Bỏ qua nội dung

Cơm Đêm Hẻm Cũ

Chương 50: Tôi Không Bán Quán

Người quản lý ca không thích câu trả lời của Dật. Đèn xe tải đã khuất ở cuối đại lộ, nhưng mùi dầu máy vẫn còn nổi trên mặt đường ướt. Dật kéo Đinh Mộc đứng sau vạch sơn vàng, cổ tay cậu bé lạnh như vừa nhúng trong chậu nước đá. Anh không nhìn về phía Hạ Miên quá lâu. Ở bên kia đường, cô vẫn đứng trong cửa hàng tiện lợi, điện thoại úp xuống cạnh ly cà phê giấy, dáng vẻ giống một người mua đồ khuya bình thường. Bình thường, trong những đêm thế này, là một thứ xa xỉ cần luyện tập.

“Anh tên gì?” quản lý ca lặp lại. “Đêm hôm khuya khoắt đứng trước cổng nhà máy, chụp xe của chúng tôi, anh nghĩ chuyện này không cần giải thích à?” Dật cúi xuống nhìn mũi giày mình, nước mưa bám thành một viền bùn mỏng. “Tôi đang giải thích rất rõ: chúng tôi đứng ngoài cổng, không cản xe, không trèo tường, không gây rối. Nếu anh muốn có tên, gọi công an phường tới. Tôi ghi tên vào biên bản, anh ghi luôn giờ xe ra cổng, biển số, lý do vận chuyển và người điều xe. Một tờ giấy làm được nhiều việc, đỡ phí rừng.” Người bảo vệ trẻ bên cạnh lập tức sa mặt. Quản lý ca giơ tay ngăn lại, ánh mắt quét qua Đinh Mộc. “Cậu bé kia là con công nhân của xưởng đóng gói.” “Là trẻ vị thành niên đi lạc vì lo cho mẹ,” Dật sửa, vẫn giữ giọng đều. “Và đã được người lớn đưa về.”

Đinh Mộc cúi đầu rất thấp. Dật cảm thấy cổ tay cậu run lên khi nghe hai chữ người lớn, có lẽ vì cậu vừa nhận ra làm người lớn không phải là lao vào cổng nhà máy trong mưa, mà là đứng yên đúng chỗ khi trong lòng muốn đập vỡ thứ gì đó. Hạ Miên gửi thêm một tin nhắn: “Đã sao lưu ảnh. Tôi không đăng. Đang rời vị trí.” Dật chỉ nhìn lướt, rồi cất máy. Anh quay sang quản lý ca, cười rất nhạt. “Tối nay chúng tôi về. Không phải vì anh dọa được, mà vì nhà còn có người đang chờ. Nếu phía nhà máy cần nói chuyện, gửi giấy. Đừng gửi người đứng trong mưa nói những câu không có dấu mộc, nghe lạnh lắm.”

Họ rời khỏi cổng nhà máy bằng đường sáng nhất. Dật bắt Đinh Mộc đi giữa anh và Hạ Miên, như áp giải một tội phạm đặc biệt nguy hiểm là tuổi mười bảy. Lúc xe ôm vòng qua trạm xe buýt, cậu mới nghẹn giọng nói một câu xin lỗi nữa. Dật kéo mũ áo khoác của cậu xuống cho đỡ hắt mưa vào mặt. “Để dành hơi. Về quán nói với mẹ em. Anh nghe nhiều lời xin lỗi quá dễ bị dị ứng, lát nữa lại phải tính tiền thuốc.” Hạ Miên ở xe sau, cúi đầu ghi gì đó vào sổ tay. Có những lỗi không được xóa bằng một đêm làm đúng, nhưng một đêm làm đúng ít nhất chứng minh người ta vẫn còn muốn học.

Khi họ về tới hẻm Thanh Đăng, cửa quán vẫn sáng. Mẹ Đinh Mộc đứng cạnh bàn inox, hai tay bấu vào mép bàn đến trắng bệch, bà Lưu ngồi bên cạnh cầm sẵn khăn khô và một chén nước gừng như chuẩn bị bắt người vừa sống sót qua chiến trường uống ngay. Vừa thấy con trai, người phụ nữ kia bước lên một bước rồi khựng lại, không tát, không mắng, chỉ nhìn từ đầu đến chân như đang kiểm tra xem đứa trẻ mình nuôi có còn đủ nguyên vẹn không. Đinh Mộc cúi gập người. “Mẹ, con sai rồi.” Câu ấy rơi xuống nền quán, nhỏ hơn tiếng nước từ mái hiên nhỏ xuống thùng nhựa, nhưng đủ khiến bà bật khóc. Dật quay đi, mở bếp. Anh không giỏi nhìn người ta khóc, nhất là khi nước mắt ấy có hình dáng rất giống nỗi sợ của chính anh.

