Bỏ qua nội dung

Cơm Đêm Hẻm Cũ

Chương 21: Mạnh Lan

Chương 21: Mạnh Lan

Nồi canh trên bếp đã được vặn nhỏ, nhưng tiếng sôi lục bục vẫn bám lấy quán như một người không chịu rời khỏi câu chuyện. Dật mở cuốn sổ công thức của mẹ dưới ánh đèn trắng trên quầy thu ngân, bên cạnh là tấm ảnh cũ và mảnh nhãn An Tín – kho 17. Bà Lưu ngồi ở bàn gần bếp, tay cầm khăn lau khô đến mức sắp mòn cả góc khăn. Đinh Mộc chống cằm cố tỉnh, còn Hạ Miên đặt điện thoại úp xuống, máy tính không kết mạng, bút bi kẹp giữa hai ngón tay. Tối nay, để anh một mình có vẻ giống bỏ mặc hơn là tôn trọng.

Trang nước sốt đậu nành nằm ở gần giữa sổ, giấy ngả vàng và có mùi khói bếp rất nhẹ. Công thức của Lâm Chiêu Hòa viết gọn: đậu nành rang, xương ống hầm lấy nước, gừng già, hành khô, chút đường phèn, thời gian om. Nếu chỉ nhìn như một người học nấu ăn, đó là trang ghi một loại nước sốt dùng cho thịt kho và cơm trắng. Nhưng ở lề trái có ba dòng nhỏ hơn: “nền 17 – giữ nhiệt thấp”, “không thay muối cuối”, “mẻ thử 6/12, kho C.S.” Dật đặt mảnh nhãn giấy cạnh dòng chữ ấy. Chữ “nền” trên nhãn và chữ “nền” trong sổ không giống nét người viết, nhưng giống một cách dùng từ.

Đinh Mộc dụi mắt. “Nền là nền nhà hả anh?” Dật không ngẩng lên. “Nếu là nền nhà thì Tống thị nên đi bán xi măng, đỡ hại dạ dày người khác.” Hạ Miên kéo ghế lại gần hơn, giọng thấp: “Trong hồ sơ R&D, nền thường là công thức nền, đúng không? Một loại sốt gốc để phát triển thành nhiều sản phẩm.” Dật gật đầu. Anh từng nghe người lớn trong Tống gia nói về nền sốt, nền gia vị, nền bảo quản ở bàn ăn như nói chuyện thời tiết. Khi ấy mẹ anh luôn im lặng, kiểu im lặng làm người ta tưởng bà mềm, cho đến khi hiểu ra đó là cách bà giữ mình khỏi nói những câu không thể rút lại.

Anh lật sang trang trước, rồi trang sau. Ngày tháng không liền. Trang trước ghi cuối tháng mười một, trang sau nhảy sang tháng một, riêng trang nước sốt đậu nành lại có dòng 6/12 chen ở mép giấy như được thêm sau. Đinh Mộc hỏi nhỏ: “Có phải cô Lâm viết nhầm không?” Dật dùng ngón tay chặn ở mép giấy. “Mẹ anh có thể quên ăn tối, nhưng không viết nhầm ngày thử công thức. Bà từng phạt anh rửa nồi ba ngày vì ghi sai một chữ ‘lửa nhỏ’ thành ‘lửa vừa’. Rất giáo dục, rất đau lưng.”

Hạ Miên không ghi tên Mạnh Lan, chỉ ghi ký hiệu “ML”. “Nếu dòng này được thêm sau, có thể nó là ghi chú đối chiếu. Mẹ anh thấy một mẻ thử ở kho Cầu Sắt dùng công thức nền 17, nhưng thay đổi gì đó.” Dật kéo chiếc cân nhỏ trên quầy về phía mình, cân một nhúm muối, một mẩu đường phèn, rồi bỏ xuống bếp hai nồi con. Bà Lưu lập tức đứng dậy. “Giờ này cậu còn nấu?” “Không nấu thì làm gì, ngồi nhìn giấy cho giấy sợ à?” Dật đổ nước dùng vào nồi. “Mẹ tôi giấu chứng cứ trong công thức. Vậy cứ đọc bằng bếp trước.”

Hai nồi nước sốt sôi rất chậm. Một nồi theo đúng dòng công thức chính, một nồi Dật giảm thời gian om, tăng muối ở cuối như dòng bị gạch ở mép trang. Mùi đầu tiên thơm, tròn và dịu. Mùi thứ hai sắc hơn, nhanh hơn, bám ở đầu lưỡi dù chưa nếm. Đinh Mộc ghé mũi rồi nhăn mặt. “Cái này giống mấy gói sốt bán sẵn rẻ tiền.” Hạ Miên nhìn hai nồi sốt, giọng nhẹ hẳn: “Nếu công thức của mẹ anh bị dùng làm nền, rồi bị sửa để sản xuất nhanh hơn, chi phí thấp hơn…” “Thì ăn một bát cơm có thể không chết.” Dật tắt bếp. “Nhưng người làm ra nó biết mình đã bán thứ không còn là món ăn mà họ hứa.”

