Bỏ qua nội dung

Cơm Đêm Hẻm Cũ

Chương 34: Bữa Cơm Cho Người Tăng Ca

Chương 34: Bữa Cơm Cho Người Tăng Ca

Dầu trong chảo bánh rán ngoài đầu hẻm vẫn sôi lách tách, nhưng trong bếp Cơm Đêm Hẻm Cũ, âm thanh rõ nhất lại là tiếng điện thoại của Hạ Miên rung trên mặt bàn inox. Màn hình vừa sáng lên một lần, lại có thêm ba tin nhắn chồng vào nhau. Một người quen ở tòa soạn nhắc cô cẩn thận. Một tài khoản lạ gửi thẳng ảnh cô bị khoanh đỏ. Tin cuối cùng ngắn hơn cả, nhưng đọc lên nghe như ai ném một viên đá nhỏ vào cửa kính: “Cô nhận bao nhiêu tiền của quán bẩn?” Hạ Miên đặt úp điện thoại xuống, ngón tay vẫn giữ trên mép máy. Dật nhìn động tác đó, không hỏi ngay. Anh đã quá quen với việc người ta dùng im lặng để đậy một vết bỏng chưa kịp nguội.

Đinh Mộc đứng sau quầy, mặt đỏ bừng. “Em biết ngay mà. Bọn họ đánh không được anh thì đánh chị Miên.” Cậu vươn tay muốn lấy điện thoại, bị Hạ Miên nghiêng người tránh đi. “Đừng. Tôi tự xử lý phần của tôi.” Giọng cô không lớn, nhưng cứng như cạnh dao vừa mài. Dật nghe câu ấy thì rút tay khỏi túi tạp dề. Ban nãy, trong một khoảnh khắc rất ngắn, anh cũng đã muốn giật lấy toàn bộ chuyện này về phía mình, đăng một bài nữa, nói rằng Hạ Miên không liên quan, rằng mọi thứ do quán quyết định. Nhưng anh hiểu làm vậy chỉ biến cô thành người cần anh chứng minh sự trong sạch. Một phóng viên bị bôi nhọ không cần một ông chủ quán lên làm người giám hộ đạo đức cho mình. Cô cần chứng cứ, quy trình, và quyền tự nói phần của mình.

Hạ Miên mở máy lại, chụp từng bài đăng, lưu đường dẫn, ghi thời gian. Cô trả lời người quen ở tòa soạn bằng mấy dòng rất ngắn: bài phản hồi do quán đứng tên; cô hỗ trợ kiểm tra trình tự chứng cứ ngoài giờ làm, không nhận tiền, không viết bài PR; nếu có ai hỏi chính thức, xin chuyển qua email để lưu hồ sơ. Gửi xong, cô mới ngẩng đầu. “Tối nay anh còn bán không?” Dật nhướng mày. “Cô vừa bị người ta bôi thành nước rửa chảo, câu đầu tiên hỏi tôi có bán không?” “Vì nếu anh đóng cửa, bọn họ sẽ viết tiếp rằng quán tự biết mình sai nên trốn.” Cô cầm cốc nước đã nguội lên uống một ngụm. “Còn nếu anh bán món thịt, tôi là người đầu tiên mắng anh.” “Cảm ơn. Đời tôi đúng là cần một người đứng cạnh để mắng có trình tự.”

Bà Lưu để lại túi trứng trên quầy vẫn còn hơi ấm của bàn tay. Dật kéo túi về phía mình, mở ra đếm. Ba mươi hai quả, không quả nào nứt. Anh lấy sổ nhập hàng, ghi ngay dưới dòng nguyên liệu tạm ngưng: “Trứng gà – Lưu Nguyệt – hai mươi mốt giờ ba mươi, mua tại chỗ, thanh toán sau.” Bà Lưu từ ngoài cửa thò đầu vào, như thể chỉ đợi anh viết sai để bắt lỗi. “Ai cho cậu thanh toán sau? Tôi bảo ghi sổ là ghi sổ tình nghĩa.” Dật không ngẩng đầu. “Tình nghĩa không qua được kiểm toán.” “Cậu tưởng quán bé tí của cậu có kiểm toán à?” “Tối nay cư dân mạng rảnh hơn kiểm toán nhiều.” Bà Lưu nghẹn nửa giây, rồi hừ một tiếng rất không phục nhưng vẫn kéo ghế ngồi xuống cạnh cửa.

Dật mở tủ lạnh, lấy cà chua, cải thìa, một khúc bí đao còn lại từ chiều và nửa bó hành lá. Không có thịt, không có nước sốt nền liên quan đến lô nguyên liệu đang bị niêm phong, không dùng cả nồi nước dùng đã nấu chung xương để tránh bất kỳ câu hỏi nào. Anh vo gạo mới, đổ nước ít hơn thường lệ một chút để cơm ráo, dễ đóng hộp. Đinh Mộc nhìn anh bày nguyên liệu, mắt vẫn dán vào phần bình luận đang nhảy liên tục. “Anh định bán gì?” “Suất tăng ca.” “Nghe như đồ ăn của công ty ép nhân viên ở lại.” “Vậy mình nấu cho nó bớt giống hình phạt.” Dật lấy giấy A4, viết tay từng dòng: cơm trắng mới nấu, trứng xào cà chua, cải thìa luộc dầu tỏi, canh bí đao hành, không dùng thịt, không dùng nguyên liệu đang kiểm tra. Dưới cùng, anh ghi giá mười tám nghìn, giới hạn ba mươi suất đầu tiên, hết thì thôi.

