Chương 40: Sau Cơn Bão Dư Luận
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 40: Sau Cơn Bão Dư Luận
Tôi bước vào trung tâm truyền thông của Thịnh Quang trong tiếng máy ảnh dồn dập như mưa đá đập lên kính. Một năm trước, cũng dưới thứ ánh sáng lạnh ấy, tôi là cô dâu hợp đồng, là con gái của người phụ nữ bị gọi là “kẻ giết danh tiếng”, là quân cờ được đặt giữa cổ đông và dư luận. Hôm nay, trên ngực áo tôi là thẻ đại diện Vãn Thanh; trong tay tôi là hồ sơ dự án phim tài liệu, bản đồ tài khoản ảo, đường tiền quảng cáo và thư xác nhận pháp lý của luật sư Kỷ. Tôi không nắm tay Hoài Châu trước ống kính, không phải vì né tránh, mà vì lần này tôi muốn công chúng nhìn thấy tôi trước khi nhìn thấy cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Một phóng viên chen lên ở rìa lối vào, hỏi rất lớn: “Cô Tô, cô và Cố tổng vừa đăng ký lại hôm nay có phải để cứu giá cổ phiếu Thịnh Quang không?” Câu hỏi ấy đủ sắc để biến mọi điều riêng tư thành tiêu đề rẻ tiền. Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào ống kính gần nhất. “Nếu hôm nay tôi đến với tư cách vợ của Cố Hoài Châu, tôi sẽ không cầm hồ sơ của Vãn Thanh. Và nếu Thịnh Quang cần một cuộc hôn nhân để cứu giá cổ phiếu, buổi tái cấu trúc này đã thất bại trước khi bắt đầu.” Hoài Châu đứng bên cạnh tôi, không trả lời thay, chỉ lặng lẽ nhường tôi bước tiếp.
Khán phòng đã kín người. Hàng ghế đầu là cổ đông, luật sư, kiểm toán độc lập và vài gương mặt từng dùng im lặng để tạo áp lực trong những cuộc họp lạnh như kim loại. Trên màn hình lớn là dòng chữ “Tái cấu trúc hệ sinh thái nội dung Thịnh Quang”, phía dưới có thêm tên Vãn Thanh Truyền Thông. Qua lớp kính phòng điều khiển, Dĩ An giơ ngón cái lên, mặt căng đến mức gần như không chớp mắt. Lục Nghiên ngồi cuối hội trường, máy ghi âm đặt ngay ngắn trước mặt, không phải để săn tin giật gân mà để giữ lại từng lời cần chịu trách nhiệm.
Hoài Châu lên sân khấu trước. Giọng anh trầm và đều, không có câu nào cố làm đẹp cho sai lầm của Thịnh Quang. Anh công bố việc chấm dứt hợp đồng với các công ty vỏ liên quan đến ngân sách quảng cáo bẩn, lập ủy ban đạo đức nội dung độc lập, chuyển log phê duyệt, hồ sơ tài chính và danh sách tài khoản thao túng dư luận cho cơ quan điều tra. Khi anh nhắc đến mẹ tôi, tim tôi khẽ thắt lại. “Thịnh Quang từng để một hệ thống dưới danh nghĩa tăng trưởng nội dung trở thành công cụ hủy hoại con người. Với tư cách người điều hành hiện tại, tôi nhận trách nhiệm công khai và trách nhiệm sửa chữa phần còn lại.”
Một cổ đông lớn đứng bật dậy. “Cố tổng, anh đang đưa tập đoàn vào rủi ro pháp lý chỉ vì muốn làm hài lòng vợ mình sao? Những chuyện cũ chưa có phán quyết cuối cùng, còn cô Tô cũng là người hưởng lợi từ việc Thịnh Quang tự nhận lỗi.” Tiếng xì xào lập tức lan ra như dầu gặp lửa. Tôi nhìn thấy vài máy quay chuyển hướng về phía mình. Một chuyên viên xử lý khủng hoảng sẽ biết đây là điểm câu chuyện bị kéo về mô-típ quen thuộc: phụ nữ, hôn nhân, cảm xúc và lợi ích cá nhân. Tôi đứng lên trước khi Hoài Châu mở miệng.
