Bỏ qua nội dung

Cơm Đêm Hẻm Cũ

Chương 42: Cánh Cửa Tống Gia

Chương 42: Cánh Cửa Tống Gia

Sau khi xe của Tống Duệ rời khỏi hẻm, quán Cơm Đêm Hẻm Cũ vẫn còn mở thêm gần một tiếng nữa, nhưng nồi canh không ai xin thêm lần thứ hai. Dật đứng sau quầy, tay cầm muôi, mắt nhìn mặt nước đã bớt nóng như nhìn một người quen vừa nói dối mình. Đinh Mộc lau bàn ba lần trên cùng một chỗ, đến lúc mặt bàn inox sáng tới mức soi được cái mặt lo âu của cậu, Dật mới nói: “Bàn đó không có tội. Tha cho nó đi.”

Bà Lưu là người đóng cửa giúp anh. “Đi hay không thì cũng phải ăn sáng. Người đói nói chuyện với nhà giàu dễ thua, vì nhà giàu hay có bánh quy trong phòng khách.” Dật cười khẽ, nụ cười mỏng như lớp dầu trên mặt canh. “Bà yên tâm, cháu mà thua vì bánh quy thì mẹ cháu về mắng trước.” Bà Lưu không cười theo. Bà chỉ đặt một hộp cơm nhỏ lên quầy, bên trong là nắm cơm rong biển và ít dưa góp. “Mẹ cháu mà về, chắc không mắng chuyện thua. Bà ấy mắng chuyện cháu cứ nghĩ một mình chịu được hết.”

Dật ngồi một mình dưới ngọn đèn vàng. Anh mở phong bì của Tống Duệ bằng con dao nhỏ thường dùng rạch bao gia vị, động tác chậm đến mức giống như đang sợ làm rách thứ bên trong, cũng giống như đang mong thứ bên trong tự rách trước. Biên bản họp không dài, chỉ đủ lạnh để gọi một con hẻm có người sống là rủi ro thương hiệu. Có một trang danh sách phụ trách dự án, tên Quan Hạo nằm ở phần đối ngoại, còn phía trên có chữ ký tắt của Tống Trác Thành. Dật nhìn cái tên ấy lâu hơn những dòng khác. Chú Ba của anh khi viết chữ vẫn thích kéo nét cuối xuống, như một cái móc nhỏ. Bây giờ cái móc ấy treo trên cả hẻm Thanh Đăng.

Gần sáng, Hạ Miên nhắn một dòng rất ngắn: “Nếu anh đi, tôi có thể chờ ngoài cổng.” Dật nhìn màn hình một lúc rồi trả lời: “Tôi đi gặp cha, không đi họp báo. Cô ngủ đi, phóng viên thức khuya quá dễ viết sai chính tả.” Anh rửa mặt, thay chiếc áo sơ mi đã lâu không mặc, cài đến nút thứ hai thì thấy cổ áo chật. Cuối cùng anh bỏ nút đó, khoác áo ngoài, nhét hộp cơm bà Lưu vào túi và cầm phong bì theo. Trước khi ra khỏi quán, anh quay lại nhìn nồi canh đã rửa sạch úp trên kệ. Một căn bếp trống buổi sáng luôn có vẻ thật thà hơn phòng khách nhà giàu.

Tám giờ kém mười, Dật đến bệnh viện Vân Giang. Tống Duệ đã đứng ở cửa khu điều trị đặc biệt, áo khoác vắt trên tay, dưới mắt có quầng thâm. “Bố được chuyển về nhà lúc năm giờ.” Anh nói trước khi Dật kịp hỏi. “Bác sĩ đi cùng. Chú Ba không muốn phóng viên chụp được hình xe cấp cứu ở đây.” Dật nhìn anh. “Vậy hôm qua anh bảo tôi đến bệnh viện để tôi tham quan sảnh à?” Tống Duệ không né. “Hôm qua ông ấy còn ở đây. Sáng nay người quyết định chuyển không phải tôi.” Câu đó đủ để Dật hiểu có một bàn tay khác đã chen vào giữa đêm. Anh muốn quay về quán ngay, nhưng rồi nhớ hộp cơm trong túi, nhớ câu “nếu muốn hỏi bố về mẹ”, nhớ cả cái móc chữ ký của Tống Trác Thành trên biên bản. Anh hỏi: “Xe đâu?” Tống Duệ hơi ngạc nhiên, nhưng chỉ gật đầu. “Dưới hầm.” “Đừng mở nhạc.” “Tôi không có thói quen đó.” “Tốt. Tôi sợ nghe quảng cáo thực phẩm sạch của Tống thị lúc này sẽ buồn nôn.”

