Chương 49: Trước Cổng Nhà Máy
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 49: Trước Cổng Nhà Máy
Tin nhắn từ số lạ nằm trên màn hình như một vệt nước lạnh. Dật đọc một lần, rồi đọc lại, trong đầu lập tức hiện ra mấy con đường Đinh Mộc có thể chạy qua: đầu hẻm có tiệm tạp hóa đã đóng cửa, rẽ trái là trạm xe buýt cũ, đi thẳng thêm ba ngã tư sẽ tới khu Đông, nơi nhà máy phụ trợ của Tống thị nằm sau một dãy tường bê tông cao và những cột đèn vàng lúc nào cũng sáng quá mức cần thiết. Anh không mất thời gian chửi. Chửi để làm gì, người cần nghe đã chạy vào mưa, còn người ở lại chỉ nghe được tiếng tim mình đập rất ngu trong lồng ngực.
Dật gọi cho Hạ Miên trước khi kịp thay áo mưa. Cô bắt máy ở tiếng chuông thứ hai, giọng còn lẫn tiếng gió. “Tôi đang hỏi được một cửa hàng tạp hóa trên đường Kho Đông, camera quay ra mặt đường nhưng chủ quán không muốn giao dữ liệu lúc nửa đêm.” Dật vừa kéo cửa cuốn xuống nửa chừng vừa nói: “Đinh Mộc chạy rồi. Nếu cậu ấy tới nhà máy trước tôi, cô đừng vào trong, chỉ đứng ở đường công cộng. Thấy xe tải thì chụp biển số, chụp hướng xe, chụp giờ trên màn hình nếu có. Chưa cần đẹp, cần thật.” Hạ Miên im một nhịp, không hỏi câu thừa. “Anh đi một mình?” “Tôi đi với sự thiếu ngủ và một đôi dép rất có trách nhiệm.” “Đổi giày đi.” Cô đáp nhanh. “Đuổi trẻ con trong mưa mà trượt ngã thì bài điều tra của tôi sẽ phải đổi thành phóng sự về sự tự tin quá đà của chủ quán.”
Câu ấy đáng lẽ khiến anh bật cười, nhưng Dật chỉ cúi xuống xỏ đôi giày cũ để sau quầy. Anh dặn bà Lưu khóa cửa trong, giữ mẹ Đinh Mộc lại, đừng để bà chạy theo làm đau lưng thêm. Mẹ cậu bé đứng dậy được nửa người, mặt trắng bệch. “Dật, nó không nghe tôi.” Dật nhìn bà, trong mắt vẫn còn cơn sợ chưa kịp giấu. “Vậy tối nay cô cho tôi mượn quyền làm người lớn khó ưa một chút. Tôi đưa nó về. Nếu nó cãi, tôi cãi lại. Nghề này tôi làm miễn phí.”
Mưa ngoài hẻm nặng hơn khi anh lao ra. Nước bắn lên ống quần, lạnh đến tê da. Dật không bắt được xe ngay, đành chạy bộ qua hai ngã tư rồi vẫy một chiếc xe ôm công nghệ đang trú dưới mái hiên hiệu thuốc. Người lái nhìn áo anh ướt sũng, nhìn gương mặt không giống khách gọi món ăn đêm, do dự hỏi có chuyện gì. Dật đưa tiền trước. “Nhà máy phụ trợ khu Đông. Đi tới cổng chính, đừng rẽ vào đường nội bộ.” Người kia nghe hai chữ nhà máy thì nhăn mặt, nhưng cuối cùng vẫn kéo áo mưa, lẩm bẩm rằng đêm nay đường ấy nhiều xe tải hơn mọi hôm.
Câu lẩm bẩm ấy làm dạ dày Dật chùng xuống. Anh gọi lại cho Đinh Mộc. Số máy cũ tắt. Số lạ gửi tin thì không liên lạc được. Dật nhìn màn mưa bị đèn đường xé thành từng đường mỏng, trong lòng tự động đếm các khả năng xấu. Một đứa trẻ mười bảy tuổi không cần thật sự trèo qua hàng rào mới bị biến thành lỗi. Chỉ cần đứng sai chỗ, cãi sai câu, bị ghi hình đúng góc, vậy là đủ để người lớn có quyền lực viết phần còn lại bằng thứ ngôn ngữ rất sạch: gây rối trật tự, nghi vấn tiếp cận khu vực sản xuất, có biểu hiện kích động.