“Xin cho tôi sửa lại thứ tự.” Tôi bước lên sân khấu, đặt hồ sơ xuống bục trình bày. “Tôi không cần Thịnh Quang tự nhận lỗi để mẹ tôi được trong sạch. Tôi cần dữ liệu được công khai đúng quy trình để không một người mẹ nào khác bị giết lần thứ hai bằng tiêu đề.” Trên màn hình, Dĩ An bật slide đầu tiên. Đó không phải ảnh cưới hay bản đăng ký mới, mà là chuỗi thời gian của hai chiến dịch: vụ Tần Uyển năm xưa và đợt tấn công gần đây vào Vãn Thanh. Các tài khoản ảo hoạt động cùng khung giờ, dùng lại cụm từ “kẻ giết danh tiếng”, nhận tiền qua cùng tầng trung gian quảng cáo và được đẩy lên bởi nhóm nội dung từng chịu phê duyệt của phe Cố Thừa Viễn.
Tôi trình bày từng phần: dữ liệu đã xác minh, dữ liệu đang chờ cơ quan điều tra, phần Vãn Thanh chỉ dùng cho hồ sơ phim tài liệu chứ không dùng như bản án công khai. Khi slide chuyển sang video mẹ để lại, cả hội trường im đến mức tôi nghe được tiếng máy chiếu trên trần. Khuôn mặt Tần Uyển hiện lên hơi mờ vì chất lượng file cũ, nhưng ánh mắt bà vẫn thẳng. Mẹ nói bà không làm chiến dịch hủy hoại ai; bà đang điều tra cách một hệ thống tài khoản được nuôi bằng ngân sách quảng cáo biến lời nói dối thành “ý kiến số đông”. Tôi dừng video trước đoạn có thông tin về nguồn phụ. “Vãn Thanh không bán nhân chứng để đổi lấy cao trào truyền thông. Chúng tôi làm phim tài liệu, không làm phiên tòa mạng.”
Luật sư Kỷ bước lên đúng lúc màn hình chuyển sang trang xác nhận pháp lý. Không có nhân chứng lao vào phút cuối như một đoạn phim rẻ tiền, chỉ có văn bản đã ký, dấu thời gian, chữ ký số và lời khai bổ sung của Hứa Gia Mộc được xác nhận hợp lệ mười bảy phút trước khi sự kiện bắt đầu. Anh ta thừa nhận từng tham gia xây dựng lớp vỏ nội dung cho chiến dịch năm xưa, xác nhận Cố Thừa Viễn là người phê duyệt sau cùng và chỉ rõ nhóm nhân sự cũ đã tiếp tục vận hành mạng lưới tài khoản bẩn sau khi vụ Tần Uyển bị chôn xuống. Danh tính nguồn phụ được che lại đúng điều kiện bảo vệ nhân chứng. Lần đầu tiên, sự im lặng của Hứa Gia Mộc không còn là nơi che tội, mà trở thành một mảnh ghép chịu trách nhiệm.
Người cổ đông vừa phản đối ngồi xuống. Một phóng viên hỏi dự án “Sự Thật Sau Cơn Bão” có nhận tài trợ từ Thịnh Quang không. Tôi đáp: “Không nhận tài trợ chi phối. Nếu có hợp tác dữ liệu, mọi thỏa thuận sẽ được công bố. Vãn Thanh không thoát khỏi một cơn bão để đi làm phụ lục hình ảnh cho một tập đoàn khác.” Khi nói câu ấy, tôi nhìn Hoài Châu. Anh gật rất nhẹ. Đó là lời đồng ý trước công chúng và cũng là lời hứa riêng tư: anh sẽ không còn dùng cách kiểm soát để gọi tên bảo vệ.
Phần sau của sự kiện không còn giống một buổi họp báo đánh bóng. Hoài Châu ký công bố khung tái cấu trúc ngay trên sân khấu, trước đại diện pháp lý và kiểm toán. Thịnh Quang sẽ đóng mảng tài khoản liên kết từng dùng để thao túng thảo luận, tách bộ phận quảng cáo số khỏi trung tâm xử lý khủng hoảng, công khai quy trình gắn nhãn nội dung tài trợ và lập cơ chế hỗ trợ pháp lý cho những cá nhân từng bị chiến dịch cũ ảnh hưởng. Không quyết định nào làm cổ phiếu tăng ngay lập tức. Nhưng lần đầu tiên, tập đoàn ấy không chọn giữ mặt mũi bằng cách đẩy một người khác ra chịu tội.
