Chương 58 - Chương 58: Bản Sao Trong Két
Bếp quán sau một đêm mưa có mùi rất riêng: mùi nền xi măng ẩm, mùi khăn lau chưa kịp khô và mùi gừng Dật thả vào nồi nước sôi để tự lừa mình rằng cổ họng vẫn còn dùng được. Anh về đến hẻm Thanh Đăng khi trời vừa nhạt màu, áo khoác nặng như vớt từ sông lên. Hạ Miên ngồi ở bàn trong cùng, tóc còn ướt ở đuôi, trước mặt là laptop mở ảnh chụp từ bến cũ. Cô đã phóng to tấm MD-17B-09 đến mức các hạt mưa trên kính xe trông như một đàn kiến bò qua màn hình.
Dật đặt cốc nước gừng trước mặt cô. Cốc của anh không bỏ đường. Từ tối qua đến giờ, anh đã nếm quá nhiều vị ngọt giả để còn tin vào thứ gì dễ nuốt. Hạ Miên nhìn quầng mắt anh. “Anh ngủ được mấy phút?” Dật liếc đồng hồ chết ở góc quán. “Nếu tính lúc taxi bị đèn đỏ là chợp mắt, chắc được một phút rưỡi.” Cô không cười. Điều đó khiến câu đùa rơi xuống bàn inox, lạnh và mỏng.
Trên màn hình, ảnh thùng nhựa hiện ra mờ nhưng đủ thấy lớp nhãn mới dán chồng lên nhãn cũ. Bên cạnh là file âm thanh của mẹ Đinh Mộc, đã được Hạ Miên đặt tên bằng ngày giờ và mã lô, không để lộ người gửi. Dật kéo ghế ngồi xuống. Cả quán im đến mức tiếng nước sôi trong bếp nghe như ai đó đang thở gấp. “Không đủ,” anh nói. “Ảnh không đủ, ghi âm không đủ, camera mất rồi càng không đủ. Đưa ra bây giờ, Trác Thành chỉ cần gọi đây là tin đồn từ một quán cơm đang bị kiện.”
“Tôi biết.” Hạ Miên xoa sống mũi. “Bạn luật của tôi nói nếu muốn khóa được chuỗi chứng cứ, cần một thứ có nguồn gốc nội bộ và thời điểm tạo lập trước khi lô hàng bị chuyển. Báo cáo, biên bản họp, nhật trình kho, hoặc bản kiểm nghiệm.” Cô ngẩng lên, giọng thấp hơn. “Tối qua anh nói phải tìm người có bản không nằm trong camera. Anh đã nghĩ tới ai chưa?” Dật nhìn vào nồi nước gừng. Những lát gừng xoay chậm, vàng nhạt như mảnh giấy cũ bị ngâm nước. Anh chưa kịp trả lời thì điện thoại rung.
Số gọi đến không lưu tên, nhưng Dật nhận ra ngay đuôi số. Tống Duệ từng dùng nó để nhắn anh về ăn cơm gia đình sau mười năm, với giọng điệu như đặt lịch họp một nhà cung cấp khó chiều. Dật bật loa ngoài. Đầu dây bên kia im hai giây, rồi tiếng Duệ vang lên, khô và tỉnh: “Cậu vừa tìm bản không nằm trong camera.” Hạ Miên lập tức ngồi thẳng dậy. Dật nhìn cửa kính quán còn đọng nước. “Anh gắn máy nghe trong nồi canh của tôi à?” “Nếu tôi rảnh đến vậy, Tống thị đã phá sản vì thiếu người ký giấy.” Duệ dừng rất ngắn. “Cảng cũ gửi cảnh báo nội bộ lúc một giờ mười bảy. Có người chụp xe hàng, đứng ngoài đường công cộng, nói chuyện như chủ quán cơm thiếu ngủ. Trác Thành đã yêu cầu truy biển số taxi.”
Dật nhắm mắt một thoáng. Mệt mỏi trong người anh không biến mất, chỉ đổi thành một khối nặng hơn ở ngực. “Anh gọi để cảnh báo tôi?” “Tôi gọi để cậu đừng làm chuyện ngu vì tưởng chứng cứ đã chết theo camera.” Giọng Duệ không mềm đi. “Chín giờ, ngân hàng Đông Phúc cũ trên đường An Tịnh. Phòng két cá nhân. Đến một mình.” Hạ Miên mở miệng định phản đối, nhưng Dật giơ tay ngăn. Anh hỏi: “Tôi có lý do gì để tin anh?” Duệ đáp rất nhanh: “Không có. Vì vậy tôi chọn ngân hàng có camera, bảo vệ và sổ ra vào. Cậu có thể nhắn vị trí cho phóng viên của cậu. Nhưng vào phòng két thì chỉ mình cậu.” Cuộc gọi tắt trước khi Dật kịp cà khịa thêm một câu cho đỡ thiệt.
