Chương 8: Di Chúc Và Cổ Phần
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcCâu nói của Cố Thừa Viễn rơi xuống hành lang nhà chính như một chiếc kim mảnh, đủ khiến tất cả dây thần kinh trong tôi căng ra. Mẹ tôi từng đến đây. Bà từng đứng trước cánh cửa này, tin rằng chỉ cần mình cầm sự thật trong tay là đủ. Tôi nhìn người đàn ông đang mỉm cười trước mặt, lần đầu tiên hiểu rõ lời nhắc của Lục Nghiên. Người cầm dao ngoài sáng còn có thể né. Người dùng một câu nói dịu dàng để cắt vào vết thương cũ mới thật sự đáng sợ.
Hoài Châu bước lên nửa bước, vừa đủ chắn giữa tôi và Cố Thừa Viễn. Giọng anh thấp xuống: “Chú hai, lời khuyên nên dừng ở đúng chỗ.” Cố Thừa Viễn không hề khó chịu, chỉ nhìn vai anh rồi nhìn sang tôi bằng vẻ kiên nhẫn của một trưởng bối. “Ta chỉ không muốn lịch sử lặp lại.” Tôi không chớp mắt. Nếu ông ta muốn tôi nổi giận ngay tại đây, trước camera hành lang và người giúp việc qua lại, vậy tôi càng không thể cho ông ta đoạn phim dễ cắt ghép ấy. Tôi hỏi: “Mẹ tôi đến Cố gia vào ngày nào?” Nụ cười của ông ta mỏng đi. “Chuyện cũ nhiều năm, ai còn nhớ rõ từng ngày.” “Vậy nếu chú không nhớ rõ, đừng dùng nó để dọa tôi như thể chú là nhân chứng.”
Cố Thừa Viễn bật cười khẽ. “Giống thật. Rất giống.” Ông ta bỏ lại bốn chữ ấy rồi quay người đi, còn tôi đứng tại chỗ, cảm giác lạnh không nằm ở da mà chui thẳng vào xương. Ra khỏi nhà chính, tôi không lập tức lên xe. Cổng sắt sau lưng vẫn đổ bóng dài trên mặt đường, giống như một cái khung ảnh đen chụp lại tất cả những người bước ra từ đó. Hoài Châu mở cửa xe cho tôi. Tôi nhìn bàn tay anh đặt trên mép cửa, nhớ đến câu anh từng nói: có những câu trả lời cần chứng cứ trước khi mở ra.
Tôi lên xe, nhưng không thắt dây an toàn ngay. “Anh biết chuyện mẹ tôi từng đến Cố gia không?” Không gian kín bỗng trở nên nặng hơn cả phòng trà vừa rồi. Hoài Châu đóng cửa, ngồi vào ghế bên cạnh tôi. Anh không né ánh mắt tôi. “Tôi biết trong nhật ký ra vào cũ của nhà chính từng có tên Tần Uyển.” Tôi cười, cổ họng khô đến đau. “Từng có?” “Bản ghi bị thiếu. Dòng trước và dòng sau còn, phần mục đích vào nhà bị xóa. Tôi không có bằng chứng xác nhận bà ấy gặp ai, mang theo thứ gì, hay rời đi lúc nào.”
“Nhưng anh vẫn biết.” Tôi nói rất chậm. “Anh biết mẹ tôi từng chạm vào Cố gia, biết Cố Thừa Viễn có thể biết nhiều hơn tôi, nhưng anh để tôi bước vào đó như một người mù được dắt qua bãi kính.” Hoài Châu im lặng vài giây. “Tôi không muốn cô đối đầu với họ bằng một mảnh thông tin chưa hoàn chỉnh.” Tôi quay mặt nhìn ra cửa kính. “Anh gọi đó là chưa hoàn chỉnh. Tôi gọi đó là quyền được biết mình đang bước vào đâu.”
Buổi đối chiếu dữ liệu ở Thịnh Quang diễn ra muộn hơn kế hoạch gần ba tiếng. Trung tâm dữ liệu nội bộ nằm ở tầng hai mươi sáu, không có cửa kính, chỉ có tường xám, đèn trắng và mùi máy lạnh khô lạnh. Nhân viên kỹ thuật đặt trước mặt tôi ba màn hình: bản chụp giao dịch cũ có tên mẹ tôi, chuỗi log từ kho Legacy-PR, và danh sách tài khoản từng đẩy cụm từ “kẻ giết danh tiếng” trong vụ Vãn Thanh gần đây. Tôi ép mình tách cảm xúc ra khỏi mắt, nhìn từng dấu thời gian như một bản đồ chiến trường.