Cổng nhà máy hiện ra sau mười lăm phút, lớn và lạnh dưới mưa. Bảng tên màu xanh trắng bị đèn pha xe tải quét qua, sáng lên rồi tối xuống như một cái miệng ngậm chặt. Bên ngoài cổng có một trạm bảo vệ kính mờ, hai người mặc áo mưa đen đứng dưới mái tôn, tay cầm bộ đàm. Bên kia đường là trạm xe buýt cũ và một hàng cây thấp, xa hơn có cửa hàng tiện lợi mở hai mươi bốn giờ. Dật vừa xuống xe đã thấy bóng Đinh Mộc ở cạnh tường rào, không nằm trong khuôn viên, nhưng chỉ cách vạch sơn vàng trước cổng vài bước. Cậu bé đội mũ áo khoác, vai gầy co lại, tay cầm điện thoại như cầm một vật chứng quá nặng.
“Đinh Mộc.” Dật gọi không lớn, nhưng đủ khiến cậu giật mình. Đinh Mộc quay lại, mặt ướt không biết vì mưa hay vì nước mắt. “Anh đừng qua đây.” “Anh đang ở đường công cộng, không qua nhà em ăn vụng cơm.” Dật bước chậm, hai tay để lộ ra ngoài túi áo để bảo vệ khỏi nghĩ anh cầm thứ gì. “Lùi lại ba bước. Ngay bây giờ.” Đinh Mộc mím môi. “Xe sắp ra. Em nghe bảo vệ nói có chuyến cuối.” “Thì em càng phải lùi.” Dật đáp, giọng thấp hẳn. “Em đứng sát cổng thế này, họ chỉ cần mở cửa đẩy em vào một cái, camera sẽ kể câu chuyện khác.”
Đinh Mộc nhìn về phía trạm bảo vệ. Một người trong đó đã chú ý tới hai người, bộ đàm đưa lên ngang miệng. Cậu vẫn cứng cổ. “Nếu em đi, chẳng còn ai thấy xe.” Dật chỉ sang bên kia đường. “Có người thấy. Người biết chụp ảnh mà không cần hiến thân làm phụ kiện cho thông cáo báo chí.” Đinh Mộc ngẩn ra. Đúng lúc ấy, điện thoại Dật rung một nhịp. Hạ Miên gửi vị trí: phía trước cửa hàng tiện lợi đối diện, cách cổng chính bốn mươi mét, góc nhìn thấy làn xe ra nhưng không chắn đường. Dật không mở ảnh, chỉ giơ màn hình cho Đinh Mộc nhìn một dòng chữ: “Tôi ở vị trí hợp pháp.”
Cậu bé cúi mắt, nhưng chưa kịp nói gì thì bảo vệ đã đi tới. Người cao hơn soi đèn pin thẳng vào mặt Dật, giọng cứng như đã được tập trước. “Hai anh làm gì ở đây?” Dật nghiêng đầu tránh luồng sáng, vẫn kéo Đinh Mộc lùi về sau mình. “Đứng dưới mưa cho lãng mạn. Nhưng nhìn biểu cảm của anh, chắc nhà máy không cấp phép cho hoạt động nghệ thuật.” Mặt bảo vệ sầm xuống. “Khu vực này không được tụ tập.” “Đây là vỉa hè ngoài cổng, không có biển cấm dừng, cũng chưa chắn đường xe ra vào.” Dật đáp. “Nếu anh cần, gọi công an phường tới lập biên bản. Tôi rất thích giấy tờ có dấu, chúng giúp con người bớt sáng tác.”
Người còn lại nhìn Đinh Mộc, ánh mắt nhận ra cậu. “Thằng này là con bà công nhân bị đình chỉ phải không? Tới đây làm gì?” Đinh Mộc lập tức muốn bước lên, nhưng Dật giữ cổ tay cậu lại. Lực không mạnh, chỉ đủ nhắc rằng cậu chưa được phép ném mình đi. “Cậu ấy đi tìm mẹ, bị lạc đường, tôi tới đón.” “Lạc tới cổng nhà máy lúc nửa đêm?” “Trẻ vị thành niên hành động thiếu suy nghĩ là chuyện đáng phê bình.” Dật nhìn thẳng người bảo vệ. “Người lớn lợi dụng chuyện đó để gán tội thì đáng xấu hổ hơn. Anh chọn phần nào?”
Bộ đàm rè lên. Từ bên trong cổng, tiếng động cơ nặng nề dồn tới, kéo theo ánh đèn trắng quét qua mặt đường ướt. Bảo vệ lập tức quay đầu, một người chạy về phía cabin gác, người còn lại giơ tay chặn Dật và Đinh Mộc như thể hai người có thể dùng thân mình ngăn xe tải. Dật kéo Đinh Mộc lùi thêm, gần như đẩy cậu ra sau cột biển báo xe buýt. “Nhìn xuống đất.” Anh nói rất nhanh. “Không nhìn thẳng camera, không chửi, không chỉ tay, không chạy. Muốn làm con trai của mẹ thì đứng cho giống người còn có ngày mai.”
