Chương 20: Cơn Mưa Trước Vãn Thanh
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 20: Cơn Mưa Trước Vãn Thanh
Tôi rút tay khỏi bàn phím, để mặc hộp thoại cảnh báo đứng im giữa màn hình. Dòng chữ “Còn hai lần thử trước khi khóa tạm thời” nhỏ đến mức gần như vô hại, nhưng trong căn phòng hồ sơ cũ, nó giống một sợi dây đã kéo căng đến giới hạn. Lục Nghiên đứng bên cạnh tôi, không nói gì ngay. Tiếng mưa ngoài cửa kính dày hơn, từng đợt nước đập xuống tòa nhà cũ của Vãn Thanh, làm ánh đèn hành lang bên ngoài nhòe đi như một đoạn phim bị lệch tiêu cự.
“Đừng thử nữa,” cô nói sau một lúc. “Mật khẩu kiểu này không nên cược bằng cảm giác.”
“Tớ biết.” Tôi nhìn chiếc hộp “Mùa Bạch Lộ” đang mở trên bàn, nhìn tờ biên nhận có tên Hứa Gia Mộc, nhìn file mã hóa còn nguyên dung lượng trên màn hình. Trong nghề truyền thông, thứ đáng sợ nhất không phải là một lời vu cáo hoàn chỉnh, mà là một nửa sự thật đặt đúng chỗ. Nó khiến người bị hại tự nghi ngờ ký ức của chính mình. Mẹ tôi đã để lại gợi ý rất riêng tư, nhưng càng riêng tư, nó càng giống một vết cắt: chỉ tôi mới có thể hiểu, cũng chỉ tôi mới có thể làm hỏng.
Chúng tôi không động vào file nữa. Lục Nghiên chụp lại cảnh báo, ghi thời gian, rồi yêu cầu tôi ký vào giấy niêm phong bản ảnh đĩa. Tôi viết tên mình chậm hơn mọi lần. Những năm trước, tôi đã ký vô số văn bản xử lý khủng hoảng thay Vãn Thanh, từng ký thư xin lỗi khách hàng, ký biên bản bàn giao dự án, ký hợp đồng cứu một công ty đang thở dốc. Nhưng chưa bao giờ nét bút của tôi nặng như khi ký vào một túi chứng cứ có thể liên quan đến mẹ mình.
Chúng tôi tra lại từng tập hồ sơ trong hộp “Mùa Bạch Lộ”. Đề cương phim tài liệu có nhiều chỗ bị gạch bằng bút đỏ, nét chữ của mẹ vẫn sắc và gọn: “Không dùng cảm xúc thay cho chứng cứ”, “Không phỏng vấn nhân chứng khi chưa có phương án bảo vệ”, “Không để người bị hại trở thành mồi cho dư luận lần thứ hai.” Tôi đọc đến dòng cuối thì cổ họng nghẹn lại. Mẹ tôi từng dạy người khác không được biến nạn nhân thành đạo cụ kể chuyện, cuối cùng chính bà lại bị dư luận biến thành một cái tên để ném đá.
“Mã dự án phim tài liệu đầu tiên mẹ con mình cùng đặt tên,” Lục Nghiên nhắc lại. “Có thể không phải tên phim, mà là mã lưu trữ nội bộ.”
“Tớ cũng nghĩ vậy.” Tôi kéo một tập danh mục dự án cũ ra. Những dự án của Vãn Thanh đều có mã bắt đầu bằng VT, sau đó là năm, loại hình, số thứ tự. Nhưng các dự án trước khi Vãn Thanh thành lập công ty chính thức lại được mẹ ghi bằng tay trong sổ riêng. Tôi nhớ có một mùa hè, tôi ngồi dưới bàn dựng phim, đặt tên linh tinh cho những đoạn quay mẹ mang về. Có đoạn về những người công nhân dựng sân khấu trước bình minh, có đoạn về tiệm sách sắp đóng cửa, có đoạn về một bà cụ giữ lại thư tay của khách thuê trọ. Nhưng ký ức không hiện ra theo thứ tự. Nó chỉ rơi xuống từng mảnh, vừa chạm tay đã vỡ.
