Bỏ qua nội dung

Cơm Đêm Hẻm Cũ

Chương 65: Bài Viết Không Ký Tên

Đoạn ghi âm dài mười chín giây, ngắn đến mức nếu đặt cạnh tiếng mưa ngoài hiên Tống gia thì gần như không đáng kể. Nhưng khi Dật bấm mở, cả phòng ăn lại im như có ai vừa tắt bếp giữa nồi nước đang sôi. Ban đầu chỉ có tiếng mưa rè rè vì điện thoại Hạ Miên đặt gần cửa quán, sau đó là tiếng ông Lợi hạ giọng, gấp và khàn: “Tôi đã bảo rồi, Quan Hạo nói đừng để bà ấy nhắc ngày đổi mã nữa.” Một khoảng lặng nhỏ, tiếng ghế nhựa cạ nền, rồi file kết thúc. Không có lời đe dọa trực tiếp, không có câu nào đủ đẹp để đóng khung làm bằng chứng trước tòa, nhưng cái tên ấy rơi xuống bàn ăn Tống gia như một hạt sạn trong bát cơm trắng, nhỏ thôi, cắn vào là biết.

Tống Duệ nhìn màn hình điện thoại của Dật, sắc mặt khó đọc. Tống Khải Minh vẫn đứng ở cửa phòng ăn, tay chống gậy, ánh đèn làm những nếp nhăn bên khóe miệng ông sâu hơn. Ông không hỏi Quan Hạo là ai, cũng không hỏi vì sao một người của dự án lại xuất hiện trong câu chuyện của hẻm Thanh Đăng. Sự im lặng ấy làm Dật thấy buồn cười. Nhà họ Tống có một thói quen rất tốt: mỗi khi sự thật bước vào phòng, mọi người lập tức giả vờ nó là khách chưa được mời.

“Anh nghe rõ chưa?” Dật hỏi Tống Duệ.

Tống Duệ khép điện thoại của mình lại. “Rõ một cái tên. Không rõ quan hệ, không rõ chỉ thị, không rõ bối cảnh.”

“Đúng.” Dật nhét điện thoại vào túi áo khoác ẩm. “Cho nên em chưa đem nó đi treo trước cửa Tống thị. Em chỉ muốn anh biết, người của dự án đang chạm tới lao động ở xưởng phụ trợ. Nếu tối nay email kia biến mất, đoạn ghi âm này sẽ là thứ đầu tiên em đưa cho Chu Tầm.”

Tống Duệ nhíu mày. “Em đang uy hiếp anh trai mình?”

“Không.” Dật kéo ghế đứng dậy. “Em đang nhắc anh trai mình đừng tự biến thành người cần bị uy hiếp.”

Tống Khải Minh cuối cùng cũng mở miệng, giọng thấp như mắc trong cổ: “Dật.”

Dật dừng lại, nhưng không quay đầu ngay. Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần ông gọi tên anh bằng giọng ấy, sau đó thường là một câu bảo anh nhịn, một câu bảo đại cục quan trọng, hoặc một cái vỗ vai rất nhẹ thay cho lời xin lỗi. Đêm nay, anh không còn đủ kiên nhẫn để nhận thêm kiểu thương hại được đóng gói như gia phong.

“Bố muốn nói gì thì nói với anh Duệ trước,” Dật đáp. “Con phải về quán. Ở đó ít nhất người ta sợ thì nói là sợ, không cần bày canh sâm để che mùi.”

Anh đi ra khỏi Tống gia trong tiếng mưa nặng hạt. Điện thoại lại rung. Hạ Miên gửi ba dòng: Tôi viết bài. Không ký tên. Không nhắc anh, không lộ mẹ Đinh Mộc. Chỉ dùng những gì có thể kiểm tra được.

Dật đứng dưới mái hiên, nhìn màn hình một lúc. Cơn lạnh từ áo khoác ngấm vào vai, còn trong đầu anh hiện lên khuôn mặt mẹ Đinh Mộc lúc rút lời, bàn tay Đinh Mộc nắm chặt đến trắng khớp, và nồi canh ở quán có lẽ đã nguội bớt vì không ai nhớ hâm lại. Anh gọi cho Hạ Miên.

