Bỏ qua nội dung

Cô Dâu Trong Cơn Dư Luận

Chương 21: Một Lời Xin Lỗi Không Đủ

Chương 21: Một Lời Xin Lỗi Không Đủ

Cố Hoài Châu không trả lời ngay. Trong vài giây im lặng ấy, tiếng mưa ngoài hành lang như bị kéo xa ra, chỉ còn tiếng nước chảy dọc theo mái kính và hơi lạnh từ áo khoác ướt của anh lan trong không khí. Tôi nhìn anh, chờ một câu trả lời đủ rõ để cắt đứt tất cả những phỏng đoán đang làm lòng mình đau. Một năm hôn nhân hợp đồng không dài đến mức biến giả thành thật một cách dễ dàng, nhưng cũng không ngắn đến mức người ta có thể phủi sạch mọi khoảnh khắc đã từng khiến trái tim mình dao động.

Anh nhìn tôi rất lâu rồi nói: “Có.” Giọng anh khàn hơn tiếng mưa, nhưng không né tránh. “Không phải từ đầu. Lúc ký hợp đồng, tôi chỉ nghĩ chúng ta đều cần một cuộc giao dịch đủ an toàn. Nhưng có những lúc tôi thật lòng. Khi cô đứng trong phòng họp báo và không run trước những câu hỏi ác ý. Khi cô nói Vãn Thanh không phải món đồ trang trí cho hình ảnh Cố phu nhân. Khi cô ngủ quên trong xe sau một ngày bị cả mạng lưới truyền thông vây cắn mà vẫn nắm chặt điện thoại để chờ tin Dĩ An. Và khi tôi nhận ra mình sợ cô biết sự thật không phải chỉ vì kế hoạch sẽ hỏng, mà vì cô sẽ đau.”

Tôi nghe từng chữ, nhưng cảm giác đầu tiên không phải nhẹ nhõm. Nó giống như nhìn thấy một vết thương cuối cùng cũng được gọi đúng tên, nhưng máu đã thấm qua quá nhiều lớp băng. Trong nghề của tôi, một lời thừa nhận muộn luôn có hai mặt. Nó có thể là khởi đầu của minh bạch, cũng có thể là cách người ta chọn thời điểm ít thiệt hại nhất để sửa lại hình ảnh của mình. Tôi không muốn đánh giá Cố Hoài Châu như một khủng hoảng truyền thông, nhưng sau những gì vừa xảy ra, tôi không còn đủ xa xỉ để chỉ nghe bằng trái tim.

“Vậy tại sao vẫn giấu?” Tôi hỏi. “Nếu anh thật lòng, tại sao khi thấy tên mẹ tôi trong hồ sơ Thịnh Quang, người đầu tiên được biết không phải là tôi?”

Ánh mắt anh trầm xuống. Anh không bước tới gần, cũng không dùng vẻ mệt mỏi để cầu xin tôi mềm lòng. “Vì tôi đã quen nghĩ rằng chỉ cần kiểm soát được rủi ro, kết quả sẽ đúng. Lúc đó nguồn tin chưa an toàn, hồ sơ chưa đủ khả năng bảo vệ cô trước phản công, còn Cố Thừa Viễn đang tìm cách xác định ai trong Thịnh Quang chạm vào kho cũ. Tôi sợ nếu cô biết quá sớm, cô sẽ bị đẩy ra trước như người kích hoạt cuộc chiến.” Anh dừng một nhịp rất ngắn. “Nhưng tôi không có quyền chọn thay cô. Tôi xin lỗi.”

Hai chữ xin lỗi rơi xuống giữa chúng tôi, không lớn, không kịch tính, nhưng nặng đến mức làm ngực tôi nghẹn lại. Tôi đã từng tưởng mình chỉ cần nghe câu đó là có thể đòi lại một phần công bằng cho cảm xúc của mình. Nhưng khi nó thật sự xuất hiện, tôi mới hiểu lời xin lỗi không phải chìa khóa vạn năng. Nó không mở được file mã hóa của mẹ tôi. Nó không xóa được những đêm tôi tự hỏi mình có phải lại bị biến thành một quân cờ. Nó càng không trả lại cho tôi quyền được biết sự thật ngay từ khoảnh khắc đầu tiên.

“Một lời xin lỗi không đủ,” tôi nói.

“Tôi biết.” Cố Hoài Châu đặt một tập tài liệu mỏng khác lên bàn ngoài hành lang. Mép giấy được bọc trong túi trong suốt, phía trên có dấu niêm phong của văn phòng luật sư độc lập. “Vì vậy tôi không đến chỉ để xin lỗi. Đây là giấy ủy quyền truy cập một phần hồ sơ lưu trữ nội bộ của Thịnh Quang, phạm vi liên quan đến Đông Á Nội Dung, Vãn Thanh và mã dự án Bạch Lộ. Quyền xem một chiều, có ghi nhận thời gian, được phép chụp màn hình bằng thiết bị của bên thứ ba và lập biên bản bảo toàn. Tôi đã ký. Bộ phận pháp chế đã xác nhận phạm vi hợp lệ. Nếu cô muốn, cô có thể xem ngay tại phòng họp nhỏ của Vãn Thanh, không cần vào hệ thống của tôi, cũng không cần tin lời tôi.”

