Chương 37 - Chương 37: Một Năm Kết Thúc
Chương 37: Một Năm Kết Thúc
Tôi đứng ở cửa phòng khách rất lâu, lâu đến mức người giúp việc tưởng tôi bị choáng nên khẽ hỏi có cần gọi bác sĩ không. Tôi lắc đầu, nhưng bàn tay đang giữ tập tài liệu lại không nghe lời, đầu ngón tay lạnh và cứng như vừa chạm vào kim loại dưới mưa. Trên trang cuối cùng, chữ ký của Cố Hoài Châu nằm yên ở vị trí bên A, nét bút gọn gàng, không run, không do dự. Người đàn ông ấy có thể đứng trước cả Thịnh Quang đang rung chuyển để nhận trách nhiệm, cũng có thể đặt một chữ ký lên phần kết thúc hôn nhân của chúng tôi bình tĩnh như ký một quyết định nhân sự. Tôi từng ghét sự bình tĩnh đó, rồi có lúc dựa vào nó để đi qua cơn bão. Đến tối nay, tôi mới hiểu cùng một thứ có thể vừa là điểm tựa, vừa là lưỡi dao.
Tôi đem tập giấy lên phòng ngủ, đặt nó lên mặt bàn trang điểm rồi mở từng trang một. Thỏa thuận được luật sư Kỷ soạn rất sạch sẽ. Không có điều khoản nào ép tôi im lặng quá mức cần thiết, không có dòng nào buộc Vãn Thanh phải phụ thuộc vào Thịnh Quang sau khi hôn nhân chấm dứt. Những hỗ trợ pháp lý đã sử dụng được ghi là chi phí độc lập trong thời gian còn quan hệ hôn nhân, không chuyển thành khoản nợ cá nhân của tôi. Tài liệu liên quan đến việc minh oan cho mẹ tôi được tách khỏi tài sản chung, quyền công bố sau cùng thuộc về tôi và Vãn Thanh. Nếu đây là một cái bẫy, nó quá tử tế. Nếu đây là sự tôn trọng, nó lại đến đúng lúc khiến tôi đau đến không thở nổi.
Tôi kéo ngăn tủ dưới cùng, lấy ra bản hợp đồng hôn nhân một năm mà chúng tôi đã ký từ ngày đầu. Bìa giấy đã sờn ở mép vì nhiều lần được lấy ra, xem lại, sửa đổi và cất vào như thể chỉ cần đặt nó đúng vị trí thì mọi thứ giữa chúng tôi vẫn nằm trong phạm vi kiểm soát. Ngày ký ở góc trái khiến tôi khựng lại. Mười hai tháng, ba trăm sáu mươi lăm ngày, kết thúc vào đúng nửa đêm hôm nay. Khi mục tiêu hoàn thành, hai bên ly hôn trong hòa bình. Câu ấy từng cứu tôi khỏi cảm giác bị mua bán. Bây giờ, nó lại khiến căn phòng vốn quen thuộc bỗng trở nên xa lạ.
Điện thoại rung lên. Là luật sư Kỷ. Ông không vòng vo, chỉ nói thỏa thuận này được Hoài Châu yêu cầu chuẩn bị từ trước họp báo cuối cùng, nhưng ngày hiệu lực để trống vì anh không muốn bất kỳ ai thay tôi quyết định thời điểm ký. Tôi hỏi: “Vậy tại sao chữ ký của anh ấy đã có sẵn?” Đầu dây bên kia im lặng một nhịp, rồi luật sư Kỷ đáp rất chậm: “Cố tổng nói, phần lựa chọn của anh ấy là giữ đúng lời hứa ban đầu. Phần lựa chọn của cô Tô, phải hoàn toàn thuộc về cô.” Một câu nghe rất đúng, rất giống Cố Hoài Châu. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, thứ đâm vào tôi không phải lý lẽ, mà là cảm giác anh đã đứng ở cuối con đường trước tôi một bước.
Gần mười một giờ rưỡi, dưới sân có tiếng xe dừng. Tôi không ra ngay. Tôi nghe tiếng cửa mở, tiếng người giúp việc khẽ chào, rồi tiếng bước chân quen thuộc chậm lại trước cầu thang. Hoài Châu không lên phòng ngay. Khi tôi đi xuống, anh đang đứng trong phòng khách, cà vạt đã tháo, áo sơ mi còn nếp gấp vì ngồi họp quá lâu. Trên gương mặt anh là sự mệt mỏi của một người vừa bước ra khỏi một cuộc bao vây khác, nhưng khi nhìn thấy tôi, ánh mắt ấy vẫn tỉnh táo. Không ai trong chúng tôi hỏi đối phương đã ăn chưa. Có những câu chăm sóc, nếu nói vào lúc này, sẽ chỉ khiến giấy ly hôn trên bàn càng trở nên chói mắt.