Nồi cháo trắng còn một ít từ chiều. Dật thêm nước, đập gừng, bỏ vài lát hành, khuấy chậm cho hạt gạo nở mềm trở lại. Bếp gas bật lên một vòng lửa xanh, tiếng sôi lục bục làm căn quán bớt giống nơi trú nạn và trở lại đúng dáng vẻ của nó: một chỗ người ta có thể ngồi xuống, ăn thứ gì nóng, rồi nghĩ tiếp xem ngày mai phải sống thế nào. Hạ Miên đưa điện thoại cho anh xem ảnh, nhưng Dật không nhận bằng tay ướt. “Gửi bản gốc vào ổ lưu trữ, giữ metadata, đừng chỉnh sáng, đừng cắt ảnh. Xe đầu rõ, xe thứ hai chỉ là đầu mối. Chưa đủ viết, đủ khiến họ mất ngủ.” Hạ Miên gật đầu. “Tôi biết.” Dật liếc cô. “Cô nói câu đó hôm nay nghe đỡ đáng sợ hơn hôm trước.” “Cảm ơn vì lời khen có gai.” “Quán tôi bán cơm, gai miễn phí.”

Gần bốn giờ sáng, Đinh Mộc và mẹ được bà Lưu đưa về phòng trọ trong hẻm sau. Dật đóng cửa quán nhưng không tắt đèn bảng hiệu. Anh ngồi trên ghế nhựa, áo khoác vắt bên cạnh nhỏ nước từng giọt, mắt nhìn tờ hợp đồng mua quán cũ vẫn nằm trong ngăn kéo sau quầy. Điều khoản cấm nhắc đến mẹ anh được in bằng mực đen rất đẹp, sạch đến mức làm người ta buồn nôn. Giấy bị xé vẫn có thể mọc lại bằng nhiều hình thức: một công nhân bị đình chỉ, một đứa trẻ chạy vào mưa, hai xe tải rời cổng nhà máy lúc nửa đêm. Dật lau mặt bàn, lau tới khi vệt nước mưa biến mất nhưng lòng bàn tay vẫn lạnh.

Buổi chiều hôm sau, Quan Hạo đến quán trước giờ mở cửa mười phút. Anh ta đi cùng hai người mặc vest xám và một tập hồ sơ bọc nhựa trong. Lúc ấy Dật đang thái cải chua, bà Lưu đang cắm lại bình hoa giả trên quầy, còn vài cư dân hẻm đứng ngoài xem thợ điện sửa bóng đèn đầu ngõ. Quan Hạo nhìn bảng hiệu “Cơm Đêm Hẻm Cũ”, cười như người đang nhìn một món đồ đã định giá xong. “Lâm Dật, đây là cơ hội cuối cùng. Ký chuyển nhượng, nhận tiền, chúng tôi có thể bỏ qua chuyện đêm qua. Nếu tiếp tục phát tán thông tin sai lệch về hoạt động vận chuyển của Tống thị, bộ phận pháp lý sẽ xử lý theo hướng gây tổn hại danh dự doanh nghiệp và xâm phạm bí mật thương mại.”

Dật đặt dao xuống. Lưỡi dao chạm thớt một tiếng rất gọn. “Anh đọc lại đoạn ‘bỏ qua chuyện đêm qua’ giúp tôi được không? Tôi thích những chỗ người ta tự thừa nhận có chuyện.” Một người vest xám mở hồ sơ, đưa ra văn bản thông báo. Trên cùng có tên công ty con phụ trách thu mua hẻm, bên dưới kẹp thêm thư cảnh báo pháp lý của Tống thị. Mấy chữ “yêu cầu chấm dứt hành vi thu thập, lưu giữ, phát tán hình ảnh phương tiện vận chuyển” được in đậm. Dật đọc rất chậm. Dân hẻm tụ lại sau lưng anh lúc nào không rõ. Bà chủ tạp hóa lau tay vào tạp dề, chú thợ khóa đẩy kính lên trán, cậu shipper hay sạc nhờ điện thoại đứng nép bên xe máy nhưng không rời đi. Họ không ồn ào, chỉ có mặt thật sự.