Cô bắt máy rất nhanh. Phía cô có tiếng gõ bàn phím, tiếng bà Lưu hỏi ai uống trà gừng không, tiếng Chu Tầm nhắc ai đó đừng nhắn chữ “kiện chết nó” vào nhóm cư dân vì luật sư đọc được sẽ đau đầu. Hạ Miên nói trước: “Tôi biết đoạn ghi âm chưa đủ. Tôi sẽ không viết thành kết luận. Tôi viết về một bất thường: phụ lục khảo sát nói hẻm không có hộ kinh doanh thực phẩm ổn định, trong khi dữ liệu công khai, ảnh cửa hàng và giấy phép cũ cho thấy điều ngược lại. Tôi thêm chuyện nhân chứng rút lời sau cuộc gọi, nhưng ẩn danh toàn bộ.”

“Cô có chịu được không?” Dật hỏi.

Đầu dây bên kia khựng nửa giây. Hạ Miên không hỏi chịu cái gì. Cô làm nghề đủ lâu để hiểu một bài viết đôi khi không bị phản biện bằng lý lẽ, mà bằng cuộc gọi lúc nửa đêm, bằng quảng cáo bị rút, bằng sếp nói một câu rất nhẹ rằng em nên nghĩ cho tập thể. “Chịu được một bài không ký tên thì chắc được,” cô nói. “Trước đây tôi từng ký tên dưới thứ không nên ký. Lần này coi như tập trả nợ, nhưng trả có hóa đơn, không trả bằng cảm động rẻ tiền.”

Dật bật cười rất khẽ. “Đừng biến mình thành anh hùng.”

“Yên tâm, tôi còn tiền thuê nhà tháng này chưa trả hết. Anh hùng nghèo nghe không chuyên nghiệp.” Hạ Miên ngừng một chút rồi hạ giọng. “Dật, bài này sẽ không cứu được hẻm. Nó chỉ làm người khác biết có một câu chuyện cần nhìn lại.”

“Vậy là đủ cho tối nay.” Dật nhìn màn mưa trước cổng Tống gia. “Nhớ đừng dùng mẹ Đinh Mộc làm mở bài. Chị ấy không nợ chúng ta lòng dũng cảm.”

“Biết.” Giọng Hạ Miên mềm đi. “Tôi đang mở bằng nồi canh ở một quán cơm đêm bị ghi là không tồn tại.”

Khi Dật về đến hẻm Thanh Đăng, quán vẫn sáng. Nồi canh củ cải trên bếp được hâm lại, hơi nóng bốc lên trắng mờ kính cửa, mùi gừng và xương hầm lẫn với mùi mưa trên nền xi măng. Mẹ Đinh Mộc ngồi trong góc, hai tay ôm ly nước ấm, không ai hỏi bà thêm câu nào. Đinh Mộc ngồi cạnh mẹ, mặt vẫn đỏ vì tức, nhưng trước mặt bà có một bát cơm nhỏ, trên bát đặt đôi đũa sạch. Có lẽ cậu đã nghe lời anh theo cách vụng về nhất: không ép mẹ nói, chỉ ép mẹ ăn.

Hạ Miên ngồi ở bàn trong cùng, laptop mở, tóc mái ướt dính bên thái dương. Chu Tầm đứng sau lưng cô, một tay cầm bát canh, một tay chỉ vào màn hình. “Câu này bỏ. ‘Có dấu hiệu can thiệp từ bên liên quan dự án’ nghe rất oai, nhưng luật sư bên kia sẽ vui như trúng phiếu ăn miễn phí. Viết là ‘thời điểm cuộc gọi đặt ra nghi vấn cần được xác minh’. Nhạt hơn, sống lâu hơn.”

Bà Lưu chống nạnh ở quầy. “Viết nhạt quá người ta có đọc không?”

“Bà yên tâm,” Dật bước vào, cởi áo khoác treo lên móc. “Bây giờ trên mạng, thứ gì nhạt mà bị che cũng tự nhiên thành mặn.”

Hạ Miên ngẩng lên nhìn anh. Trong mắt cô có quầng mệt, nhưng bàn tay trên bàn phím rất vững. Dật kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, không chen vào câu chữ, chỉ đẩy về phía cô một chén canh nóng. Cô nhìn chén canh, khóe miệng nhúc nhích. “Tôi đang làm việc.”

“Ăn canh không làm mất đạo đức nghề nghiệp.”

“Anh chắc không?”

“Không chắc. Nhưng nếu bài bị kiện, ít nhất cô có sức chạy.”

Chu Tầm ho một tiếng rất giả. “Tôi xin nhắc lại, tư vấn pháp lý chính thức của tôi không bao gồm chạy.”