Điểm bất thường đầu tiên nằm ở nguồn dữ liệu. Bản chuyển khoản có tên Tần Uyển không đến từ sao kê ngân hàng gốc, mà từ một gói tài liệu truyền thông từng được nhập vào hệ thống xử lý khủng hoảng của Thịnh Quang ba năm trước. Tôi chỉ vào chuỗi mã nguồn. “Nếu đây là chứng cứ thật, tại sao nó nằm trong Legacy-PR chứ không nằm trong kho pháp vụ hoặc tài chính?” Nhân viên kỹ thuật nhìn Hoài Châu trước, rồi mới đáp: “Theo quy trình cũ, Legacy-PR lưu các gói khủng hoảng đã qua xử lý, bao gồm bản nháp thông cáo, tài liệu nền và dữ liệu tham chiếu.”
Tôi nghe ra phần anh ta không nói. Dữ liệu tham chiếu có thể là thật, cũng có thể là thứ được chọn để khiến người đọc tin nó là thật. Trong truyền thông bẩn, bằng chứng không cần hoàn toàn giả. Nó chỉ cần bị đặt vào đúng khung kể chuyện, bị cắt mất phần giải thích, rồi được đẩy đi bởi đủ nhiều tài khoản đúng thời điểm. Mẹ tôi từng bị biến thành phản diện bằng cách ấy. Bây giờ, lưỡi dao ấy đang quay lại với Vãn Thanh.
Đúng lúc đó, cửa phòng họp mở ra. Trợ lý của Hoài Châu bước vào, đặt một tập hồ sơ màu xanh sẫm bên cạnh anh và nói nhỏ: “Cố tổng, bên luật sư Giang cần xác nhận chữ ký trước năm giờ. Tài liệu quyền biểu quyết đặc biệt phải nộp cùng hồ sơ cổ đông.” Tôi vốn không định nhìn, cho đến khi trên gáy tập hồ sơ lộ ra bốn chữ: tình trạng hôn nhân. Trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh trong phòng như bị kéo xa. Tôi nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn Hoài Châu. Anh đã đưa tay đặt lên bìa, nhưng chậm hơn ánh mắt của tôi một nhịp.
“Tài liệu gì?” tôi hỏi. Trợ lý lập tức im bặt. Nhân viên kỹ thuật cúi đầu chỉnh màn hình, giả vờ mình chưa từng tồn tại trong căn phòng này. Hoài Châu nói: “Tài liệu cổ đông của Cố gia.” Tôi nhìn thẳng vào anh. “Nếu trong đó chỉ có Cố gia, tại sao cần xác nhận tình trạng hôn nhân của tôi?” Lần này, sự im lặng của anh có hình dạng rất rõ. Tôi đưa tay về phía tập hồ sơ. “Tôi muốn xem.” Anh giữ bìa hồ sơ thêm một giây, rồi buông ra. Đó là một giây rất ngắn, nhưng đủ để tôi hiểu anh đã từng cân nhắc tiếp tục giấu.
Tôi mở tập hồ sơ. Trang đầu là bản trích di chúc của Cố lão gia đời trước, người đã để lại một phần quyền biểu quyết đặc biệt trong Thịnh Quang cho người thừa kế nhánh chính. Điều kiện kích hoạt được viết bằng những dòng chữ pháp lý lạnh lùng: người thừa kế phải duy trì hôn nhân hợp pháp, ổn định tối thiểu mười hai tháng, không phát sinh tranh chấp công khai ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự gia tộc và giá trị cổ phần. Bên dưới là bản sao giấy đăng ký kết hôn của tôi và Cố Hoài Châu.
Tôi đọc lại một lần nữa, không phải vì không hiểu, mà vì quá hiểu. Một năm. Không công khai bản chất hợp đồng. Không để cảm xúc ảnh hưởng đến quyết định thương trường. Những điều khoản từng được anh đặt lên bàn trước mặt tôi bỗng có thêm một lớp nghĩa khác, lạnh hơn và đắt hơn rất nhiều. Tôi từng nghĩ mình là lá chắn truyền thông của Hoài Châu trước cuộc họp cổ đông. Hóa ra tôi còn là chiếc chìa khóa hợp pháp để mở quyền biểu quyết trong di chúc nhà họ Cố. Dưới ánh đèn báo chí, tôi là câu chuyện tình yêu bất ngờ; trong hồ sơ cổ phần, tôi chỉ là dấu xác nhận tình trạng hôn nhân.