Cánh cửa Tống gia vẫn cao như trong trí nhớ của Dật, chỉ khác là cây ngọc lan bên trái đã lớn đến mức bóng lá phủ gần kín tường đá. Người giúp việc ra mở cửa cũng nhìn anh bằng ánh mắt đã được dặn trước: tò mò nhưng không được tò mò quá mức. Dật bước qua bậc cửa, đế giày chạm nền đá lạnh, và trong một khoảnh khắc rất ngắn, anh thấy mình mười chín tuổi, tay còn run vì cầm vali, sau lưng là tiếng mẹ ho khẽ trong hành lang.

Phòng khách không thay đổi nhiều. Tống Duệ đi trước nửa bước, nói nhỏ: “Bác sĩ bảo không nên để bố kích động.” Dật đáp: “Vậy nhà anh nên cấm người họ Tống nói chuyện.” Tống Duệ liếc anh một cái, lần này không phản bác. Khi đi ngang cầu thang, Dật chợt dừng lại. Cánh cửa căn phòng cuối hành lang tầng hai khép hờ. Trên tay nắm treo một túi thơm màu xanh nhạt đã phai, loại mẹ anh từng tự may rồi nhét vỏ cam khô vào. Mép vải được giặt sạch, đường chỉ sờn nhưng không bám bụi.

“Phòng mẹ vẫn giữ?” Dật hỏi. Tống Duệ đứng cạnh anh, giọng khàn hơn một chút. “Ừ.” “Ai giữ?” “Bố.” Câu trả lời quá ngắn, vì nếu dài hơn có lẽ sẽ lộ ra quá nhiều thứ. Dật nhìn cánh cửa ấy, cảm giác trong ngực giống như có ai đặt một cái bát nóng vào tay mà không báo trước. Nhưng căn phòng vẫn ở đó. Được lau, được khóa, được giữ lại. Điều ấy không làm nỗi giận của anh nhẹ đi. Nó chỉ khiến nỗi giận trở nên rối hơn, như một nồi cháo bị khuấy quá lâu, không còn nhìn ra từng hạt gạo.

Tống Khải Minh nằm trong phòng ngủ lớn ở cuối tầng một, không phải dáng vẻ uy nghiêm trong các buổi họp cổ đông mà Dật từng thấy qua màn hình. Ông gầy đi, sắc mặt xám, trên cổ tay còn dán băng y tế. Máy đo nhịp đặt cạnh giường kêu rất khẽ, đều đều, như một chiếc đồng hồ không tin vào lời xin lỗi. Khi Dật bước vào, ông mở mắt. Tống Khải Minh khẽ động môi. “Con về rồi.” Dật đặt phong bì lên bàn cạnh giường. “Tôi đến. Hai việc đó khác nhau.”

Tống Duệ định nói gì đó, nhưng Tống Khải Minh giơ tay rất nhẹ. Anh trai Dật im lặng lùi ra ngoài, khép cửa. Trong phòng chỉ còn tiếng máy và mùi thuốc nhạt. Tống Khải Minh nhìn áo sơ mi chưa cài hết nút của con trai, ánh mắt dừng ở vết bỏng nhỏ gần cổ tay anh. “Con vẫn nấu ăn.” Dật kéo ghế ngồi xuống, khoảng cách vừa đủ để không giống thăm bệnh, cũng không giống bỏ đi. “Ông vẫn nói những câu không cần trả lời.” Khải Minh thở ra một hơi, mệt nhưng không giận. “Mẹ con từng nói, con cầm dao bếp vững hơn cầm bút ký.” “Bà ấy còn nói gì trước khi bị nhà này làm cho im miệng?” Câu hỏi rơi xuống rất nặng. Sắc mặt Tống Khải Minh tái thêm một chút. Ông nhắm mắt, rồi mở ra. “Ta không bảo vệ được bà ấy.” “Không bảo vệ được là câu của người bất lực. Ông là chủ tịch Tống thị.” “Chủ tịch cũng có lúc hèn.”