Điện thoại bàn của quán reo lúc bốn giờ mười hai. Dật nhấc máy trước khi chuông thứ ba vang lên. Đầu dây bên kia là giọng nam lịch sự, hỏi quán còn nhận cơm phần không, rồi hỏi rất tự nhiên: “Lúc nãy có một cô họ Mạnh ghé nhầm địa chỉ, không biết còn ở đó không?” Dật dựa vai vào tường, nhìn Hạ Miên ra hiệu không bật máy ghi âm. “Quán tôi có bà Lưu, có thằng em tên Mộc, có phóng viên không ngủ được và một chủ quán sắp phá sản vì tiền gas. Họ Mạnh nghe giàu quá, không hợp tông.” Người kia im một nhịp. Dật nói tiếp: “Muốn đặt cơm thì gọi món, còn muốn tìm người thì ra đồn. Quán cơm không kiêm trung tâm môi giới duyên nợ.”

Anh gác máy. Bà Lưu chửi rất nhỏ, nhỏ đến mức giống tiếng dầu bắn. Hạ Miên ghi lại giờ gọi và nội dung, vẫn không viết tên đầy đủ của Mạnh Lan. Đinh Mộc nhìn cửa cuốn đang kéo nửa chừng, giọng căng: “Vậy bà ấy có bị theo không?” Dật quay lại chiếc bàn nơi Mạnh Lan từng ngồi, cầm tờ tiền dưới ly lên. Tờ tiền đúng giá một phần cơm, cũ nhưng phẳng. Chỉ đến khi anh nhấc chiếc đĩa lót ly, một mảnh giấy mỏng mới lộ ra, nhỏ như giấy ghi nợ ở chợ: “Đừng tra tên tôi. Tra số kiểm nghiệm nền 17. Nếu cần hỏi, đặt ba phần cơm không hành ở sạp trứng muối đầu cầu trước sáu giờ.”

Đinh Mộc há miệng. “Cái này tính là mật mã hả anh?” Dật gấp mảnh giấy lại, bỏ vào túi chống nước. “Không. Mật mã nghe sang quá. Đây là cách người lớn tuổi chống lại điện thoại thông minh.” Bà Lưu hừ một tiếng. “Sạp trứng muối đầu cầu là chỗ bà Chín. Bà ấy nợ tôi hai cái hũ từ Tết năm kia, chạy không thoát đâu.” Hạ Miên nhìn Dật. “Anh định đi?” Dật lấy khăn lau tay. “Đi mua trứng muối không phạm pháp. Nhưng không ai đi một mình, không mang tấm ảnh gốc, không mang sổ gốc, không nói tên Mạnh Lan ở nơi có camera.”

Trước khi trời sáng hẳn, Dật khóa sổ công thức vào hộp thiếc đựng hóa đơn cũ, chụp riêng trang nước sốt đậu nành bằng máy ảnh rời của Hạ Miên, rồi viết tay các dòng cần đối chiếu. Anh không cho Đinh Mộc gửi bất cứ thứ gì qua mạng, dù cậu đã thề điện thoại mình “sạch như nồi mới rửa”. Dật liếc cậu. “Nồi mới rửa còn có mùi nước rửa chén. Em bớt tự tin, thế giới sẽ ngủ ngon hơn.” Câu cà khịa làm Đinh Mộc xị mặt, nhưng cũng khiến quán bớt giống phòng chờ trước một bản án.

Năm giờ bốn mươi, sạp trứng muối đầu cầu vừa mở. Bà Chín đang xếp từng rổ trứng đỏ au dưới tấm bạt xanh, thấy bà Lưu đi cùng Dật thì lập tức che túi tiền như gặp chủ nợ. “Tôi nhớ tôi trả hũ rồi mà.” Bà Lưu chống nạnh. “Tôi chưa nói hũ nào, bà tự khai nhanh vậy là có vấn đề.” Dật đặt tiền xuống, gọi ba phần cơm không hành. Bà Chín nhìn anh từ đầu đến chân, rồi lấy dưới mẹt trứng ra một túi giấy dầu. “Người phụ nữ áo mưa xám gửi. Bảo nếu người đến mua nói nhiều hơn ba câu thì không đưa. May cho cậu, bà Lưu nói giùm hết phần đời còn lại rồi.”

