Bỏ qua nội dung

Cô Dâu Trong Cơn Dư Luận

Chương 39 - Chương 39: Bản Đăng Ký Mới

Chương 39: Bản Đăng Ký Mới

Tôi nhìn Hoài Châu rất lâu, lâu đến mức tiếng chuông điện thoại ngoài quầy lễ tân tắt đi rồi lại vang lên lần nữa. Câu hỏi của anh vẫn nằm giữa chúng tôi, đặt cạnh bản hợp đồng cũ như một tờ thông cáo chưa được công bố. Nếu là một năm trước, tôi sẽ hỏi điều kiện, thời hạn và rủi ro. Nếu là vài tháng trước, tôi sẽ xem đó như một cách giữ người của Cố tổng. Nhưng lúc này, tôi chỉ thấy anh đứng rất im, không ép tôi trả lời, cũng không dùng tình yêu để buộc tôi tha thứ cho mọi đau đớn đã qua.

Tôi đặt tay lên bản hợp đồng. Một năm trước, chữ ký của tôi ở trang cuối là lối thoát duy nhất cho Vãn Thanh, cho Dĩ An, cho danh dự còn sót lại của mẹ. Hôm nay, nó là một căn phòng cũ cần được khóa lại đàng hoàng. Tôi nói: “Em không muốn trả lời anh bằng cảm xúc nhất thời. Trước tiên, chúng ta kết thúc phần hợp đồng.” Hoài Châu gật đầu. Anh gọi cho luật sư Kỷ: “Mang đến Vãn Thanh văn bản chấm dứt thỏa thuận hôn nhân hợp đồng và phụ lục sử dụng hình ảnh. Không thông báo truyền thông, không báo hội đồng.”

Luật sư Kỷ đến sau bốn mươi phút. Dĩ An đứng cạnh cửa, mặt viết rõ câu nếu anh rể tương lai dám gài điều khoản, cậu sẽ không bỏ qua. Lục Nghiên vừa ngồi xuống đã mở máy ghi âm theo thói quen, rồi lại tắt đi sau khi bị tôi liếc. Luật sư Kỷ đọc từng điều khoản: từ hôm nay, hợp đồng một năm chấm dứt; mọi nghĩa vụ diễn xuất, nghĩa vụ hình ảnh, nghĩa vụ hỗ trợ vì điều kiện di chúc đều không còn hiệu lực; Thịnh Quang, Cố gia hoặc bất kỳ bên liên quan nào không được dùng tên tôi để ổn định dư luận nếu không có sự đồng ý bằng văn bản của tôi.

Tôi đọc lại ba lần. Một chuyên viên xử lý khủng hoảng không tin vào chữ đẹp, chỉ tin vào phạm vi trách nhiệm và lỗ hổng câu chữ. Không có cái bẫy nào ở đó. Không có điều khoản bắt tôi im lặng, không có khoản đền bù nếu tôi rời đi, cũng không có câu nào dùng tình cảm để thay thế quyền tự quyết. Khi tôi cầm bút, tay vẫn run, nhưng không phải vì sợ. Lần đầu tiên tôi ký một văn bản liên quan đến cuộc hôn nhân này mà không cảm thấy mình bị dồn đến đường cùng. Hoài Châu ký sau tôi, dứt khoát, đặt dấu chấm cho một năm mà chúng tôi từng nghĩ chỉ cần sống đúng điều khoản là đủ an toàn.

Luật sư Kỷ thu một bản, để lại cho tôi một bản gốc. Dĩ An im lặng bất thường, mãi đến khi tôi cất giấy vào túi hồ sơ của Vãn Thanh, cậu mới hỏi: “Vậy bây giờ chị không còn là người của hợp đồng nữa đúng không?” Tôi nhìn cậu, cổ họng hơi nghẹn. “Ừ. Không còn.” Dĩ An quay sang Hoài Châu bằng ánh mắt cảnh cáo còn non nhưng rất thật. “Vậy nếu anh muốn ở cạnh chị tôi thì phải xếp hàng lại từ đầu.” Hoài Châu không giận, chỉ đáp: “Tôi biết.” Lục Nghiên chống cằm, giọng mỉa nhẹ: “Xếp hàng cũng phải qua kiểm tra lý lịch và khả năng chống scandal.” Lần này, tôi thật sự bật cười.