“Anh ký rồi.” Tôi lên tiếng trước. Giọng tôi bình hơn tôi tưởng. Hoài Châu nhìn tập tài liệu, rồi nhìn tôi. “Ừ.” Chỉ một tiếng ấy, không né tránh, cũng không giải thích vội. Tôi cười rất khẽ, nhưng cổ họng đau như nuốt phải mảnh kính. “Anh luôn rất đúng hạn. Hợp đồng một năm kết thúc, anh chuẩn bị phần kết thúc. Không thừa một ngày.” Lông mày anh hơi động, như bị câu nói đó chạm vào phần nào không kịp phòng bị. Anh đặt ly nước xuống bàn. “Tôi không chuẩn bị để đuổi cô đi.” Tôi nhìn thẳng vào anh. “Nhưng anh chuẩn bị để tôi có thể đi ngay khi muốn. Anh gọi đó là tôn trọng, còn tôi không biết phải gọi nó là gì. Tử tế đến mức không cho người khác cơ hội hỏi anh có muốn họ ở lại hay không.”
Hoài Châu im lặng rất lâu. Ngoài cửa kính, vườn biệt thự tối đen, chỉ còn đèn hành lang hắt xuống những tán cây ướt sương. Cuối cùng anh nói: “Hội đồng quản trị muốn tôi giữ cuộc hôn nhân này càng lâu càng tốt. Sáng mai, chắc chắn sẽ có người đề nghị cô tiếp tục xuất hiện với tư cách Cố phu nhân để ổn định niềm tin nhà đầu tư. Họ sẽ gọi đó là hình ảnh trách nhiệm, là bằng chứng tôi không bị Tô gia thao túng, là cách tốt nhất để Thịnh Quang vượt qua giai đoạn kiểm toán.” Anh dừng lại, khóe môi không có chút cười. “Tôi có thể dùng mọi lý do nghe rất hợp lý để xin cô ở lại. Nhưng nếu làm vậy, tôi sẽ biến cô thành miếng băng dán lên vết thương của Thịnh Quang thêm một lần nữa.”
Tôi biết đó là sự thật. Và chính vì nó là sự thật, tôi càng không thể trách anh một cách dễ dàng. Anh đang trả tôi về đúng vị trí của một người có quyền lựa chọn, ngay cả khi lựa chọn ấy có thể khiến anh mất thêm thứ gì đó. Nhưng trái tim con người không phải bản báo cáo truyền thông. Nó không vì một quyết định đúng mà lập tức hết đau. Tôi nhìn anh, nói rất chậm: “Anh sợ tôi ở lại vì nợ anh. Anh sợ tôi ở lại vì thương hại anh trong lúc Thịnh Quang khủng hoảng. Nhưng anh có từng nghĩ tôi cũng sợ không? Sợ nếu ký, tôi sẽ mất anh. Sợ nếu không ký, tôi chỉ đang níu một vai diễn mà cả hai chúng ta đã quen thuộc quá lâu.”
Ánh mắt Hoài Châu tối xuống. Lần đầu tiên trong đêm đó, sự bình tĩnh của anh rạn ra một đường rất nhỏ. Anh bước tới nửa bước rồi dừng lại, giữ khoảng cách vừa đủ để không biến cảm xúc của mình thành áp lực. “Mạn Ninh,” anh gọi tên tôi, giọng thấp hơn thường ngày, “tôi muốn cô ở lại. Nhưng tôi không muốn cô ở lại vì giấy kết hôn, vì cổ phần, vì mẹ cô vừa được minh oan, hay vì tôi đang bị cả Thịnh Quang nhìn vào. Nếu có một ngày cô quay lại, tôi muốn đó là vì cô thật sự muốn quay lại. Không phải vì tôi chưa đưa lối ra.” Sau tất cả những đêm kiểm chứng dữ liệu, những cuộc họp báo và những lần anh chọn đứng về phía sự thật dù biết cái giá không nhỏ, tôi không còn có thể phủ nhận rằng anh đã thay đổi.