Quan Hạo hạ giọng. “Cậu Tống, cậu nên hiểu chú Ba đã rất nể mặt. Một quán cơm không đáng để kéo nhiều người xuống nước.” Câu ấy đánh trúng chỗ Dật đau nhất. Anh nghe phía sau có người hít vào. Mẹ Đinh Mộc không có mặt, nhưng bóng dáng bà như đứng ngay giữa căn quán nhỏ, trong mùi cháo gừng còn vương từ đêm qua. Dật gấp văn bản lại ngay ngắn, dùng kẹp gỗ treo nó lên dây gọi món phía sau quầy. Sau đó anh lấy bút lông dầu, viết bốn chữ thật lớn lên mặt bọc nhựa trong: KHÔNG BÁN QUÁN. Mực đen loang nhẹ trên lớp nhựa, xấu hơn chữ in của Tống thị rất nhiều, nhưng nhìn sống hơn hẳn.

“Tôi nói một lần cho dễ ghi biên bản,” Dật nhìn Quan Hạo, giọng không cao, nhưng đủ để người ngoài cửa nghe rõ. “Tôi không bán quán. Không bán cái bếp mẹ tôi từng muốn giữ sạch. Không bán mấy cái bàn inox để đổi lấy một điều khoản im miệng. Còn chuyện hình ảnh xe vận chuyển, nếu Tống thị thấy chúng tôi đứng ở nơi công cộng là xâm phạm bí mật thương mại, cứ kiện. Tôi rất muốn biết bí mật nào lại chạy trên đường lớn lúc nửa đêm.” Quan Hạo tái mặt trong một nhịp rất ngắn, nhanh đến mức người khác có thể bỏ qua, nhưng Dật không bỏ qua. Anh từng lớn lên trong nhà họ Tống, từng học cách nhìn những vết nứt bé nhất trên một nụ cười được đánh bóng.

Bà Lưu là người lên tiếng đầu tiên. “Tôi già rồi, ký giấy hay run tay. Từ hôm nay ai đưa giấy gì, tôi đem qua quán nhờ Dật đọc trước.” Bà chủ tạp hóa lập tức nói theo: “Camera nhà tôi quay được đầu hẻm, ai cần bản sao thì tôi đưa, nhưng phải có giấy đàng hoàng.” Chú thợ khóa gãi đầu. “Hôm trước người của anh Quan tới từng nhà dọa cắt đường nước, tôi có ghi âm. Không biết dùng được không.” Dật quay lại nhìn họ, cổ họng bỗng nghẹn. Anh muốn bảo đừng dính vào, nhưng nếu cứ nhân danh bảo vệ mà bắt mọi người im lặng, anh chẳng khác nào tiếp tục sống như mười năm trước. Vì vậy anh chỉ nói: “Ai sợ thì lùi. Không ai ở đây nợ tôi lòng dũng cảm.” Bà Lưu hừ một tiếng. “Cậu cũng không nợ chúng tôi quyền quyết định thay.”

Hạ Miên đứng ngoài hiên, máy ảnh đeo trước ngực nhưng không bật lên. Cô hỏi từng người có đồng ý ghi nhận lời chứng hay không, ghi tên những ai muốn ẩn danh vào một trang riêng. Dật nhìn cách cô làm, rồi quay lại với Quan Hạo. Lần này anh không thấy mình đứng một mình trước cổng nhà máy nữa. Sau lưng anh là tiếng nồi canh, tiếng dép lê kéo trên nền xi măng, tiếng người già cãi nhau xem camera nhà ai rõ hơn. Những thứ đó không đủ thắng một tập đoàn. Nhưng chúng đủ để một người không tự bán mình trong im lặng.

Quan Hạo thu hồ sơ lại, vẻ lịch sự rơi khỏi mặt từng mảng. “Các người nghĩ đứng chung là an toàn?” Anh ta nhìn qua vai Dật, ánh mắt dừng ở cửa hẻm sau. “Có những người không chịu nổi thêm một lần bị đình chỉ đâu.” Đúng lúc ấy, điện thoại của Đinh Mộc reo trên quầy. Cậu bé vừa chạy tới phụ dọn bàn, mặt còn xanh vì thiếu ngủ. Dật nhìn màn hình hiện tên mẹ cậu, trong lòng chùng xuống trước khi nghe máy. Đinh Mộc bật loa, giọng mẹ cậu vỡ ra giữa tiếng gió: “Dật, bên nhà máy gọi tôi sáng mai lên làm việc. Họ nói tôi nghi tiết lộ thông tin vận chuyển, nếu không ký bản tường trình thì sẽ chuyển hồ sơ cho pháp lý.” Căn quán im phăng phắc. Dật nhìn tờ cảnh báo pháp lý trên dây gọi món. Lần này, Tống Trác Thành không đòi mua quán nữa. Ông ta bắt đầu đòi một người mẹ.