Bỏ qua nội dung

Cơm Đêm Hẻm Cũ

Chương 63: Luật Sư Ăn Hai Bát

Nồi canh ở Cơm Đêm Hẻm Cũ còn sôi khi Dật rời khỏi đầu hẻm. Mưa bụi hắt qua mái tôn, rơi lách tách xuống mép bàn inox, làm ánh đèn vàng trên bảng hiệu nhòe ra như một vệt dầu nóng. Chu Tầm ngồi vào chiếc ghế nhựa thấp nhất, trước mặt là bát canh sườn củ cải bà Lưu vừa đẩy tới. Anh nhìn bát canh, nhìn đám cư dân đang nhìn mình, rồi nghiêm túc hỏi: “Bát thứ hai có tính phí tư vấn không?” Bà Lưu liếc anh từ đầu đến chân. “Cậu tư vấn đàng hoàng thì miễn. Tư vấn dở thì tôi tính cả tiền gas.”

Không khí vừa căng vừa buồn cười theo kiểu rất hẻm Thanh Đăng. Người ta vẫn sợ tờ giấy ông Lợi vừa đưa ra, vẫn sợ công ty thu mua, vẫn sợ mai đi làm bị gọi lên văn phòng ký một bản cam kết khác. Nhưng có một luật sư ngồi giữa họ, tay cầm muỗng canh, mắt đọc điều khoản nhanh hơn người khác đọc thực đơn, thì nỗi sợ cũng bớt giống một bức tường kín. Chu Tầm đặt bát xuống, kéo tờ giấy của ông Lợi lại gần, lấy bút của Hạ Miên khoanh ba cụm từ. “Bồi thường bổ sung, tự nguyện không khiếu nại, xác nhận đã được giải thích đầy đủ. Ba cụm này nếu đi cùng nhau thì giống một phần cơm có canh, rau và món mặn. Ăn vào no, nhưng chưa chắc tiêu hóa được.”

Ông Lợi ngồi cứng ở đầu bàn. “Luật sư nói vậy là bảo chúng tôi đừng nhận tiền?” Chu Tầm lắc đầu. “Tôi bảo mọi người đừng nhận tiền trong tình trạng không biết mình đang bán cái gì. Quyền khiếu nại không phải rau muống ngoài chợ, thấy héo thì bớt giá.” Anh nói chậm, đủ để mấy người già nghe kịp. Bồi thường có thể thương lượng, nhận hỗ trợ sinh hoạt không đồng nghĩa với từ bỏ quyền yêu cầu cung cấp hồ sơ, còn văn bản do bên mua đưa ra mà không ghi rõ căn cứ, đơn vị thẩm định, phạm vi dự án và thời hạn phản hồi thì không nên ký tại bàn ăn, càng không nên ký vì người hàng xóm bảo “ký đi cho xong”. Câu cuối khiến vài ánh mắt quay sang ông Lợi. Ông cúi xuống bát canh đã nguội, mặt đỏ lên nhưng chưa phản bác.

Hạ Miên ngồi bên cạnh ghi lại từng ý. Cô không đưa máy quay lên, chỉ dùng điện thoại chụp những chỗ Chu Tầm khoanh đỏ sau khi đã hỏi ý mọi người. Đinh Mộc đứng phía sau quầy, tay cầm vá múc canh mà quên cả múc. Mẹ cậu vẫn ngồi gần cửa, lưng thẳng, hai bàn tay đặt trên túi vải như đang giữ chặt một phần công việc còn sót lại của mình. Chu Tầm nhìn quanh, giọng bớt đùa hơn. “Tôi nói trước, tôi không thể biến hẻm này thành pháo đài. Nếu bên kia muốn kéo dài, họ có tiền và người làm chuyện đó rất thành thạo. Việc chúng ta làm tối nay chỉ là một: đừng để họ tách từng người ra rồi bảo từng người là người cuối cùng chưa ký.”