Khi sự kiện kết thúc, tôi chỉ nhớ khoảnh khắc nhìn lên màn hình ngoài sảnh, nơi tiêu đề tin nhanh đầu tiên hiện ra: “Thịnh Quang thừa nhận hệ thống truyền thông bẩn; Tần Uyển được khôi phục danh dự nghề nghiệp.” Không ai có thể trả mẹ tôi trở về. Nhưng ít nhất, từ hôm nay, tên bà không còn phải nằm dưới một lời kết tội bịa đặt. Chúng tôi quay về Vãn Thanh khi thành phố đã lên đèn. Văn phòng nhỏ vẫn bừa bộn như mọi ngày: bảng trắng đầy mũi tên dữ liệu, cốc cà phê uống dở, áo khoác của Dĩ An vắt lệch trên ghế và bó hoa ai đó gửi đến nhưng chưa kịp tháo giấy gói. Tôi đứng trước bàn làm việc của mẹ, chạm tay lên mép gỗ đã sờn, bỗng hiểu điều mình giữ lại không chỉ là một công ty, mà là quyền được nói với thế giới rằng sự thật đến muộn vẫn không vô ích.
Dĩ An đặt trước mặt tôi kế hoạch sản xuất tập một, mắt đỏ hoe nhưng giọng cố bình tĩnh. “Em đã sửa lại phần bảo vệ nguồn tin rồi. Với lại, nếu anh rể muốn đầu tư thiết bị cho Vãn Thanh thì phải ký điều khoản không can thiệp biên tập.” Lục Nghiên cười lạnh ngay bên cạnh: “Khá lắm, trưởng thành rồi. Biết moi tiền mà vẫn giữ độc lập.” Tôi bật cười, tiếng cười nhỏ thôi, nhưng làm lồng ngực vốn căng cả ngày dần thả lỏng. Hoài Châu nhìn hai người họ, sau đó nghiêm túc đáp: “Tôi chấp nhận bị kiểm toán.”
Đêm xuống sâu hơn. Sau khi mọi người rời đi, tôi và Hoài Châu đứng ngoài ban công nhỏ của Vãn Thanh. Từ đây không nhìn thấy toàn bộ Thượng Hải, chỉ thấy vài tòa nhà sáng đèn và dòng xe mỏng dần sau giờ cao điểm. Anh khoác áo lên vai tôi, động tác rất nhẹ, giống những ngày chúng tôi còn chưa biết phải gọi sự quan tâm ấy là gì. “Mệt không?” anh hỏi. Tôi gật đầu. “Mệt. Nhưng không rỗng nữa.” Anh im lặng một lúc rồi nói: “Anh từng nghĩ chỉ cần kiểm soát được rủi ro là có thể bảo vệ tất cả. Hôm nay anh mới hiểu, có những thứ chỉ được bảo vệ khi mình chịu để nó đứng độc lập.”
Tôi quay sang nhìn anh. Người đàn ông trước mặt tôi vẫn là Cố Hoài Châu, vẫn ít nói, vẫn quen đứng thẳng giữa áp lực và không dễ để lộ yếu mềm. Nhưng anh không còn đặt hợp đồng giữa chúng tôi để biến cảm xúc thành điều khoản an toàn. Tôi đưa tay ra. Lần này, anh không chần chừ quá lâu mới nắm lấy, cũng không siết chặt như sợ tôi sẽ rời đi. Bàn tay chúng tôi nằm cạnh nhau trên lan can, không cần ống kính chứng kiến. Tôi nghĩ đến bản hợp đồng đã chấm dứt, bản đăng ký mới trong túi hồ sơ, đến mẹ, đến Vãn Thanh, đến những đêm tôi tưởng mình chỉ còn một mình trong cơn bão.
“Ngày mai truyền thông vẫn sẽ viết rất nhiều,” tôi nói. “Sẽ có người khen, người nghi ngờ, người bảo chúng ta đang diễn một màn kết đẹp.” Hoài Châu nhìn tôi, ánh mắt ấm và yên tĩnh. “Vậy em muốn làm gì?” Tôi nhìn xuống chiếc nhẫn trơn trên tay mình. Nó không đắt bằng những món trang sức từng được chuẩn bị cho vai Cố phu nhân, nhưng lại vừa với ngón tay tôi theo một cách bình thường đến lạ. Tôi mỉm cười. “Làm việc tiếp. Quay phim tiếp. Sống tiếp.” Rồi tôi nắm tay anh, không hướng về máy ảnh, không hướng về cổ đông, cũng không hướng về bất kỳ câu chuyện nào người khác muốn viết thay chúng tôi. Sau cơn bão dư luận, cuối cùng tôi nghe thấy giọng mình rõ ràng hơn mọi tiếng ồn. “Lần này, tôi không diễn.”