Tôi nhìn trang giấy có chữ ký của anh, rồi lấy bút trên bàn lên. Hoài Châu không ngăn. Anh chỉ nhìn bàn tay tôi, ánh mắt yên lặng đến mức khiến tôi suýt bật khóc. Nhưng tôi không ký. Tôi đặt bút xuống cạnh tập tài liệu, đầu bút không chạm vào dòng tên của mình. “Tối nay tôi sẽ không ký,” tôi nói. “Không phải vì tôi muốn dùng hôn nhân để giữ anh lại, mà vì tôi không muốn quyết định phần đời còn lại trong một đêm cả hai đều kiệt sức.” Anh gật đầu, như thể đó là câu trả lời anh đã chuẩn bị để tôn trọng dù kết quả là gì. Tôi quay lên phòng, lấy một chiếc vali nhỏ. Tôi chỉ bỏ vào vài bộ quần áo thường ngày, laptop, ổ cứng sao lưu của Vãn Thanh và bản hợp đồng hôn nhân cũ.
Khi kéo vali xuống cầu thang, Hoài Châu vẫn đứng ở phòng khách. Anh nhìn chiếc vali rất lâu, nhưng không hỏi tôi đi đâu. “Tôi sẽ đến Vãn Thanh,” tôi nói trước, vì không muốn để anh phải đoán. “Ở đó có phòng nghỉ. Dĩ An cũng đang trực hệ thống, tôi sẽ bảo cậu ấy không lo.” Hoài Châu khẽ gật, rồi lấy điện thoại. “Tài xế đưa cô đi. Bảo vệ giữ khoảng cách như hôm nay.” Tôi nhìn anh. “Anh vẫn sắp xếp à?” Anh đáp rất bình tĩnh: “Tôi không ngăn cô rời đi. Nhưng tôi cũng không thể giả vờ đêm nay bên ngoài không có phóng viên và tài khoản ẩn đang chờ một tấm ảnh để viết câu chuyện mới.” Lần này, tôi không phản bác. Có những ranh giới không phải dựng lên để đẩy người khác ra xa, mà để nhắc cả hai rằng quan tâm không nhất thiết đồng nghĩa với chiếm hữu.
Trước khi bước ra cửa, tôi quay lại nhìn căn phòng khách nơi chúng tôi đã đi qua rất nhiều khoảnh khắc kỳ lạ của một cuộc hôn nhân giả. Ở đây, tôi từng ký phụ lục hợp đồng trong tức giận, từng im lặng ăn bữa sáng đối diện anh, từng nhận ra có một người nhớ tôi không ăn được hải sản và biết tôi thường đau dạ dày khi căng thẳng. Tôi nói: “Hoài Châu, tôi rời đi không phải vì muốn chấm dứt với anh. Tôi rời đi vì cần biết, nếu một ngày tôi bước qua cánh cửa này lần nữa, đó có phải là lựa chọn của Tô Mạn Ninh, không phải của Cố phu nhân hay không.” Anh đứng dưới ánh đèn phòng khách, mệt mỏi, cô độc, nhưng không né tránh. “Tôi chờ câu trả lời của cô,” anh nói. Sau một khoảng lặng, anh bổ sung, từng chữ rất rõ: “Không dùng hợp đồng nữa.”
Tôi kéo vali ra ngoài. Gió đêm cuối năm thổi qua hàng cây trong sân, lạnh đến mức mắt tôi cay lên. Khi xe lăn bánh rời khỏi biệt thự, điện thoại của tôi sáng lên vì một nhắc nhở lịch đã đặt từ ngày ký hợp đồng. Dòng chữ ngắn ngủi hiện trên màn hình như một dấu chấm hết rất bình thản: Hôn nhân hợp đồng – ngày cuối cùng. Tôi tắt màn hình, tựa trán vào cửa kính lạnh. Thành phố sau cơn bão dư luận vẫn sáng đèn, nhưng lần đầu tiên sau một năm, con đường trước mặt tôi không dẫn về nơi tôi phải đóng vai ai đó. Nó dẫn về Vãn Thanh, về căn phòng làm việc của mẹ, về một khoảng lặng đủ rộng để tôi nghe thấy tiếng lòng mình sau quá nhiều tiếng ồn của đám đông. Lần này, tôi không chạy trốn. Tôi chỉ bước ra khỏi một vai diễn đã kết thúc, để tự chọn lại cuộc đời mình.