Đinh Mộc trợn mắt. “Mười tám nghìn? Bán vậy lỗ đó anh.” Hạ Miên cũng nhìn sang. Cô không nói thay, chỉ lặng lẽ tính trong đầu bằng vẻ mặt của người từng viết quá nhiều bài về quán nhỏ chết vì tiền thuê. Dật gõ ngón tay lên mép thớt. “Không lỗ nếu tính đúng. Gạo đã nhập từ trước, rau tối nay không để qua ngày được, trứng mua theo giá bà Lưu. Mỗi suất lời ít, nhưng kéo được dòng tiền, giữ bếp chạy, giữ người ta có lý do quay lại hỏi bằng miệng thay vì chửi bằng tài khoản ảo. Ba mươi suất là giới hạn, không khuyến mãi vô đáy.” Đinh Mộc ngậm miệng vài giây, rồi lí nhí: “Anh nói như giám đốc.” Dật đập nhẹ cuống hành lên thớt. “Tôi là chủ hộ kinh doanh cá thể có món nợ tiền gas rất có khí chất.”

Hạ Miên bật cười rất khẽ. Tiếng cười ấy không làm tin nhắn bẩn biến mất, nhưng ít nhất khiến vai cô bớt căng một chút. Dật đặt trước mặt cô một tờ giấy khác. “Cô xem giúp, câu chữ có chỗ nào dễ bị bắt bẻ không.” Hạ Miên cúi xuống đọc. “Không viết ‘cam kết sạch tuyệt đối’. Viết ‘công khai nguyên liệu trong phạm vi món đang bán tối nay’.” Dật sửa ngay. “Không viết ‘mong mọi người ủng hộ’.” “Tôi không viết câu đó.” “Tốt. Anh mà viết, tôi xé.” Đinh Mộc chen vào: “Vậy viết ‘ai sợ thì đừng mua’ được không?” Cả hai người đồng thời nhìn cậu. Cậu tự giác quay đi nhặt rau. “Em chỉ đóng góp không khí.”

Mười giờ kém mười, tấm giấy menu được dán trước cửa quán. Bên cạnh là ảnh chụp hóa đơn gạo, tên sạp rau, dòng ghi trứng của bà Lưu và thông báo món thịt tiếp tục tạm ngưng. Dật không livestream, không lên mặt giảng đạo, chỉ để Đinh Mộc chụp một tấm bàn nguyên liệu sạch sẽ rồi đăng kèm câu: “Tối nay chỉ bán suất tăng ca không thịt. Ai cần ăn nóng thì đặt, ai chưa yên tâm có thể chờ kết quả kiểm nghiệm.” Bài vừa lên, bình luận mỉa mai vẫn đến nhanh hơn khách. Có người bảo quán đổi chiêu diễn tử tế. Có người hỏi trứng có chắc không bẩn. Bà Lưu lập tức dựng lông mày, định mượn điện thoại của Đinh Mộc để đi chiến đấu bảo vệ danh dự đàn gà vô tội của mình. Dật chỉ liếc qua. “Bà mà cãi, tôi đổi tên món thành cơm trứng nóng tính.” Bà Lưu giận đến mức ngồi im, đó là kiểu hợp tác cao nhất bà có thể cho.

Khách đầu tiên là cậu giao hàng từng bình luận dưới bài phản hồi. Cậu dựng xe ngoài cửa, tháo mũ bảo hiểm, ngó vào bếp như học sinh vào phòng thi. “Anh Dật, còn suất không?” “Còn. Ăn tại chỗ hay mang đi?” “Một ăn tại chỗ, một mang cho bạn em đang chạy đơn. Mà anh cho em hỏi thật, có được quay cái bảng nguyên liệu không?” Đinh Mộc lập tức căng mặt. Dật thì kéo tấm bảng ra gần ánh đèn hơn. “Quay bảng, không quay mặt khách, không vào bếp. Muốn xem rau thì đứng ở vạch này.” Cậu giao hàng gật đầu lia lịa, cẩn thận quay đúng tấm giấy và nồi canh đang sôi. Khi hộp cơm đầu tiên mở ra, hơi nóng bốc lên mùi trứng cà chua chua nhẹ, hành lá xanh, cơm trắng ráo hạt. Cậu ăn một miếng, im lặng nhai rất kỹ, rồi nói: “Trứng hơi mặn hơn mọi hôm.” Đinh Mộc tái mặt. Dật bình tĩnh đặt muôi xuống. “Vì đời cậu hôm nay nhạt quá, nó phải cân bằng.” Cậu giao hàng cười phì, vừa cười vừa cúi đầu ăn tiếp.

