Bỏ qua nội dung

Cơm Đêm Hẻm Cũ

Chương 55: Lời Nói Dối Của Cha

Dật ăn hết bát cơm nguội bằng tốc độ của một người không muốn thừa nhận mình đã đói đến mức tay hơi run. Hạt cơm cuối cùng dính ở đáy bát, bị nước thịt kho làm mềm, trông chẳng có gì giống một nghi thức trọng đại. Vậy mà khi anh đặt đôi đũa xuống, cả quán như yên thêm một nhịp, y như căn bếp cũ cũng đang chờ xem sau một bữa cơm nguội thì một người đàn ông trưởng thành sẽ làm ra chuyện ngu ngốc nào tiếp theo.

Bà Lưu đứng ngoài cửa chưa đi. Bà quay lưng về phía anh, giả vờ nhìn người bán đậu phụ đẩy xe qua hẻm, nhưng bàn tay cầm túi vải siết chặt hơn bình thường. Dật lau miệng bằng khăn giấy, giọng khàn vì thiếu ngủ và vì thứ gì đó còn khó nuốt hơn cơm nguội. “Bà nói thư của mẹ cháu.”

“Ừ.”

“Bây giờ cháu đã ăn hết.”

“Thấy rồi. Không cần khoe như trẻ mẫu giáo được thưởng phiếu bé ngoan.” Bà Lưu quay lại, lấy từ túi vải ra một phong bì màu ngà đã ngả xám ở mép. Phong bì được bọc thêm một lớp nilon mỏng, buộc bằng dây chun đã cũ đến mức gần như mất màu. Trên mặt giấy có ba chữ viết tay: Gửi Lâm Dật.

Dật nhìn ba chữ ấy, trong đầu bỗng trắng đi một khoảng. Anh đã thấy chữ của mẹ trong cuốn sổ công thức, trong những ghi chú vụn về nhiệt độ, thời gian hầm xương, độ mặn của mẻ tương. Nhưng ba chữ này khác. Chúng không nói với nguyên liệu, không nói với phòng thí nghiệm, không nói với một công thức bị người ta cướp khỏi tay. Chúng nói với anh. Một cách trực diện, muộn mười năm.

Anh đưa tay ra. Bà Lưu lại rút phong bì về nửa tấc. “Đừng nhìn tôi bằng mặt muốn kiện người già chiếm giữ tài sản. Chiêu Hòa gửi tôi giữ thư này, nhưng bà ấy cũng dặn một câu.”

“Dặn gì?”

“Nếu có ngày thằng bé hỏi đến, đừng đưa cho nó khi nó còn nghĩ người chết có thể trả lời thay người sống.” Bà Lưu nói rất chậm, từng chữ như đặt xuống bàn inox. “Mẹ cậu không muốn lá thư này biến thành cái cớ để cậu khỏi hỏi cha mình.”

Dật bật cười rất nhẹ, tiếng cười không ra vui. “Mẹ cháu đúng là chu đáo. Đến chết rồi vẫn biết quản lý quy trình cảm xúc của con trai.”

“Cậu nói khó nghe cũng được, miễn là đừng trốn.” Bà Lưu đặt phong bì xuống bàn, nhưng vẫn giữ hai ngón tay trên mép giấy. “Tôi sẽ giữ thêm một ngày. Hỏi ông ấy trước. Hỏi bằng miệng cậu, không phải bằng hận của cậu.”

Dật im lặng rất lâu. Trong ngăn khóa dưới quầy, bản gốc R-17 không còn ở đó, vì Hạ Miên đã mang đi giữ. Trên bàn, điện thoại của anh úp mặt xuống, im như một miếng sắt. Anh lật điện thoại lên, nhìn số của Tống Khải Minh nằm trong danh bạ bằng cái tên cũ: Cha. Hai chữ ấy đã ở đó nhiều năm, bị anh bỏ quên như một món đồ không dùng nhưng cũng không nỡ vứt. Đầu ngón tay anh dừng trên màn hình. Bà Lưu không giục, chỉ gom bát đũa vào bồn rửa như thể việc một người con gọi cho cha sau mười năm cũng giống việc rửa một cái bát: không ai thích, nhưng để lâu thì mùi càng khó chịu.

Cuộc gọi được bắt máy ở hồi chuông thứ ba. Đầu dây bên kia có tiếng giấy lật, tiếng người trợ lý nói nhỏ rồi khựng lại. Tống Khải Minh không chào ngay. Sự im lặng của ông vẫn giống căn nhà Tống gia: rộng, lạnh, quá nhiều chỗ để giấu đồ.

“Con muốn gặp ông,” Dật nói.

Sau một nhịp, giọng Tống Khải Minh vang lên, thấp và khô. “Về nhà.”