Lục Nghiên nhận tập tài liệu trước tôi. Cô đọc rất nhanh, càng đọc sắc mặt càng nghiêm. “Có điều khoản giới hạn công bố. Nhưng được quyền ghi nhận để phục vụ xác minh và yêu cầu bảo toàn chứng cứ.” Cô liếc Hoài Châu. “Lần này anh làm đúng quy trình hơn rồi đấy.”

Cố Hoài Châu chỉ gật đầu. Anh không phản bác, cũng không tỏ ra bị xúc phạm. Tôi nhìn chữ ký của anh ở cuối giấy ủy quyền, bên cạnh dấu xác nhận của luật sư. Nét chữ vẫn gọn, lạnh, giống con người anh trước đây luôn muốn sắp đặt mọi thứ trong một đường thẳng không sai lệch. Nhưng ngay dưới đó có thêm một dòng viết tay: “Người được ủy quyền có quyền từ chối xem nếu cho rằng điều kiện bảo toàn chứng cứ chưa đủ.” Dòng chữ ấy khiến tôi im lặng lâu hơn dự định. Anh cuối cùng cũng hiểu, thứ tôi cần không phải là được anh cho phép biết sự thật, mà là có quyền quyết định mình sẽ bước vào sự thật bằng cách nào.

Chúng tôi chuyển sang phòng họp nhỏ ở cuối hành lang. Kho hồ sơ vẫn được khóa lại, máy trạm chứa file của mẹ tôi vẫn rút mạng, túi chứng cứ nằm nguyên trong tủ niêm phong. Lục Nghiên đặt điện thoại lên chân máy, đọc thời gian, địa điểm, thành phần có mặt và phạm vi tài liệu được xem. Tôi ký vào biên bản tạm thời, bàn tay đã bớt run nhưng lòng bàn tay lạnh buốt. Ngoài cửa kính, mưa làm logo Vãn Thanh nhòe thành một quầng sáng xanh xám. Tôi chợt nhớ mẹ từng nói ánh đèn truyền thông không đáng tin, nhưng nếu biết đặt đúng chỗ, nó vẫn có thể soi ra thứ người khác cố tình giấu trong bóng tối.

Hoài Châu dùng một thiết bị xác thực nhỏ đăng nhập vào cổng lưu trữ pháp lý. Màn hình hiện dòng cảnh báo dài về quyền truy cập chỉ đọc và ghi nhận hoạt động. Anh lùi ghế sang một bên, để tôi tự ngồi trước máy. Cử chỉ ấy rất nhỏ, nhưng tôi biết với anh, nhường vị trí điều khiển không phải thói quen. Tôi không cảm ơn. Anh cũng không chờ tôi cảm ơn. Giữa chúng tôi lúc này, lịch sự quá mức có khi lại trở thành một lớp son phủ lên vết nứt chưa lành.

Tôi nhập từ khóa đầu tiên: “BAILU”. Hệ thống trả về mười một kết quả. Ba bản ghi bị khóa toàn phần, bốn bản ghi chỉ hiện metadata, còn lại là tài liệu chuyển tiếp, bảng đối chiếu mã dự án và một hồ sơ chiến dịch cũ được đánh dấu “lưu trữ hạn chế”. Tôi nhấn vào dòng “EA-BL-RISK-2019/07”. Ở cột mô tả có một câu ngắn: “Đề xuất điều chỉnh hướng dư luận liên quan nguồn phát tán tài liệu bất lợi.” Tôi đọc câu đó hai lần, dạ dày co lại. Trong ngành truyền thông, “điều chỉnh hướng dư luận” có thể là xử lý khủng hoảng hợp pháp, cũng có thể là cách lịch sự để gọi một chiến dịch bẻ cong sự thật. Sự khác biệt nằm ở nội dung phía sau và người được bảo vệ là ai.

Tài liệu mở chậm, từng trang hiện ra với nhiều đoạn bị bôi đen theo quy định bảo mật. Nhưng những phần còn lại đã đủ khiến căn phòng lạnh thêm một tầng. “Giảm độ tin cậy của nguồn phát tán bằng hồ sơ đạo đức nghề nghiệp.” “Tách câu chuyện khỏi vấn đề giao dịch lợi ích, chuyển trọng tâm sang động cơ cá nhân.” “Tạo điểm nghi ngờ về việc nhận tiền từ đối thủ.” Tôi nhìn những câu chữ ấy, cổ họng như bị ai siết lại. Ba năm trước, mẹ tôi đã bị dư luận kéo xuống chính bằng những mũi dao giống hệt: đạo đức nghề nghiệp, động cơ cá nhân, nhận tiền. Họ không cần chứng minh bà sai. Họ chỉ cần khiến công chúng tin bà không còn đáng được nghe.

