Bỏ qua nội dung

Cô Dâu Trong Cơn Dư Luận

Chương 7: Cố Gia Không Nhận Cô

Chương 7: Cố Gia Không Nhận Cô

Điện thoại của Hoài Châu vẫn sáng trong tay anh, còn hai bức ảnh chụp lén trên màn hình tôi như hai mảnh kính mỏng cắt qua sự yên tĩnh vừa mới hình thành sau bữa tối. Một tấm là khoảnh khắc anh đặt ly nước bên tay tôi, một tấm là tôi cúi đầu trước bát cháo dưới ánh đèn vàng. Góc chụp rất thấp, bị mép bình hoa che mất một phần, rõ ràng không phải camera an ninh cố định. Tôi nhìn vài giây rồi ngẩng lên. “Nhà chính của anh quan tâm bữa tối của chúng ta đến mức cần phóng viên nội bộ à?” Hoài Châu tắt loa, sắc mặt không thay đổi nhiều, nhưng đường hàm hơi căng. “Tôi sẽ xử lý người chụp.” Tôi cười rất khẽ. “Xử lý người chụp không thay đổi được việc ảnh đã đến nơi cần đến.”

Anh im lặng một lúc rồi nói: “Sáng mai đi cùng tôi.” Câu ấy không giống lời mời, nhưng cũng không phải mệnh lệnh. Tôi nghe ra trong đó có một phần tính toán và một phần cảnh báo. Cố gia đã gọi tên tôi là Cố phu nhân qua điện thoại, nhưng nếu họ thật sự xem tôi là người trong nhà, hai tấm ảnh chụp lén sẽ không trở thành vé vào cửa. Tôi đặt tập tài liệu xuống bàn, cảm giác dạ dày vừa dịu lại lại âm ỉ đau. “Phòng đối chiếu ở Thịnh Quang thì sao?” “Dời sang buổi chiều.” “Anh nghĩ tôi sẽ vui vì kế hoạch của tôi nhường chỗ cho trà nhà anh?” Hoài Châu nhìn tôi. “Không. Nhưng nếu cô không đi, họ vẫn sẽ có cách biến sự vắng mặt của cô thành một câu chuyện.”

Tôi ghét việc anh nói đúng. Trong nghề của tôi, sự im lặng không bao giờ trống rỗng; nó luôn bị người khác lấp bằng phiên bản có lợi cho họ. Tôi không muốn bước vào Cố gia, càng không muốn đứng trước một nhóm người có thể dùng họ của tôi như một vết bẩn để lau giày, nhưng cuộc hôn nhân này đã được công bố trước ống kính. Tôi có thể không được họ thừa nhận, nhưng tôi không thể để họ định nghĩa sự không thừa nhận ấy thay tôi. Tôi nói: “Được. Nhưng nếu họ hỏi chuyện mẹ tôi, tôi sẽ không cúi đầu.” Hoài Châu đáp rất nhanh: “Cô không cần.” Hai chữ ấy ngắn hơn một lời bảo vệ, lạnh hơn một lời an ủi, nhưng đủ để tôi nhớ đến bàn tay anh từng nắm tôi trước họp báo. Đáng tiếc, nhớ không có nghĩa là tin.

Sáng hôm sau, xe rời biệt thự khi trời Thượng Hải còn phủ một lớp sương mỏng. Tôi mặc một bộ váy màu xám nhạt, không đeo trang sức ngoài chiếc nhẫn cưới trên tay. Hoài Châu nhìn tôi một lần trước khi lên xe, ánh mắt dừng ở cổ tay trống trơn của tôi. “Không cần cố tỏ ra giản dị.” Tôi kéo cửa xe. “Tôi cũng không cố tỏ ra mình thuộc về chỗ đó.” Anh không đáp. Trong kính xe phản chiếu gương mặt tôi hơi nhợt vì thiếu ngủ, nhưng mắt vẫn tỉnh. Lục Nghiên nhắn một câu ngắn: “Cẩn thận Cố Thừa Viễn. Người ôn hòa trong hào môn thường không cầm dao ngoài sáng.” Tôi nhìn dòng chữ ấy, nhét điện thoại vào túi. Có những lời nhắc không làm người ta sợ hơn, chỉ khiến người ta bớt ảo tưởng.

Nhà chính Cố gia nằm sau một cánh cổng sắt màu đen ở khu tây thành phố, kín đáo đến mức không cần phô trương vẫn khiến người ta biết bên trong có quyền lực. Hai hàng cây tùng được cắt tỉa vuông vức, camera đặt ở những góc rất tự nhiên, giống như chỉ cần một nhánh lá rơi sai hướng cũng sẽ bị ghi lại. Xe vừa dừng trước bậc thềm, một người đàn ông trung niên đã bước xuống đón. Ông cúi đầu với Hoài Châu rất chuẩn mực. “Cố tổng, lão gia đang đợi.” Sau đó ông quay sang tôi, nụ cười mỏng như giấy. “Tô tiểu thư, mời.”