Sau cậu giao hàng là hai nhân viên văn phòng áo sơ mi nhàu, một bác bảo vệ từ tòa nhà phía sau bến xe, rồi tin nhắn của Lan Ca Đêm đặt sáu suất cho khoa trực. Không ai ồ ạt kéo đến. Không có cảnh mạng đổi chiều trong một đêm. Mỗi người bước vào đều mang theo một chút nghi ngại, hỏi thêm một câu, nhìn thêm một lần, có người còn đứng ngoài cửa năm phút mới dám gọi món. Dật không thúc, cũng không tỏ ra bị xúc phạm. Anh trả lời câu nào cần trả lời, thu tiền câu nào cần thu, tay vẫn đều đều xào trứng, luộc cải, chan canh. Hạ Miên ngồi ở bàn trong góc, vừa lưu bằng chứng bài bôi nhọ, vừa giúp anh ghi lại các câu hỏi khách lặp lại nhiều nhất. “Ngày mai anh nên ghim phần hỏi đáp.” “Ngày mai nếu tôi còn sống sau khi bán cơm mười tám nghìn.” “Anh không chết vì cơm mười tám nghìn đâu.” “Đúng. Tôi có thể chết vì tiền gas.”

Cao trào nhỏ của đêm ấy đến từ một người đàn ông trẻ đeo thẻ nhân viên vẫn còn dây xanh trên cổ. Anh ta đứng trước quầy, nhìn Dật múc canh, rồi hỏi thẳng: “Tôi không quen quán anh. Tôi cũng không quan tâm ai đấu với ai. Tôi chỉ muốn biết nếu sau này kết quả kiểm nghiệm xấu, tôi ăn tối nay có sao không?” Căn bếp lặng đi một nhịp. Đinh Mộc nín thở. Bà Lưu ngồi ngoài cửa cũng không chen vào. Dật đặt bát canh xuống, quay tấm giấy nguyên liệu về phía người đó. “Nếu kết quả xấu với túi thịt bị niêm phong, món tối nay không dùng nó. Nếu kết quả chỉ ra bếp tôi có vấn đề khác, tôi hoàn tiền toàn bộ đơn tối nay và đóng cửa sửa cho đến khi đủ điều kiện bán lại. Anh không cần tin tôi trước. Anh chỉ cần giữ hóa đơn.” Người đàn ông nhìn anh một lúc, rồi gật đầu. “Vậy cho tôi hai suất. Một ít cơm thôi. Tôi còn phải sửa báo cáo.” Dật bới cơm ít hơn thật, không thêm lời nào.

Đến gần mười một giờ, ba mươi suất đầu tiên hết sạch. Không đủ để cứu doanh thu, càng không đủ để rửa sạch tiếng xấu. Nhưng bếp đã nóng lại, nồi cơm thứ hai cũng được cắm lên, và trong quán có tiếng đũa chạm vào hộp giấy thay cho tiếng bình luận độc địa. Dật để riêng một phần cơm nhỏ trước mặt Hạ Miên. Cô nhìn hộp cơm, rồi nhìn anh. “Tôi có trả tiền.” “Được. Mười tám nghìn.” “Không giảm giá cho người bị liên lụy à?” “Không. Người bị liên lụy càng phải ăn đủ, để còn có sức kiện người ta bằng dấu câu.” Hạ Miên cầm đũa, lần này cười rõ hơn một chút. Cô ăn chậm, mắt vẫn thỉnh thoảng liếc điện thoại, nhưng bàn tay không còn run như lúc nhận tin nhắn đầu tiên.

Dật vừa định dọn bớt khay rau thì điện thoại quán vang lên bằng âm báo đặt đơn mới. Đinh Mộc mở ra trước, rồi đứng khựng giữa bếp. “Anh Dật.” “Lại ai chửi trứng bà Lưu?” “Không. Đơn lớn.” Cậu nuốt nước bọt, đưa màn hình cho anh. Trên đó là tin nhắn từ một tài khoản doanh nghiệp của khu văn phòng Nam Duy: bốn mươi tám suất tăng ca giao lúc mười hai giờ rưỡi, không thịt, cần ghi rõ nguyên liệu từng món, có thể thanh toán trước một nửa nếu quán xác nhận. Bên dưới, người đặt còn thêm một câu: “Cả tầng đang theo dõi vụ của quán. Nếu anh dám bán minh bạch, chúng tôi dám đặt thử.” Hạ Miên đặt đũa xuống. Đinh Mộc nhìn nồi cơm mới vừa bắt đầu sôi, mặt vừa sáng vừa lo. Dật đọc lại tin nhắn hai lần, rồi ngẩng lên nhìn tấm menu dán trước cửa đang hơi cong vì hơi nước. Ngoài hẻm, đêm vẫn ẩm và dài. Còn trong tay anh, một bữa cơm cho người tăng ca bỗng biến thành bài kiểm tra tiếp theo của cả quán.