợp đồng. Nhưng ở khoảnh khắc đó, tôi hiểu rõ sự khác nhau giữa một bàn tay kéo mình lên và một người mở cửa rồi đứng sang bên để mình tự bước qua. Lục Hoài Cẩn không nói tin tôi. Anh chỉ nói bằng chứng của tôi đáng được nghe. Với tôi lúc này, câu đó còn khó có được hơn một lời an ủi. Tôi gật đầu. ‘Được. Nếu dữ liệu không đủ, tôi cũng không muốn anh bỏ phiếu thuận.’ Khóe môi anh hơi động, rất nhạt. ‘Cô Hứa, cô đúng là người duy nhất tôi từng gặp biết dùng sự cố để tăng độ khó cho chính mình.’ Tôi đáp: ‘Nghèo mà, phải tự nâng cấp bản thân, không thì dễ bị thị trường đào thải.’ Dư Hạ ở phía sau không nhịn được nữa, lẩm bẩm: ‘Hai người nói chuyện yêu đương kiểu bảng chấm điểm rủi ro, thật sự mở mang tầm mắt.’

Cửa khu pilot mở ra lúc hai mươi ba giờ năm mươi tám. Bên trong, máy đồng hóa đã được vệ sinh, bồn pha nhỏ đủ cho batch thử nghiệm, nhiệt kế và cân điện tử đều được dán tem hiệu chuẩn. Thẩm Ngật kiểm từng thông số một, kỹ đến mức Tần quản lý đứng bên cạnh cũng bớt vẻ phòng thủ. Nhưng sự cố không vì chúng tôi vội mà chịu nể mặt. Lô bao bì mẫu bị kẹt ở cổng phụ do tài xế giao nhầm khu, mất thêm mười bảy phút. Nhiệt độ bồn pha trong lần làm nóng đầu tiên dao động cao hơn thiết lập không phẩy bảy độ. Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ cắn răng nói cứ chạy, vì chúng tôi không còn thời gian. Nhưng tối nay, tôi vừa tận mắt thấy một giờ sai nhiệt độ có thể biến một batch thành bằng chứng chống lại mình. Tôi yêu cầu dừng, làm lại bước ổn định nhiệt, dùng lọ vô trùng của Nam Dật cho mẫu lưu nội bộ, chỉ dùng mười bộ bao bì Tự Quang cho mẫu trình bày cảm quan. Tần quản lý nhìn tôi một lúc, lần đầu tiên gật đầu mà không nhăn mặt. ‘Ít nhất cô biết sợ đúng chỗ.’

Một giờ mười bảy phút sáng, mẻ kem đầu tiên từ dây chuyền pilot Nam Dật được chiết ra. Chất kem rơi vào lọ theo một đường mịn, không quá đặc, không lỏng, màu ngà rất nhạt dưới ánh đèn trắng. Tôi không thở phào ngay. Thẩm Ngật lấy mẫu đi ly tâm nhanh, đo pH, kiểm độ nhớt sơ bộ, rồi đặt ba lọ vào ba điều kiện lưu mẫu khác nhau. Kết quả mười lăm phút đầu không thể thay thế kiểm nghiệm bốn mươi tám giờ, càng không thể thay thế phản hồi khách hàng thật. Nhưng ít nhất, sau ly tâm nhanh, đáy lọ không xuất hiện vệt nước. Bên ngoài cửa kính, Lục Hoài Cẩn đứng cùng trợ lý Trần, không bước vào, không nói giúp, không giục, chỉ nhìn toàn bộ quy trình như một người đánh giá đang học cách không biến sự quan tâm thành can thiệp. Tôi không biết mình có nên cảm ơn điều đó không. Có lẽ chưa. Có lẽ sau này. Còn bây giờ, tôi chỉ nhìn lọ kem im lặng trước mặt và nghĩ: sống sót qua một đêm cũng là một loại thắng lợi rất nhỏ, rất đắt.

Khi mẫu lưu được niêm phong, trời ngoài cửa sổ đã ngả sang màu xám xanh trước bình minh. Tần quản lý ký vào biên bản chạy thử, Nam Dật giữ bản gốc camera nội bộ, chúng tôi nhận bản sao quy trình, bản ghi nhiệt độ và ba bộ mẫu. Lục Hoài Cẩn đưa cho tôi một tờ lịch trình mới của hội đồng sản phẩm Cảnh Hành. Trên đó, tên Tự Quang được đặt ở một ô riêng: phúc thẩm bổ sung, mười sáu giờ ba mươi. Không ưu tiên. Không xóa nghi vấn. Chỉ có một dòng ghi chú khô khốc: ‘Yêu cầu giải trình sự cố xưởng Lưu và nộp hồ sơ truy xuất batch Nam Dật.’ Tôi cầm tờ giấy, ngẩng đầu nhìn anh. ‘Cảm ơn vì đã không nhân từ.’ Anh nhìn tôi rất lâu, ánh mắt dưới ánh sáng sớm bớt sắc hơn một chút. ‘Đó không phải nhân từ, cô Hứa. Đó là tôn trọng đối thủ còn đứng được.’

Tôi tưởng sau câu đó, mình sẽ thấy lòng nhẹ đi. Nhưng điện thoại của Dư Hạ reo lên đúng lúc, cắt đứt phần mềm hiếm hoi của buổi sáng. Cô ấy mở màn hình, sắc mặt lập tức đóng băng. ‘Chiêu Ninh.’ Chỉ hai chữ thôi, tôi đã biết tin xấu không cần gõ cửa. Trên tài khoản chính thức của Duyệt Nhan, Kỷ Mạn Dao vừa đăng teaser sản phẩm mới: một lọ kem nền ngà đặt trên nền ánh sáng bạc, dòng chữ uốn mềm phía dưới viết: ‘Phục hồi không phải che giấu. Đó là trả lại ánh sáng riêng cho làn da.’ Hình ảnh, định vị, câu chuyện phục hồi da nhạy cảm, thậm chí cách dùng chữ ‘ánh sáng riêng’ đều giống đến mức người ngoài có thể nói là trùng hợp, còn người từng thức trắng với bản định vị Tự Quang như tôi chỉ thấy lạnh. Lục Hoài Cẩn cũng nhìn thấy màn hình. Anh không nói gì. Tôi tắt điện thoại, siết chặt hộp mẫu trong tay. Cánh cửa thứ hai vừa mở ra, phía sau nó đã có người đứng chờ sẵn.