“Không phải để ăn cơm gia đình, nên ông đừng bảo nhà bếp chuẩn bị gì. Con sợ họ phải nấu thêm món xin lỗi, nguyên liệu đó chắc Tống gia hết từ lâu rồi.”

Bên kia im thêm một lúc. Nếu là trước đây, Dật sẽ thấy hả hê vì câu nói của mình đủ sắc. Lúc này anh chỉ thấy mệt. Tống Khải Minh cuối cùng nói: “Một giờ chiều. Phòng làm việc.”

Hạ Miên đến quán trước mười hai giờ, mắt vẫn đỏ vì thiếu ngủ nhưng tóc đã buộc gọn, túi máy ảnh đeo chéo qua vai. Nghe Dật nói anh sẽ đến Tống gia, cô không ngạc nhiên. Cô chỉ đặt lên bàn một tờ giấy ghi vài câu hỏi ngắn, chữ viết nhanh nhưng rõ: Báo cáo số 17. Ai lập? Ai yêu cầu rút? Ai ký đình chỉ Lâm Chiêu Hòa? Tại sao nói dối về việc bà rời R&D?

“Đừng mang bản gốc đi,” cô nói. “Cũng đừng nói tôi giữ nó.”

“Tôi biết. Tôi trông giống người sẽ cầm chứng cứ duy nhất lao vào nhà Tống gia như cầm dao phay chạy vào hội nghị cổ đông à?”

“Anh giống người sẽ nói một câu rất khó nghe rồi quên mất mình đang cần dữ kiện.” Hạ Miên nhìn anh, ánh mắt tỉnh táo đến mức làm người ta bực. “Anh có thể giận. Nhưng hôm nay anh phải hỏi cho ra thứ có thể nối với báo cáo, không phải hỏi để ông ấy làm anh đau thêm.”

Dật gấp tờ giấy bỏ vào túi áo. “Cô nói chuyện như biên tập viên đang cứu một bài viết khỏi tự sát.”

“Vì bài viết biết tự sát ít nhất còn có khả năng sửa.” Cô dừng một chút, giọng hạ xuống. “Còn anh thì không được.”

Tống gia lúc một giờ chiều sáng đến chói mắt. Mặt kính ngoài phòng khách phản chiếu bầu trời sau mưa, sạch đến mức Dật có cảm giác chỉ cần anh bước vào, đôi giày còn dính bùn hẻm Thanh Đăng sẽ bị cả căn nhà ghi biên bản. Người giúp việc cúi chào anh bằng sự lịch sự đã được huấn luyện. Không ai gọi anh là Lâm Dật ở đây. Cũng không ai gọi anh là Tống Dật một cách tự nhiên. Anh đi qua hành lang treo ảnh gia đình, thấy một khoảng tường trống nơi từng có ảnh mẹ. Chỗ trống ấy sạch hơn phần còn lại, vì được lau quá nhiều.

Tống Khải Minh ngồi sau bàn làm việc. Ông mặc áo sơ mi xám, cổ tay cài khuy chỉnh tề, trước mặt là một tách trà đã nguội. Dật từng nghĩ cha mình già đi sẽ giống những người đàn ông quyền lực trên tạp chí, tóc bạc cũng bạc rất có chiến lược. Nhưng hôm nay, dưới ánh sáng thẳng từ cửa sổ, những nếp nhăn quanh mắt ông không còn giống chiến lược. Chúng giống vết gấp của những tờ giấy bị kẹp quá lâu trong hồ sơ.

“Con gầy đi,” Tống Khải Minh nói.

“Quán cơm dạo này nhiều việc. Với lại con không có bộ phận dinh dưỡng riêng để cân bằng nỗi nhục gia tộc.” Dật kéo ghế ngồi xuống, không đợi ông cho phép. “Con đến hỏi về mẹ.”

Ánh mắt Tống Khải Minh tối lại rất nhanh, nhưng giọng vẫn bình. “Chuyện của mẹ con đã qua lâu rồi.”

“Câu đó đúng là tiện.” Dật lấy tờ giấy Hạ Miên đưa ra, đặt lên bàn nhưng không đẩy tới. “Cái gì khó trả lời thì chỉ cần nói đã qua lâu rồi. Nếu sau này quán của con nợ tiền gas, con cũng thử nói với người ta là hóa đơn đã qua lâu rồi xem họ có cảm động không.”

“Lâm Dật.”

“Ông gọi đúng tên rồi đấy.” Dật nhìn thẳng vào ông. “Năm đó ông nói mẹ rời trung tâm R&D vì sức khỏe không ổn. Ông nói bà tự ép mình quá mức, nói tai nạn là chuyện ngoài ý muốn, nói những lời đồn về công thức đều là người ngoài bịa ra để đánh Tống thị. Có câu nào trong số đó là thật hoàn toàn không?”