Bà Lưu gật đầu rất mạnh. “Câu này nghe được. Cậu ăn thêm bát nữa.” Chu Tầm lập tức đẩy bát qua như người đã chờ đúng thời cơ. “Cháu làm nghề bằng chữ, nhưng sống nhờ lòng tốt của người lớn tuổi.” Bà Lưu múc cho anh bát thứ hai, miệng mắng “dẻo mồm”, còn tay lại gắp thêm một miếng sườn. Tiếng cười chạy một vòng ngắn quanh bàn. Nó không xóa được chuyện ông Lợi nhận phong bì, nhưng làm người ta nhớ rằng họ chưa phải những cái tên đơn lẻ trên một danh sách thu mua. Họ vẫn đang ngồi chung một nồi canh.

Điện thoại của Hạ Miên rung đúng lúc Chu Tầm cắn miếng củ cải đầu tiên trong bát thứ hai. Màn hình hiện tên Dật. Cô nhận cuộc gọi, bật loa nhỏ vì anh chỉ nói một câu: “Tôi tới cổng rồi. Bên đó có ai nhắc Chu Tầm không?” Chu Tầm ngẩng lên, muỗng dừng giữa không trung. Hạ Miên nhìn anh. “Sao anh hỏi vậy?” Đầu dây bên kia có tiếng xe chạy qua mặt đường ướt, rồi giọng Dật thấp hơn bình thường. “Tống Duệ vừa nhắn cho tôi: ‘Chọn luật sư cũng biết chọn người cũ của nhà mình.’ Tôi muốn nghe từ miệng anh ấy trước khi nghe từ miệng người nhà họ Tống.”

Bàn ăn im xuống. Chu Tầm đặt muỗng lại vào bát, rất nhẹ. Vẻ cà khịa trên mặt anh không biến mất hẳn, nhưng bị kéo mỏng đi. “Tôi từng làm tư vấn ngoài cho Tống thị ba năm trước,” anh nói. “Không phải nhân viên chính thức. Một gói rà soát hợp đồng chuỗi cung ứng và vài hồ sơ đất đai. Tôi nghỉ vì điều khoản bảo mật dày hơn lương tâm của đối tác.” Bà Lưu cau mày. “Nói tiếng người.” Chu Tầm thở ra. “Tức là tôi từng đọc giấy cho họ. Tôi biết vài thói quen của họ. Và đúng, đáng lẽ tôi phải nói với Dật ngay khi đến.”

Dật ở đầu dây bên kia không đáp ngay. Trước mặt anh, cổng biệt thự Tống gia mở ra sau lớp mưa mỏng. Hai hàng đèn sân trắng lạnh, cắt mặt đường thành những ô sáng vuông vức. Mười năm trước, mỗi lần bước qua cổng này, anh đều có cảm giác mình phải lau sạch mùi khói bếp trên người mới được phép vào nhà. Tối nay, áo khoác anh vẫn dính hơi canh, và kỳ lạ là anh không muốn phủi đi. Anh nhìn tin nhắn của Tống Duệ còn sáng trên màn hình, rồi hỏi: “Anh từng xử lý hồ sơ hẻm Thanh Đăng chưa?”

“Từng thấy tên,” Chu Tầm nói. “Không phải bản cuối. Một bản dự thảo rất sớm, lúc họ còn gọi khu đó là cụm đất thương mại phụ trợ. Khi ấy tôi đã đánh dấu vài điểm sai, nhưng hồ sơ bị chuyển khỏi tay tôi ngay sau đó.” Dật cười khẽ, tiếng cười không có chút vui nào. “Trùng hợp hơi tiết kiệm.” Chu Tầm nhận câu ấy rất bình tĩnh. “Tôi biết. Nếu tôi là cậu, tôi cũng sẽ nghi. Cho nên tối nay tôi không yêu cầu cậu tin tôi. Tôi chỉ yêu cầu cậu đọc thứ tôi gửi trước khi quyết định có đá tôi ra khỏi quán hay không.”

Hạ Miên nhìn Dật qua một khoảng cách chỉ còn là âm thanh. Cô hiểu cái im lặng của anh. Dật có thể chấp nhận một người sợ, một người dao động, thậm chí một người tính toán cho miếng cơm của nhà mình. Nhưng người từng đứng gần giấy tờ của Tống thị lại xuất hiện ngay khi hẻm cần luật sư, chuyện ấy quá giống một cái bẫy được đóng gói tử tế. Anh đã sống quá lâu bằng bản năng nghi ngờ để không lập tức dựng tường. Vậy mà sau vài giây, anh chỉ nói: “Gửi.”