Lục Nghiên mở laptop riêng, so danh sách dự án đã công bố của Vãn Thanh với những nhãn viết tay trong hộp giấy. Tôi đứng dậy, đi đến kệ bên cạnh tìm các album ảnh cũ. Một bức ảnh rơi ra từ giữa hai trang giấy phép phỏng vấn đã ngả màu. Trong ảnh, tôi khoảng mười ba tuổi, tóc buộc lệch, đứng cạnh mẹ dưới mái hiên một trường tiểu học ngoại ô. Trên tay tôi cầm một tấm bảng nhỏ, chữ nguệch ngoạc: “Dự án số 0 – Trước khi đèn bật.”
Tim tôi đập mạnh một nhịp. “Có thể là cái này.”
Lục Nghiên lập tức đứng dậy, nhưng tôi đã tự ép mình dừng lại trước khi quay về bàn phím. “Không. Một tấm ảnh không đủ.” Tôi đặt ảnh vào túi trong suốt. “Nếu đó là gợi ý mẹ để lại, bà sẽ không dùng một cái tên trẻ con viết sai chính tả làm mật khẩu duy nhất. Phải có mã chính thức đi kèm.”
Đúng lúc ấy, điện thoại bàn trong phòng hồ sơ reo lên. Âm thanh đột ngột xé qua căn phòng kín, làm cả hai chúng tôi cùng nhìn về phía cửa. Tôi nhấc máy. Giọng lễ tân ở đầu dây bên kia thấp hơn bình thường: “Phó giám đốc Tô, Cố tổng đang ở dưới sảnh. Anh ấy nói không lên nếu chị không đồng ý. Bên ngoài mưa lớn, anh ấy… không mang ô.”
Tôi im lặng rất lâu. Lục Nghiên nhìn tôi, ánh mắt không khuyên cũng không cản. Cô biết trên đời có những cuộc gặp không ai thay mình đối mặt được. Tôi đặt ống nghe xuống, nhìn màn hình máy trạm đã rút mạng, nhìn túi chứng cứ vừa niêm phong, rồi nói: “Cho anh ấy lên phòng họp nhỏ. Không ai được vào kho hồ sơ.”
Cố Hoài Châu đến sau ba phút. Anh không vào phòng hồ sơ, chỉ đứng ở ngưỡng cửa hành lang, áo khoác đen sẫm nước mưa, tóc trước trán ướt nhẹ. Một người quen kiểm soát mọi tình huống như anh lại để mình xuất hiện trong dáng vẻ thiếu chuẩn bị như thế, điều đó khiến tôi khó chịu hơn cả khi anh mặc vest chỉnh tề. Sự chật vật của anh làm lòng người mềm đi, mà hiện tại tôi ghét nhất là cảm giác lòng mình còn có thể mềm vì anh.
“Tôi không đến để đưa cô về,” anh nói trước, giọng khàn thấp. “Tôi cũng sẽ không vào kho lưu trữ nếu cô không cho phép.”
“Vậy anh đến làm gì?”
Anh đặt một phong bì chống nước lên bàn ngoài hành lang. “Đưa thứ này. Bản sao danh mục bàn giao giữa Đông Á Nội Dung và các đơn vị đối tác cũ. Tôi nhận được từ luật sư độc lập chiều nay. Bản gốc đã niêm phong, còn đây là bản trích xuất được phép xem. Nó không đủ để mở file của mẹ cô, nhưng có thể giúp cô xác định cách Đông Á mã hóa tên dự án.”
Tôi không lập tức nhận. “Anh luôn biết cách khiến mọi thứ nghe có vẻ hợp pháp.”
“Vì nếu không hợp pháp, sau này người bị phản công sẽ là cô.” Anh nhìn tôi, ánh mắt rất yên, yên đến mức tôi không biết đó là tự chủ hay kiệt sức. “Tôi từng nghĩ chỉ cần giữ phần nguy hiểm ở bên ngoài, cô sẽ an toàn hơn. Bây giờ tôi biết mình sai. Sự thật liên quan đến mẹ cô không phải thứ tôi có quyền giữ thay cô.”
Một lời xin lỗi rõ ràng chưa xuất hiện, nhưng bóng dáng của nó đã đứng giữa chúng tôi. Tôi cúi mắt nhìn phong bì. Trên mép giấy có một nhãn nhỏ: “Đông Á – danh mục dự án lưu chuyển 2018-2021.” Nếu tài liệu này thật sự có bảng mã đối chiếu, nó có thể giúp tôi hiểu “Mùa Bạch Lộ” từng bị đổi tên ra sao sau khi rời Vãn Thanh. Nó cũng có thể chứng minh những dữ liệu mẹ tôi giữ đã đi qua hệ thống nào trước khi bị chôn xuống.