Bài viết được đặt tiêu đề: “Một con hẻm biến mất khỏi phụ lục khảo sát như thế nào?” Bên dưới không có tên tác giả, chỉ có dòng “Nhóm phóng viên đời sống”. Hạ Miên bỏ toàn bộ chi tiết có thể nhận ra mẹ Đinh Mộc, đổi tên quán thành “một hộ kinh doanh ăn uống hoạt động về đêm”, che biển số trong ảnh, cắt đoạn ghi âm chỉ còn phần chứng minh có người nhắc đến Quan Hạo sau khi nhân chứng đổi lời nhưng không đăng âm thanh thô. Cô chèn ảnh phụ lục khảo sát đã làm mờ phần chưa kiểm chứng, ảnh giấy phép kinh doanh cũ, ảnh nồi canh và bàn inox lúc quán đông khách. Một bài viết biết tự kiềm chế, vì người viết hiểu thứ mình cầm không phải dao phay, mà là chiếc đũa đang gõ vào thành bát để báo mọi người rằng cơm chưa được dọn sạch.

Lúc gần hai giờ sáng, điện thoại Hạ Miên reo. Tên tổng biên tập trực đêm hiện lên. Cô nhìn màn hình ba nhịp rồi bắt máy, bật loa ngoài vì Chu Tầm yêu cầu mọi cuộc gọi liên quan bài đều phải có người nghe. Giọng đàn ông trong loa không lớn, thậm chí lịch sự: “Miên, bài này nguồn nhạy cảm. Em để nháp trước, mai họp rồi tính.”

“Bài đã qua biên tập pháp lý cơ bản,” Hạ Miên nói. “Em không nêu kết luận, không gọi tên Tống thị, không lộ nhân chứng.”

“Nhưng người đọc tự hiểu.”

“Người đọc hiểu vì dữ kiện đặt cạnh nhau có vấn đề, không phải vì em chửi ai.”

Đầu dây im lặng vài giây. “Có cuộc gọi từ đối tác quảng cáo. Anh nói thật, em đừng làm căng lúc này. Một bài đời sống không đáng để cả ban chịu áp lực.”

Hạ Miên nhìn chén canh đã vơi một nửa. Dật thấy ngón tay cô đặt lên cạnh máy hơi siết lại. Anh không nói thay cô. Có những khoảnh khắc nếu anh chen vào, dù là để bảo vệ, cũng chỉ biến lựa chọn của cô thành cái bóng của anh.

“Chính vì nó là bài đời sống nên em mới đăng,” Hạ Miên đáp. “Nếu một con hẻm đang có người ăn, người làm, người trả tiền gas mỗi tháng mà trên giấy có thể biến thành nơi không tồn tại, thì đó không phải chuyện nhỏ.”

Cô cúp máy trước khi bên kia kịp dịu giọng lần nữa. Quán im phăng phắc. Bà Lưu là người phá vỡ trước, rất thực tế: “Thế đăng chưa?”

Hạ Miên hít sâu, bấm chuột. “Đăng rồi.”

Trong mười phút đầu, bài viết chỉ có vài chục lượt đọc. Một tài xế quen chia sẻ vào nhóm chạy đêm. Một cô điều dưỡng từng ăn cơm ở quán bình luận rằng cô nhớ nồi canh trong ảnh. Rồi một tài khoản chuyên theo dõi quy hoạch đô thị dẫn lại, hỏi vì sao phụ lục khảo sát không đối chiếu giấy phép hộ kinh doanh. Con số nhảy chậm nhưng đều, giống lửa được thổi dưới nồi hầm. Đinh Mộc cúi sát màn hình, mắt sáng lên rồi lập tức nhìn mẹ mình, như sợ niềm vui của cậu làm bà thêm hoảng.

Dật đặt tay lên vai cậu, rất nhẹ. “Đừng mừng sớm. Cứ để bài làm phần của nó.”

Cậu gật đầu, môi mím chặt. Mẹ cậu không nói gì, nhưng ngón tay đang ôm ly nước đã bớt run.

Hai giờ mười bảy, màn hình laptop của Hạ Miên chớp một cái. Trang bài viết tự tải lại. Tiêu đề biến mất, thay bằng dòng thông báo nền trắng: Nội dung không tồn tại hoặc đã bị gỡ theo yêu cầu quản trị.

Không ai trong quán kịp nói gì. Điện thoại Dật rung lên cùng lúc với điện thoại của Hạ Miên. Một tin nhắn từ số lạ hiện trên màn hình anh: Muốn giữ quán thì học cách im lặng.

Hạ Miên nhìn trang trắng trước mặt, mặt không đổi sắc, nhưng giọng cô khi nói ra lại khàn hơn thường lệ: “Bài bị gỡ rồi.”