Hoài Châu quay sang tôi. “Bây giờ anh có thể hỏi lại không?” Tôi nhìn bản hợp đồng đã được chấm dứt, rồi nhìn người đàn ông từng dùng nó để đưa tôi vào tâm bão, sau đó lại học cách tự tay tháo bỏ nó. Ngoài kia, phóng viên vẫn đang đợi một câu chuyện để bán, hội đồng quản trị vẫn muốn một biểu tượng để trấn an thị trường. Nhưng câu trả lời của tôi chỉ thuộc về tôi. Tôi nói: “Có. Em muốn kết hôn với anh một lần nữa. Không phải vì Thịnh Quang, không phải vì Vãn Thanh, cũng không phải vì một năm qua đã quá nhiều tiếc nuối. Em muốn thử chọn anh khi em không còn cần anh cứu nữa.”

Hoài Châu sững lại trong khoảnh khắc rất nhỏ, nhỏ đến mức người khác có thể bỏ qua. Nhưng tôi nhìn thấy sự phòng bị trong mắt anh rạn ra, để lộ một niềm vui quá kiềm chế nên càng khiến người ta đau lòng. Anh bước đến gần hơn một chút rồi dừng lại, như vẫn nhớ ranh giới không được vượt qua nếu chưa được cho phép. Tôi chủ động đưa tay ra. Anh nắm lấy, bàn tay ấm và hơi căng. Không có nhạc nền, không có bó hoa, không có ánh đèn được sắp đặt. Chỉ có văn phòng cũ, mùi cà phê nguội, và hai người vừa kết thúc một bản hợp đồng để bắt đầu học cách làm vợ chồng thật sự.

Chúng tôi không đi cửa chính. Không phải vì muốn lén lút, mà vì tôi không định biến khoảnh khắc này thành thức ăn cho những ống kính đang chờ ngoài sảnh. Dĩ An chỉ cho tôi xem bản đồ lan truyền: ảnh tôi kéo vali bắt đầu từ một tài khoản giải trí cấp thấp, sau đó được ba tài khoản tài chính đẩy lên, cuối cùng lọt vào nhóm thảo luận cổ đông. “Không phải fan hóng chuyện,” cậu nói. “Có người muốn thử phản ứng thị trường trước cuộc tái cấu trúc chiều nay.” Lục Nghiên bổ sung rằng một tài khoản từng nhận ngân sách quảng cáo từ công ty vỏ liên quan đến phe Cố Thừa Viễn. Ngay cả tình yêu cũng có thể bị đem ra đo giá cổ phiếu, vậy cách duy nhất để giữ nó sạch là không dùng nó như một chiến thuật.

Xe mà Hoài Châu gọi là một chiếc xe bình thường. Trên đường đến cơ quan đăng ký, anh nhận vài cuộc gọi từ trợ lý, hội đồng và bộ phận quan hệ nhà đầu tư, nhưng chỉ đọc rồi tắt màn hình. Tôi hỏi: “Anh không sợ họ nói anh bỏ việc riêng lên trên tái cấu trúc à?” Anh nhìn đường phố lướt qua ngoài cửa kính. “Nếu tái cấu trúc của Thịnh Quang phải dựa vào việc hy sinh lựa chọn riêng của em, thì nó vẫn chưa tái cấu trúc gì cả.” Câu ấy không lớn, nhưng đủ làm tôi hiểu anh không còn xếp tôi vào danh mục rủi ro cần kiểm soát.

Cơ quan đăng ký vào gần trưa không đông. Khi tờ biểu mẫu đặt trước mặt, tôi nhìn dòng chữ “tự nguyện” in trên giấy mà ngón tay bỗng dừng lại. Lần đầu tiên tôi thấy hai chữ ấy không phải khẩu hiệu trong thông cáo, cũng không phải một điều khoản được viết để tránh tranh chấp pháp lý. Nó là câu hỏi rất nhỏ mà rất nặng: nếu không ai ép, nếu không ai cần được cứu, nếu tất cả ánh đèn tắt đi, tôi có còn muốn ký tên mình cạnh người này không? Tôi cầm bút. “Tô Mạn Ninh” nằm xuống trước. Một giây sau, “Cố Hoài Châu” nằm cạnh nó.

Nhân viên đóng dấu lên hồ sơ. Âm thanh ấy khô và gọn, nhưng tôi lại nghe như tiếng một cánh cửa khép lại sau lưng. Hoài Châu nhận bản đăng ký mới từ tay nhân viên rồi đưa cho tôi trước, như trao quyền đọc câu chuyện này từ đầu. Tôi lật trang giấy, nhìn tên hai người nằm cạnh nhau trong cùng một ô, không còn chú thích hợp đồng, không còn hạn một năm, không còn phụ lục hình ảnh. Tôi không khóc. Hôm nay tôi chỉ hít vào một hơi rất chậm. Trong hơi thở ấy có mùi giấy mới, mùi mực dấu và một thứ bình yên đến muộn.