“Tài liệu này anh có từ khi nào?” Tôi hỏi, mắt vẫn không rời màn hình.

“Bản metadata tôi có từ trước khi cô rời biệt thự,” Hoài Châu đáp. “Nội dung khôi phục được chiều nay, sau khi luật sư lấy quyền truy cập từ kho lưu trữ pháp lý. Trước đó tôi chỉ biết có hồ sơ chiến dịch, không biết phần phê duyệt nằm ở phụ lục nào.”

Tôi cười rất khẽ, nhưng không có chút vui nào. “Anh luôn có lý do đúng thời điểm.”

“Có thể.” Anh không phủ nhận. “Nhưng lần này tôi sẽ không dùng lý do đó để yêu cầu cô tin tôi. Cô có thể để Lục Nghiên giữ bản ghi, có thể giao cho luật sư của cô kiểm tra, cũng có thể không nói với tôi bước tiếp theo. Tôi chỉ muốn cô có thứ đáng lẽ cô phải được xem sớm hơn.”

Lục Nghiên không chen vào. Cô chỉ lặng lẽ chụp màn hình từng trang, đọc mã thời gian và tên tài liệu vào bản ghi âm. Tôi kéo xuống cuối bản chính. Phần phê duyệt sơ bộ chỉ có mã bộ phận, không có tên người. Một lần nữa, mọi thứ giống như được thiết kế để không ai phải chịu trách nhiệm cá nhân. Những chiến dịch bẩn thường không bắt đầu bằng câu “hãy hủy hoại một người”. Chúng bắt đầu bằng những dòng trung tính, những ô đánh dấu hợp lệ, những chữ ký bị giấu sau mã phòng ban. Cái ác trong ngành này đôi khi mặc áo sơ mi sạch sẽ, ngồi trong phòng họp sáng đèn và gọi việc giết chết danh dự của người khác là quản trị rủi ro.

Tôi định đóng tài liệu để chuyển sang bảng đối chiếu mã thì Lục Nghiên bỗng nói: “Khoan. Phía dưới có phụ lục đính kèm.”

Ở góc phải màn hình có một biểu tượng nhỏ gần như bị tôi bỏ qua: “Approval_scan_07.pdf”. Tôi nhấp vào. Hệ thống yêu cầu xác nhận xem tài liệu có dữ liệu cá nhân liên quan nhân sự cấp cao. Cố Hoài Châu đứng sau lưng tôi, giọng thấp: “Cô quyết định.”

Tôi đặt tay lên chuột. Trong khoảnh khắc đó, tôi biết mình đang đi qua một ranh giới mới. Nếu tài liệu mở ra chỉ là một lớp nghi vấn nữa, tôi sẽ phải tiếp tục sống trong vùng xám. Nếu nó có tên người thật, cuộc chiến này sẽ không còn dừng ở hiểu lầm giữa tôi và Cố Hoài Châu. Nó sẽ chạm thẳng vào trung tâm quyền lực của Cố gia.

Tôi bấm xác nhận. Trang scan hiện lên, hơi mờ, góc giấy có dấu của Đông Á Nội Dung và dòng tiêu đề “Phê duyệt phương án xử lý truyền thông cấp hai”. Tôi đọc rất chậm, từ mã dự án, ngày lưu chuyển, người nhận ban đầu là Hứa Gia Mộc, đến ô chuyển tiếp “VP-PCT/07”. Rồi ánh mắt tôi dừng ở góc cuối cùng của trang. Dưới dòng “Người phê duyệt cuối”, không còn ký hiệu, không còn mã phòng ban, không còn lớp sương mù để người ta trốn phía sau. Có một chữ ký bằng mực xanh đậm, nét đầu tiên kéo xuống rất mạnh, bên cạnh là ba chữ được đánh máy rõ ràng: Cố Thừa Viễn.

Tôi nghe Lục Nghiên hít vào một hơi rất khẽ. Cố Hoài Châu phía sau tôi im lặng đến mức như cả cơn mưa cũng dừng lại ngoài cửa kính. Còn tôi nhìn chằm chằm vào ba chữ ấy, bỗng hiểu vì sao mẹ tôi từng viết: không dùng cảm xúc thay cho chứng cứ. Bởi khi chứng cứ thật sự xuất hiện, cảm xúc chỉ còn biết đứng sau nó, run rẩy và muộn màng. Lần này, trước mặt tôi không còn là một lời xin lỗi. Là chữ ký của Cố Thừa Viễn.