Trong túi giấy không có địa chỉ của Trần Bách, cũng không có chứng cứ đủ để đem ra công khai. Chỉ có một mẩu giấy xé từ sổ tay cũ, chữ Mạnh Lan nghiêng và gấp: “Tôi từng là trợ lý thử nghiệm của chị Chiêu Hòa trong nhóm nước sốt nền. Kho 17 không phải kho hàng bán ra, mà là nơi giữ mẻ đối chiếu và mẫu trả về. Năm đó có người yêu cầu thay quy trình để kịp hợp đồng chuỗi cơm tiện lợi. Chị Chiêu Hòa không ký. Tôi đã ký một bản biên nhận mẫu, và đó là lý do tôi sống đến giờ vẫn không ngủ yên.” Dưới cùng là dòng nặng hơn: “Đừng hỏi tôi có sạch không. Tôi không sạch. Nhưng chị ấy không sai.”

Dật đọc xong một lần, rồi đọc lại lần thứ hai. Hạ Miên đứng bên cạnh, không giục. Bà Lưu nhìn dòng “tôi không sạch”, mặt cứng đi như người vừa cắn phải hạt sạn trong bát cơm. Dật gấp giấy lại, giọng rất bình: “Vậy bà ấy không phải người tốt bước ra cứu chúng ta.” Hạ Miên hỏi: “Anh thất vọng à?” Dật nhìn những quả trứng muối dưới tấm bạt, lòng đỏ đỏ đến mức gần giống dấu niêm phong. “Không. Người tốt hoàn toàn thường chết sớm trong chuyện của Tống thị, hoặc bị đem lên áp phích tuyên truyền. Một người biết mình bẩn mà còn quay lại, ít nhất đáng để hỏi tiếp.”

Bà Chín ho một tiếng, lấy thêm một gói nhỏ. “Còn cái này người ta dặn chỉ đưa nếu cậu không hỏi Trần Bách ở đâu.” Dật nhướng mày. “Tôi chưa hỏi.” “Vậy mới đưa.” Trong gói là tấm ảnh photocopy mờ, chụp một góc phiếu kiểm nghiệm. Phần đầu phiếu bị cắt, chỉ còn vài dòng: “mẫu nền 17B”, “đối chiếu cảm quan: lệch mùi sau gia nhiệt”, “khuyến nghị: không chuyển sản xuất hàng loạt”. Ô ký tên người phụ trách bị bôi đen, nhưng phía dưới còn sót một nét chữ nhỏ bằng bút bi: “Lan giữ bản nháp. C.H.”

Dật đứng rất lâu bên sạp trứng muối. Anh từng nghĩ mẹ để lại cuốn sổ vì không nỡ vứt bỏ thói quen nấu ăn. Bây giờ, từng dòng công thức bắt đầu mọc gai, không đâm ầm ĩ, chỉ đủ để người cầm nó hiểu nếu buông tay thì sẽ chảy máu muộn hơn. Từ phía đường lớn, một chiếc xe đen chạy chậm qua đầu cầu rồi rẽ đi. Dật không nhìn theo. Anh chỉ cất tấm photocopy vào trong áo, quay sang bà Lưu. “Về quán. Hôm nay đóng cửa buổi sáng.” Bà Lưu hỏi: “Đóng để ngủ?” Dật đáp: “Đóng để nấu lại nước sốt. Nếu mẹ tôi dùng bếp để giấu chứng cứ, tôi ít nhất phải đủ lễ phép mà đọc cho đúng.”

Khi họ quay về hẻm Thanh Đăng, trời đã xám xanh. Trên cửa quán, tờ giấy bôi nhọ từ đêm trước bị mưa làm rách một nửa, chữ còn chữ mất. Đinh Mộc định xé xuống, nhưng Dật ngăn lại. Anh lấy băng dính dán phần rách cho phẳng, rồi viết lên góc trống một dòng: “Quán nghỉ sáng nay, tối mở lại.” Hạ Miên nhìn anh. “Anh không sợ họ nói anh trốn à?” Dật cất bút, giọng khàn vì thức trắng. “Tôi trốn mười năm rồi, thêm một buổi sáng không tính là thành tích mới.” Anh bước vào bếp, đặt cuốn sổ, mảnh nhãn, mẩu giấy của Mạnh Lan và tấm photocopy cạnh nhau. Bốn thứ không đủ lật đổ ai, nhưng đủ kéo một người đang trốn ra khỏi chỗ ẩn nấp. Ở trang nước sốt đậu nành, dưới dòng “mẻ thử 6/12, kho C.S.”, Dật nhìn thấy một chấm đỏ rất nhỏ, bị vết dầu cũ che gần hết. Anh dùng khăn thấm nhẹ. Bên dưới chấm đỏ, mẹ anh viết bốn chữ gần như chìm vào giấy: “Lan, đừng ký.”