Đinh Mộc run lên. Câu nói trong tin nhắn quay lại cắn chính cậu. Cổng sắt mở ra từng đoạn, nước mưa chảy thành dòng dưới bánh ray. Chiếc xe tải đầu tiên bò ra, thùng xe phủ bạt xanh, hai bên dán logo vận tải đã bị nước làm nhòe. Dật nhìn thấy một vệt sơn nhỏ gần chốt thùng, màu xanh đậm hơn màu bạt, giống ký hiệu vội vàng hơn là nhãn vận chuyển chính thức. Anh không giơ điện thoại. Ở khoảng cách này, nếu anh quay, bảo vệ sẽ có lý do giật máy và kéo cậu bé vào cuộc. Anh chỉ nhớ: xe tải hai trục, bạt xanh, đèn hậu trái nứt, ra cổng lúc 23 giờ 47.
Bên kia đường, dưới mái hiên cửa hàng tiện lợi, Hạ Miên đứng cạnh thùng nước uống đóng chai, điện thoại đặt ngang trước ngực. Cô không dí máy vào mặt ai, không vượt qua vạch đường, chỉ chụp liên tiếp khi xe rẽ phải ra đại lộ. Một chiếc xe con màu đen đỗ chéo bên lề bỗng bật đèn pha, cố tình rọi thẳng về phía cửa hàng. Hạ Miên khựng lại nửa giây, rồi cúi xuống như xem kệ hàng, dùng mặt kính cửa tự động phản chiếu biển số xe tải vừa đi qua. Dật nhìn thấy động tác ấy và lần đầu trong đêm, anh thở ra được một chút. Cô không còn là người phóng viên từng lao về phía câu chuyện rồi để người trong câu chuyện tự chịu phần còn lại. Cô đang học cách đứng đúng vị trí, kể cả khi vị trí đó lạnh, ướt và rất dễ bị người khác coi thường.
Chiếc xe thứ hai xuất hiện nhanh hơn. Bảo vệ trước mặt Dật đổi giọng. “Hai người rời khỏi đây ngay. Nếu còn đứng, chúng tôi báo gây rối.” Dật gật đầu. “Báo đi. Nhớ nói rõ có một trẻ vị thành niên đứng ngoài cổng vì mẹ bị đình chỉ không có biên bản giải thích, và nhà máy đang đưa xe hàng ra lúc gần nửa đêm. Tôi cũng muốn nghe cách anh tóm tắt cho gọn.” Người kia nghẹn lại, mắt lộ vẻ khó chịu. Đinh Mộc ở sau lưng Dật bỗng nói rất nhỏ: “Anh Dật, em xin lỗi.” Dật không quay đầu. “Lát nữa xin lỗi mẹ em. Mẹ em mới là người phải sống lâu với sự thông minh đột xuất của em.”
Xe thứ hai rẽ ra đường lớn, bánh cán qua vũng nước bắn lên tận mép vỉa hè. Trong khoảnh khắc đèn hậu đỏ trượt qua màn mưa, điện thoại Dật rung liên tục. Một ảnh. Hai ảnh. Rồi một dòng tin của Hạ Miên hiện lên: “Biển số xe đầu rõ. Xe thứ hai mờ một số nhưng có logo kho Hòa Tân trên giấy điều xe dán kính phụ. Tôi chụp được.” Dật nhìn dòng chữ ấy, cổ họng nghẹn đến mức câu cà khịa quen thuộc không tìm được đường ra. Anh chỉ nắm chặt cổ tay Đinh Mộc thêm một chút, không phải để giữ cậu khỏi chạy nữa, mà để chắc rằng cậu vẫn đứng đó, còn ấm, còn thở, còn có thể bị mắng một trận tử tế.
Bảo vệ cũng nghe tiếng điện thoại rung. Ánh mắt người đó lập tức đổi khác. Từ phía cabin, một người quản lý ca mặc áo mưa xám bước ra, tay cầm bộ đàm, nhìn thẳng về phía cửa hàng tiện lợi bên kia đường rồi nhìn sang Dật. “Anh tên gì?” ông ta hỏi. Dật bỏ điện thoại vào túi áo, kéo Đinh Mộc lùi thêm một bước, để vạch sơn vàng nằm rõ ràng trước mũi giày cả hai. Mưa rơi xuống giữa họ và cổng nhà máy như một tấm biên bản chưa ai ký. Anh đáp: “Tên tôi không quan trọng. Nhưng biển số xe của các anh thì chắc quan trọng hơn một chút.”