Hạ Miên nhìn anh như nhìn một người vừa được mời uống trà trong nhà có bảng giá bồi thường treo sẵn. “Anh không định đi thật chứ?” Dật tắt bếp. “Tôi định đi theo cách khiến nếu có chuyện, cô biết phải tìm tôi ở đâu.” Anh lau tay, rất chậm. “Cô ở quán cà phê đối diện ngân hàng. Tôi chia sẻ vị trí, mười lăm phút nhắn một lần. Quá hai mươi phút không có tin thì gọi Mạnh Lan, rồi gọi bạn luật của cô. Đừng xông vào. Cô mà xông vào, Duệ thắng nửa ván vì kéo được cô thành người trong cuộc.”
Đến chín giờ, mưa đã ngừng nhưng thành phố vẫn ướt như chưa kịp tỉnh. Ngân hàng Đông Phúc cũ nằm giữa hai tòa văn phòng kính mới, mặt tiền đá xám, bảng hiệu mạ vàng đã xỉn. Đây là kiểu nơi người ta cất những thứ không muốn để ở nhà nhưng cũng không muốn gửi vào hệ thống công ty: giấy tờ đất, trang sức, hợp đồng hôn nhân, hoặc một bản báo cáo đủ làm vài người mất ngủ. Dật ký tên ở quầy tiếp tân bằng tên thật. Khi viết hai chữ Tống Dật, đầu bút của anh dừng lại nửa nhịp. Nhân viên ngân hàng không ngẩng đầu, nhưng chính sự bình thường ấy làm cổ anh nghẹn hơn một chút.
Tống Duệ đợi trước cửa phòng két. Anh ta mặc vest màu than, cà vạt tháo lỏng, dưới mắt có vệt mệt mà kem che khuyết điểm không xử lý nổi. Hôm nay áo Duệ có một vệt nước mưa nhỏ trên vai. Thế giới quả nhiên vẫn còn vài tin tốt rất tiết kiệm.
“Cậu đến đúng giờ,” Duệ nói. Dật đáp: “Tôi bán cơm đêm, không có nghĩa là tôi trễ hẹn ban ngày.” Nhân viên ngân hàng kiểm tra giấy tờ của Duệ, rồi mở hai lớp cửa. Kim loại trượt vào nhau tạo âm thanh nặng, sạch, lạnh. Phòng két bên trong nhỏ hơn Dật tưởng, ánh đèn trắng rơi xuống những dãy hộp thép im lìm. Duệ ký thêm một lần, dùng chìa khóa riêng mở một hộp dài. Từ trong đó, anh ta lấy ra một phong bì kraft đã ố mép, bên ngoài không ghi logo Tống thị, chỉ có một dòng chữ viết tay: Số 17 – bản lưu ngoài hệ thống.
Dật không đưa tay nhận ngay. “Anh giữ nó bao lâu rồi?” Duệ đặt phong bì lên bàn. “Tám năm.” Con số ấy rơi xuống giữa hai anh em như một chiếc nắp nồi bật khỏi bếp. Dật nhìn anh ta. “Tám năm, trong khi mẹ tôi bị gọi là cố chấp, trong khi cha anh nói ông ấy chỉ im lặng, trong khi tôi ngồi ở hẻm và tự hỏi mình đã bỏ sót thứ gì?” Duệ không né mắt. “Ừ.” Câu trả lời quá thẳng khiến Dật càng muốn đánh vào đâu đó, nhưng phòng két có camera, bàn thép và một nhân viên ngân hàng đứng ngoài cửa kính.
“Tôi không giữ nó để cứu cô Lâm,” Duệ nói tiếp. Lần đầu tiên trong buổi sáng, giọng anh ta có một vết nứt rất nhỏ. “Tôi giữ nó để tự vệ. Năm đó Trác Thành bắt đầu gom quyền trong mảng nhà máy phụ trợ. Tôi cần một thứ chứng minh nếu ông ta đẩy tôi ra khỏi hội đồng, ông ta cũng không sạch. Tôi không cao thượng. Cậu khỏi mất công chế giễu.” Dật kéo ghế ngồi xuống. “Tốt. Tôi ghét nhất là người cầm dao đứng giữa bếp rồi tự nhận mình đang thái hành vì hòa bình thế giới.”