Khi chúng tôi quay lại Vãn Thanh, cuộc họp nhỏ cho dự án phim tài liệu đã bắt đầu trong phòng làm việc của mẹ. Trên bảng trắng, Dĩ An viết: “Sự Thật Sau Cơn Bão – đề án phim tài liệu điều tra độc lập”. Bên dưới là ba cột: dữ liệu đã xác minh, nhân chứng cần bảo vệ, câu chuyện công chúng cần được nghe. Tôi đứng ở cửa một lúc, bỗng hiểu vì sao mẹ từng không chịu rời nghề này dù nó có thể nuốt chửng một người. Nếu chúng tôi bỏ đi, quyền kể sự thật sẽ rơi vào tay những người không bao giờ biết xấu hổ. Tôi bước vào và nói: “Tập đầu không kể chuyện tình của tôi. Tập đầu kể về cách một hệ thống tài khoản bẩn được nuôi bằng tiền quảng cáo và sự im lặng.”

Lục Nghiên gõ bút xuống bàn. Dĩ An quay màn hình laptop về phía tôi. Cậu đã nối các mốc dữ liệu từ video mẹ để lại, bản kế hoạch của Hứa Gia Mộc, đường tiền quảng cáo và danh sách tài khoản lan truyền ảnh tôi rời biệt thự. Chúng chưa đủ để kết án tất cả, nhưng đủ để lập hồ sơ biên tập và yêu cầu các bên liên quan phản hồi chính thức. Đúng lúc đó, điện thoại của tôi sáng lên. Một tin nhắn từ luật sư của Hứa Gia Mộc hiện trên màn hình: anh ta đồng ý ký lời khai bổ sung trước sự kiện tái cấu trúc của Thịnh Quang, với điều kiện danh tính nguồn phụ được bảo vệ cho đến khi cơ quan điều tra tiếp nhận. Hoài Châu đọc xong chỉ nói: “Để pháp lý xác nhận trước. Không dùng lời khai chưa ký trong thông cáo.” Tôi gật đầu. Sự thật không cần được làm đẹp, chỉ cần được bảo vệ đúng cách.

Buổi chiều, Thịnh Quang tổ chức sự kiện công bố khung tái cấu trúc tại trung tâm truyền thông của tập đoàn. Theo kế hoạch cũ, tôi sẽ không xuất hiện, vì mọi người sợ công chúng biến việc tái cấu trúc thành chương mới của chuyện hôn nhân. Nhưng trước khi xe dừng ở lối vào, tôi tháo chiếc nhẫn cũ từng đeo vì hợp đồng ra khỏi hộp nhỏ, rồi lấy chiếc nhẫn trơn Hoài Châu vừa mua trên đường. Tôi tự đeo nó vào tay mình. Hoài Châu nhìn động tác ấy, không hỏi. Tôi nói: “Hôm nay em đến không phải để chứng minh chúng ta yêu nhau. Em đến với tư cách người sáng lập dự án phim tài liệu của Vãn Thanh. Nếu họ muốn dùng bản đăng ký mới để che chuyện tái cấu trúc, em sẽ không cho.” Anh đáp: “Anh cũng vậy.”

Cửa xe mở ra. Ánh đèn flash lập tức đổ xuống như một cơn mưa trắng. Tôi từng sợ ánh sáng ấy vì nó có thể cắt một người thành những mảnh dễ bị gọi tên sai. Nhưng lần này, tôi bước xuống trước, thẻ đại diện Vãn Thanh đặt trên ngực áo, tay cầm hồ sơ dự án phim tài liệu, bên cạnh là Hoài Châu không nắm tay tôi để diễn mà chỉ đi cùng nhịp khi tôi chọn tiến lên. Trên màn hình lớn ở sảnh, dòng chữ “Tái cấu trúc hệ sinh thái nội dung Thịnh Quang” sáng lạnh. Ngay bên dưới là mục mới: “Phần trình bày của Tô Mạn Ninh – Vãn Thanh Truyền Thông”. Sau một năm làm cô dâu trong cơn bão dư luận, cuối cùng tôi không bước vào ánh đèn để diễn một vai vợ chồng. Tôi bước vào để kể phần sự thật còn lại.