Chu Tầm lấy từ vali tài liệu ra một tập hồ sơ mỏng, đặt lên bàn. “Bản giấy ở đây là phần tôi in lại từ ghi chú cũ. Bản scan tôi gửi cho Dật và Hạ Miên ngay bây giờ.” Ngón tay anh lướt trên điện thoại, rồi máy Hạ Miên báo nhận file. Trên trang đầu là tiêu đề khô khốc: Phụ lục khảo sát hiện trạng khu Thanh Đăng. Bên dưới, có mấy dòng bị Chu Tầm gạch chân bằng bút đỏ từ trước: khu vực không có hộ kinh doanh thực phẩm đang hoạt động ổn định; tỷ lệ đồng thuận sơ bộ đạt trên bảy mươi phần trăm; không ghi nhận công trình gắn với sinh kế cộng đồng. Bà Lưu đọc xong câu thứ nhất thì đập tay xuống bàn. “Không có hộ kinh doanh? Thế nồi canh này là ảo à?”

Chu Tầm không cười. “Điểm sai không chỉ ở đó. Bản dự thảo ghi ngày khảo sát trước ngày công ty thu mua gửi thông báo làm việc đầu tiên cho cư dân. Nghĩa là họ đã viết sẵn kết luận đồng thuận khi chưa hỏi đủ người. Nếu bản này hoặc nội dung tương tự đi vào hồ sơ chính thức, hẻm có quyền yêu cầu dừng quy trình để kiểm tra lại.” Ông Lợi bật dậy. “Cậu lấy cái này ở đâu? Giấy cũ thì làm được gì?” Lần này, mẹ Đinh Mộc bất ngờ lên tiếng, giọng nhỏ nhưng rõ. “Ngày khảo sát trong đó là ngày xưởng tôi nhận lệnh đổi mã giao hàng. Tôi nhớ vì hôm đó phải tăng ca đến gần mười hai giờ.” Đinh Mộc quay phắt lại nhìn mẹ. Bà không nhìn con, chỉ nhìn tập giấy như nhìn một cánh cửa vừa hé.

Dật nghe từng chữ qua điện thoại, mắt vẫn đặt trên cánh cửa chính của Tống gia. Một người giúp việc đã đứng chờ dưới mái hiên, sau lưng là bóng Tống Duệ trong bộ sơ mi tối màu. Anh có thể quay lại hẻm ngay, lôi Chu Tầm ra hỏi từng dòng, giữ cuộc họp trong tầm mắt để không ai bị lừa thêm. Nhưng nếu bản hồ sơ kia thật, câu trả lời nằm ở trong căn nhà trước mặt anh, nơi những người rất giỏi dùng giấy tờ để biến đời người thành dòng phụ lục. Dật nói: “Hạ Miên, giữ bản giấy. Đừng để ông Lợi chạm vào. Chu Tầm, ăn xong bát thứ hai thì đọc tiếp cho mọi người. Tôi vào trong.”

Chu Tầm nhướng mày dù biết Dật không nhìn thấy. “Cậu không hỏi tôi đứng phe nào à?” Dật kéo khóa áo khoác lên đến cổ, bước qua cổng. “Phe nào lát nữa tính. Trước mắt, anh đang nợ quán hai bát canh và một lời giải thích đầy đủ.” Anh ngắt máy trước khi Chu Tầm kịp phản bác về chuyện bát canh có được miễn phí hay không. Trong quán, Hạ Miên cúi xuống chụp lại trang phụ lục bằng tay rất vững. Ở Tống gia, Tống Duệ nhìn Dật đi tới, câu chào chưa kịp thốt ra thì anh đã đưa màn hình lên trước mặt anh trai. Trên đó là dòng sai lệch về hẻm Thanh Đăng, đỏ như một vết cắt trong giấy. Dật hỏi: “Anh muốn bắt đầu từ bữa cơm gia đình, hay từ chuyện hồ sơ giải tỏa của các người đã sai ngay từ trang đầu?”