Duệ mở phong bì. Bên trong không phải toàn bộ báo cáo, mà là một xấp bản sao đóng ghim, vài trang đầu đã được lồng trong túi nhựa trong. Trang bìa ghi: Báo cáo đánh giá ổn định phụ liệu nền – mẫu số 17. Dưới tiêu đề là ngày tháng cũ, trước khi Lâm Chiêu Hòa rời khỏi Tống gia. Dật thấy tên mẹ mình ở phần nhóm phản biện kỹ thuật. Duệ lật sang trang thứ ba. Ở giữa bảng kiểm nghiệm có mã MD-17B. Dòng khuyến cáo in nhỏ bên dưới: không đưa vào dây chuyền suất ăn tiện lợi nếu chưa hoàn tất kiểm nghiệm nhiệt kéo dài. Bên lề có nét bút nghiêng, thanh và dứt khoát: Không dùng cho trẻ em, ca đêm, suất lưu kho. Dật nhận ra chữ mẹ.
Trong một khoảnh khắc, mọi tiếng máy lạnh trong phòng két biến mất. Dật chỉ thấy lại căn bếp cũ, mẹ đứng trước bếp gas, tay áo xắn cao, từng bảo anh rằng vị đắng không đáng sợ, đáng sợ là người nấu biết đắng mà vẫn bưng ra bàn. Bây giờ, chữ viết của bà nằm trên giấy photocopy cũ, mực hơi nhòe, mà nặng đến mức anh phải siết tay vào cạnh bàn để không run.
“Đưa tôi bản này,” Dật nói. Duệ rút xấp giấy lại một chút. “Chưa được.” Dật ngẩng đầu, ánh mắt khô lạnh. “Anh vừa chứng minh mình không cao thượng xong, đừng cố củng cố luận điểm quá nhiệt tình.” Duệ đóng phong bì, nhưng không cất vào két. “Nếu tôi đưa cậu ngay, cậu sẽ làm gì?” “Đối chiếu với ảnh, ghi âm, cuốn sổ của mẹ tôi. Sau đó tìm luật sư và cách công khai.” “Cách công khai nào? Một bài của Hạ Miên? Một buổi livestream ở quán? Hay cậu đem ném lên mạng để Trác Thành kịp nói đây là tài liệu đánh cắp, cắt ghép và bị con trai bỏ nhà của Tống Khải Minh dùng để trả thù gia đình?”
Dật im. Không phải vì Duệ đúng hoàn toàn, mà vì anh ta đúng ở phần khó chịu nhất. Một bản sao trong két không biến thế giới thành nơi công bằng. Nó chỉ là một con dao sắc hơn; cầm vội vẫn có thể tự cắt tay mình. Duệ đẩy một bản photocopy duy nhất qua bàn: trang có mã MD-17B và khuyến cáo của mẹ Dật. “Cậu giữ trang này để kiểm chứng. Tôi còn bản scan, bản gốc sao lưu và nhật ký người từng nhận báo cáo. Nhưng muốn lấy toàn bộ, cậu phải nghe điều kiện của tôi trước.”
“Điều kiện?” Dật cười rất khẽ. “Anh em nhà họ Tống đúng là không thể đưa người khác một bát cơm mà không kèm hợp đồng phụ lục.” Duệ không cười. Anh ta nhìn Dật qua ánh đèn trắng của phòng két, mệt mỏi, tỉnh táo và nguy hiểm theo cách của người đã sống quá lâu trong phòng họp. “Tôi không muốn phá Tống thị. Tôi muốn kéo Trác Thành xuống trước khi ông ta biến toàn bộ tập đoàn thành lá chắn cho mình. Cậu muốn sự thật cho cô Lâm. Tôi muốn một Tống thị còn đủ sạch để chịu trách nhiệm. Hai việc đó có thể đi cùng nhau, nếu cậu chịu ngừng đánh như người ngoài cuộc.”
Dật cầm trang photocopy. Giấy mỏng, lạnh, nhẹ đến vô lý so với sức nặng của nó. Bên ngoài phòng két, nhân viên ngân hàng gõ nhẹ vào cửa kính nhắc thời gian. Duệ đặt phong bì trở lại hộp thép nhưng chưa khóa. “Ngày mai gặp tôi. Tôi sẽ nói hết điều kiện.” Dật đứng dậy. “Nói ngay.” Duệ tra chìa vào ổ khóa, tiếng kim loại vang lên gọn như một dấu chấm. “Được. Điều kiện đầu tiên: muốn lấy bản sao trong két, cậu phải quay lại Tống gia với tư cách Tống Dật.”