Tống Khải Minh đặt tay lên tay vịn ghế. Ngón cái của ông miết lên đường gỗ bóng, động tác rất nhỏ, nhưng Dật nhận ra. Khi còn nhỏ, mỗi lần trong nhà có chuyện không được phép hỏi, cha anh đều làm như vậy. “Mẹ con khi đó chịu áp lực lớn,” ông nói. “Bà ấy không tin ai, cũng không chịu giao tài liệu cho hội đồng đúng quy trình.”

“Bởi vì có người sửa công thức của bà ấy.”

“Con nghe ai nói?”

“Người sống nói một phần, người chết để lại một phần. Phần còn lại nằm trong Báo cáo số 17.”

Không khí trong phòng đổi khác ngay khi bốn chữ ấy rơi xuống. Tống Khải Minh không hỏi báo cáo nào. Ông chỉ nhìn Dật, đôi mắt vốn quen ra lệnh bỗng co lại như cửa vừa bị gió đập mạnh. Cái phản ứng ấy còn rõ hơn một lời thú nhận. Dật nghe tim mình đập trong lồng ngực, chậm và nặng.

“Ông biết nó,” anh nói.

Tống Khải Minh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ. Dưới sân, người làm vườn đang cắt tỉa một hàng cây thấp, tiếng kéo rất nhỏ, đều đặn, vô lý trong một cuộc nói chuyện như thế này. “Có những tài liệu nội bộ không nên bị lôi ra ngoài khi chưa hiểu toàn bộ bối cảnh.”

“Bối cảnh là mẹ con bị biến thành người tự ý phá quy trình. Bối cảnh là sản phẩm lỗi được rút khỏi thị trường trong im lặng. Bối cảnh là một báo cáo cũ biến mất, còn người từng viết công thức thì chết trên đường đi tìm ai đó chịu nghe mình nói.” Dật đứng lên. Anh không đập bàn. Điều đó làm chính anh ngạc nhiên. Có lẽ bát cơm nguội buổi sáng vẫn còn giữ anh lại khỏi thứ kích động rẻ tiền nhất. “Ông đã nói dối con chuyện gì?”

“Ta bảo vệ con.”

“Không. Ông bảo vệ Tống thị. Con chỉ tình cờ đứng cùng hướng với cái két sắt của ông.”

Tống Khải Minh quay lại. Lần đầu tiên, vẻ bình tĩnh của ông rạn ra. “Con nghĩ nếu mọi chuyện nổ ra năm đó thì con còn được yên sao? Con mới bao nhiêu tuổi? Con có biết cổ đông, truyền thông, nhà máy, gia tộc sẽ xé mẹ con thành thứ gì không?”

“Vậy ông để họ xé bà trong im lặng.”

Câu ấy làm cả căn phòng tắt tiếng. Tống Khải Minh nhìn anh, môi mím lại, sắc mặt trắng đi một tầng. Dật thấy trong khoảnh khắc đó có một người cha thật sự đứng sau vị chủ tịch, nhưng người cha ấy quá chậm, quá hèn, quá quen sống phía sau con dấu và biên bản. Anh bỗng nhớ phong thư trên bàn quán, ba chữ Gửi Lâm Dật, và thấy cổ họng mình đau như nuốt phải xương cá.

“Báo cáo số 17 do ai yêu cầu rút?” anh hỏi. “Ai ký quyết định cô lập mẹ khỏi dự án? Là Trác Thành, hay là ông?”

Tống Khải Minh không trả lời. Sự im lặng của ông lần này không còn là quyền lực. Nó là một vết bẩn bị khăn trắng phủ lên, càng phủ càng lộ hình dạng bên dưới.

Dật bước tới một bước. “Nói đi. Ít nhất một lần trong đời, đừng bắt người khác phải đoán xem ông yêu ai bằng những thứ ông bỏ mặc.”

Tống Khải Minh nhắm mắt. Khi mở ra, ánh mắt ông mệt đến mức gần như già đi thêm mười năm. Ngoài hành lang, có tiếng người dừng lại rồi vội vã đi tiếp. Có lẽ là thư ký, có lẽ là Tống Duệ, có lẽ chỉ là một người trong căn nhà này đã quá quen với việc nghe bí mật qua cửa đóng.

Dật hỏi rất khẽ: “Ba đã giết mẹ con bằng lời nói dối đó à?”

Tống Khải Minh siết tay trên mép bàn. Giọng ông bật ra thấp, khàn, và lần đầu tiên trong buổi chiều ấy không còn đủ sức làm chủ mọi thứ.

“Ta không giết mẹ con.”