Dật cười, nhưng tiếng cười không có chút vui nào. “Nhà này hôm nay phát phiếu tự thú tập thể à? Tối qua Tống Duệ cũng dùng chữ đó.” Tống Khải Minh nhìn con trai rất lâu. “Vì đó là chữ đúng.” Dật lấy từ túi ra hộp cơm bà Lưu đưa, đặt lên bàn. Anh không biết vì sao mình làm vậy. “Tôi không đến để nghe ông nhận xét từ vựng. Năm đó mẹ tôi rời khỏi trung tâm nghiên cứu vì ai? Báo cáo số 17 là gì? Và tại sao sau tai nạn, mọi thứ liên quan đến bà đều bị xóa khỏi Tống thị?” Những câu hỏi anh cất giữ mười năm cuối cùng cũng có hình dạng, nhưng khi nói ra, chúng không làm anh nhẹ hơn. Chúng chỉ làm căn phòng nhỏ lại.

Tống Khải Minh nhìn hộp cơm, rồi nhìn cánh cửa đóng kín. Ông đưa tay định với ly nước, Dật đứng dậy rót cho ông trước khi kịp tự mắng mình mềm lòng. Khải Minh cầm ly bằng hai tay, uống một ngụm rất nhỏ. “Báo cáo số 17 không nên nằm trong tay Trác Thành.” Ông nói chậm, từng chữ như đi qua một đoạn đường dốc. “Mẹ con phát hiện công thức nền bị sửa để giảm chi phí. Không phải tất cả đều độc, nhưng có lô hàng không đủ an toàn cho trẻ nhỏ và người bệnh. Bà ấy muốn dừng dây chuyền. Hội đồng không muốn. Ta…” Ông ngừng lại vì cơn ho kéo lên, vai gầy rung dưới lớp chăn. Dật đứng yên, bàn tay siết ở mép bàn. Anh muốn giúp, nhưng cũng muốn để ông tự chịu hết cơn ho ấy như chịu một phần mười những gì mẹ anh từng chịu. Cuối cùng, anh vẫn đưa khăn giấy qua. Tống Khải Minh nhận lấy, giọng khản đi. “Trong phòng mẹ con có một hộp gỗ. Ta để lại… những thứ ta không dám đưa ra.”

Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng bước chân không vội. Cửa phòng mở ra trước khi Dật kịp hỏi hộp gỗ ở đâu. Người đàn ông đứng ở ngưỡng cửa mặc bộ vest màu xám nhạt, tóc chải gọn, nụ cười vừa đủ ấm để người ngoài thấy yên tâm và vừa đủ lạnh để người trong nhà hiểu đó không phải lời chào. Tống Trác Thành đặt tay lên tay nắm cửa, ánh mắt lướt qua hộp cơm trên bàn, phong bì biên bản họp, rồi dừng trên mặt Dật như đang định giá một món hàng cũ bỗng nhiên tăng giá. “Lâu rồi không gặp, Tống Dật.” Ông nói. “Cuối cùng cháu cũng chịu bước qua cánh cửa nhà mình.” Dật đứng thẳng dậy. Sau lưng anh, máy đo nhịp của Tống Khải Minh kêu nhanh hơn một nhịp. Và lần đầu tiên sau mười năm, căn nhà họ Tống không còn giống một nơi anh đã bỏ đi. Nó giống một căn bếp kín lửa, nơi có người vừa mở nắp nồi đúng lúc mùi khét bắt đầu bốc lên.