Tôi đóng tập hồ sơ lại. “Anh cần một người vợ, một lá chắn truyền thông, hay một con dấu để kích hoạt di chúc?” Hoài Châu nhìn tôi, đôi mắt đen rất tĩnh. “Cả ba.” Câu trả lời quá thật, thật đến mức tôi không tìm được chỗ để cười. Anh nói tiếp: “Tôi cần quyền biểu quyết đó để ngăn Cố Thừa Viễn đưa người của ông ta vào hội đồng. Tôi cũng cần cô để ổn định hình ảnh trước công chúng. Nhưng việc hỗ trợ Vãn Thanh không phải giả.” “Không giả không có nghĩa là sạch.” Tôi đặt tay lên tập hồ sơ, đầu ngón tay lạnh đi. “Anh dùng tài nguyên của Thịnh Quang kéo tôi ra khỏi nước, nhưng dưới chân tôi lại buộc một sợi dây nối thẳng vào di chúc của Cố gia.”
Hoài Châu không phản bác ngay. Một lúc sau, anh nói: “Tôi sai khi không nói hết.” Anh nhận lỗi quá tỉnh táo, như thể đã dự đoán sẵn ngày vết nứt này xuất hiện. Tôi hỏi: “Cố Thừa Viễn biết điều kiện này?” “Biết.” “Vậy sáng nay ông ta cố tình nhắc mẹ tôi, cố tình nói Cố gia không nhận bà ấy, cũng là để tôi mất kiểm soát trước nhà chính?” Hoài Châu gật rất nhẹ. “Nếu cô và tôi rạn nứt công khai trước cuộc họp cổ đông, quyền biểu quyết đặc biệt sẽ bị treo. Ông ta chỉ cần chứng minh cuộc hôn nhân này không ổn định.” Tôi bật cười, nhưng tiếng cười khô khốc. “Tuyệt thật. Trong câu chuyện của các anh, cảm xúc của tôi còn có giá trị thị trường.”
Tôi đứng dậy, cầm theo bản hợp đồng hôn nhân trong túi tài liệu. Từ ngày ký tên, tôi đã biết mình bước vào một giao dịch, nhưng tôi chưa từng đồng ý để giao dịch ấy nuốt luôn quyền quyết định của mình. Tôi mở trang điều khoản, lấy bút trên bàn và gạch thẳng dưới dòng “không hỏi sâu chuyện quá khứ nếu đối phương không cho phép”. “Điều khoản này sửa. Bất kỳ thông tin nào liên quan đến Tần Uyển, Tô gia, Vãn Thanh hoặc việc sử dụng thân phận của tôi trong hồ sơ cổ đông đều phải được chia sẻ cho tôi trước khi dùng.” Tôi lật sang trang tiếp theo. “Tài nguyên hỗ trợ Vãn Thanh chuyển thành hợp đồng dịch vụ độc lập, có giá trị pháp lý riêng, không phụ thuộc vào việc tôi duy trì hôn nhân với anh.”
Hoài Châu nhìn những dòng tôi gạch, giọng thấp hơn: “Cô đang trói tay tôi trước Cố gia.” Tôi đặt bút xuống, nhìn anh qua mặt bàn phủ đầy dữ liệu, di chúc và những bản sao đã từng quyết định danh dự của một người phụ nữ đã chết. “Không. Tôi đang tháo tay anh khỏi cổ tay tôi.” Căn phòng im đến mức tôi nghe thấy tiếng máy chủ chạy sau lớp tường. Tôi đẩy bản hợp đồng về phía anh. “Anh muốn tôi đứng cùng anh trước Cố Thừa Viễn, vậy từ giờ tôi phải đứng bằng chân của mình, không phải bằng sợi dây anh buộc sau lưng.”
Ánh mắt Hoài Châu dừng trên chữ ký cũ của tôi rất lâu. Lần đầu tiên trong ngày, vẻ lạnh lùng trên mặt anh xuất hiện một đường nứt nhỏ, không đủ để gọi là hoảng, nhưng đủ để tôi biết lời của tôi đã chạm đến nơi anh không thể dùng số liệu che lại. Anh cầm bút, nhưng chưa ký. Tôi không thúc giục. Trong căn phòng chỉ có hai người, im lặng cũng có thể là ranh giới cuối cùng trước khi một người quyết định sẽ tôn trọng hay tiếp tục kiểm soát. Tôi nhìn anh và nói rõ từng chữ: “Sửa hợp đồng. Ngay bây giờ.”