Lục Nghiên bước tới nhận phong bì thay tôi, kiểm tra niêm phong, chụp ảnh mặt trước rồi mới đưa sang. Cô không khách sáo với Cố Hoài Châu, cũng không tỏ vẻ thù địch. Với một phóng viên điều tra, người trước mặt có là tổng tài Thịnh Quang hay chồng hợp đồng của bạn thân thì trước hết vẫn là nguồn cung cấp chứng cứ cần được ghi nhận đúng quy trình.
Tôi mở phong bì. Bên trong là vài trang in, một USB niêm phong và bản ghi chú của luật sư. Ở trang thứ hai có bảng đối chiếu tên dự án: một số mã VT được Đông Á đổi thành mã EA, kèm ngày nhận, người tiếp nhận tạm thời và trạng thái xử lý. Tôi lướt xuống đến dòng “VT_DOC_BAILU_OLD”. Cột người nhận ban đầu là Hứa Gia Mộc. Cột chuyển tiếp sau đó chỉ ghi một chuỗi ký hiệu: “VP-PCT/07”. Không có tên người, không có chữ ký, nhưng cụm “PCT” khiến đầu ngón tay tôi lạnh đi. Phó chủ tịch. Ở Thịnh Quang, người giữ chức đó trong giai đoạn ấy là Cố Thừa Viễn.
Cố Hoài Châu không giải thích thêm. Anh để tôi tự nhìn, tự liên kết, tự quyết định mức độ tin hay nghi. Chính sự im lặng ấy làm cơn giận trong tôi khó bám vào một điểm cụ thể. Tôi muốn anh nói rằng anh không biết. Tôi cũng muốn anh nói rằng anh đã biết từ lâu. Hai câu trả lời trái ngược cùng lúc đứng trong đầu tôi, giống hai bản tin được viết bởi hai phe truyền thông khác nhau, phe nào cũng chọn phần có lợi cho mình.
“Anh mang thứ này đến lúc này,” tôi nói, “vì muốn tôi tin anh, hay vì muốn tôi đừng nghi ngờ Thịnh Quang quá sâu?”
“Vì nó thuộc về cô.” Anh đáp rất chậm. “Còn cô có tin tôi hay không, tôi không còn tư cách yêu cầu.”
Mưa bên ngoài lớn hơn. Qua cửa kính cuối hành lang, logo Vãn Thanh trên tường đối diện bị phản chiếu thành một vệt sáng mỏng, run rẩy trong nước. Công ty này đã nhiều lần đứng trước ranh giới tắt đèn, nhưng mẹ tôi vẫn đặt tên nó là Vãn Thanh, buổi chiều muộn vẫn còn trong xanh. Có lẽ bà tin những thứ sắp mất không nhất thiết phải kết thúc trong bóng tối. Còn tôi, lúc ấy, chỉ thấy trước mặt mình là một người đàn ông đã từng nắm tay tôi trước ống kính, từng chuẩn bị cháo và thuốc dạ dày, từng bảo tôi không cần cúi đầu, cũng từng giấu chìa khóa của một căn phòng mà lẽ ra tôi phải được bước vào ngay từ đầu.
Tôi gấp tài liệu lại, để phong bì lên bàn. “Cố Hoài Châu.”
Anh nhìn tôi. “Ừ.”
Cách anh đáp quá thấp, quá gần với những buổi sáng bình thường trong biệt thự, khiến cổ họng tôi bỗng đau. Tôi đã từng nghĩ chỉ cần hợp đồng viết đủ rõ thì trái tim sẽ biết đứng ngoài cuộc. Nhưng không ai ký hợp đồng với một người rồi lại không nhớ ánh mắt người đó khi im lặng. Không ai diễn vợ chồng trước công chúng quá lâu mà không có lúc nhầm lẫn giữa ánh đèn và sự thật.
Tôi nhìn anh qua khoảng cách một hành lang ướt mưa và một năm hôn nhân giả chưa đi hết. “Trong một năm này, có lúc nào anh thật lòng không?”