Tôi chưa kịp lên tiếng thì Hoài Châu đã dừng bước. “Gọi lại.” Giọng anh không cao, nhưng không khí quanh bậc thềm lập tức lạnh đi. Người đàn ông kia khựng một nhịp, nụ cười vẫn còn trên môi nhưng mắt đã tối hơn. “Cố phu nhân, mời.” Tôi nhìn nghiêng Hoài Châu. Anh không nhìn tôi, chỉ bước tiếp như vừa chỉnh một lỗi rất nhỏ trong văn bản. Nhưng trong hào môn, xưng hô không bao giờ là lỗi nhỏ. Nó là con dấu đầu tiên chứng minh một người được đặt vào vị trí nào, và cũng là cách dễ nhất để nhắc cô ấy rằng vị trí đó có thể bị rút lại bất cứ lúc nào.

Phòng trà của nhà chính rộng, mùi gỗ trầm và trà cũ hòa vào nhau thành một thứ áp lực rất khó gọi tên. Trên ghế chủ vị là Cố lão gia, tóc bạc, lưng thẳng, đôi mắt đục nhưng không hề yếu. Bên cạnh ông là Cố Thừa Viễn. Người đàn ông này khác với tưởng tượng của tôi. Ông không sắc lạnh, không hùng hổ, thậm chí còn có vẻ dễ gần. Bộ vest màu sẫm, nụ cười vừa phải, ánh mắt khi nhìn tôi giống một trưởng bối đang cân nhắc nên dịu giọng thế nào với một cô gái lần đầu vào cửa. Chính sự vừa phải ấy mới nguy hiểm. Người thật sự biết diễn không bao giờ diễn quá mức.

“Đến rồi à.” Cố lão gia đặt chén trà xuống, ánh mắt lướt qua tôi như xem một hồ sơ chưa được duyệt. “Tô Mạn Ninh.” Tôi hơi cúi đầu, giữ đúng lễ nhưng không hạ thấp vai. “Chào lão gia.” Ông cau mày rất nhẹ. “Đã vào Cố gia, cách gọi cũng nên học lại.” Tôi nhìn ông, rồi nhìn chén trà chưa ai mời tôi uống. “Nếu hôm nay là bữa trà gia đình, ngài có thể gọi tôi là Mạn Ninh. Nếu theo thân phận pháp lý, hiện tại tôi là vợ hợp pháp của Cố Hoài Châu. Còn nếu Cố gia chưa nhận, tôi gọi ngài là lão gia có lẽ vẫn phù hợp nhất.” Không khí trong phòng im xuống. Tôi nghe tiếng nắp chén trà của Cố Thừa Viễn chạm nhẹ vào miệng chén, rất khẽ, như một tiếng cười được giấu đi.

Cố lão gia nhìn tôi lâu hơn. “Miệng lưỡi người làm truyền thông quả nhiên sắc.” Tôi đáp: “Nghề của tôi không dạy người ta sắc miệng. Nó dạy tôi phân biệt đâu là câu hỏi, đâu là định kiến được bọc thành câu hỏi.” Hoài Châu ngồi bên cạnh, không chen vào. Tôi biết anh đang quan sát, cũng biết đây là trận đầu tiên Cố gia muốn xem tôi sẽ phản ứng thế nào. Nếu tôi mềm quá, họ sẽ coi tôi là vật trang trí. Nếu tôi gắt quá, họ sẽ có lý do nói Tô gia không biết phép tắc. Vì vậy tôi chỉ cần đứng đúng vị trí của mình: không xin họ thương, cũng không cho họ quyền giẫm lên tên mẹ tôi.

Cố Thừa Viễn đúng lúc mở miệng. “Ba, Mạn Ninh mới vào nhà, đừng làm con bé căng thẳng. Dù sao chuyện của Vãn Thanh mấy ngày nay đã đủ khiến cô ấy mệt rồi.” Ông quay sang tôi, giọng ấm hơn Cố lão gia rất nhiều. “Cháu đừng để bụng. Người nhà họ Cố quen nói thẳng. Chúng ta không ghét cháu, chỉ lo bê bối của Tô gia ảnh hưởng đến Hoài Châu.” Tôi nhìn ông. Hai chữ “người nhà” được ông nói rất tự nhiên, như thể ông đang rộng lượng mở một cánh cửa. Nhưng ngay sau đó, ông lại đặt tôi và Tô gia ra ngoài cánh cửa ấy. Tôi nói: “Nếu Cố gia lo ảnh hưởng, ngay từ đầu đã có thể phản đối cuộc hôn nhân này trước họp báo. Bây giờ công chúng đã biết, việc nhà chính phủ nhận tôi chỉ tạo thêm một điểm nổ truyền thông.”

Cố lão gia lạnh giọng: “Cô đang dạy Cố gia xử lý truyền thông?” “Không dám.” Tôi nhìn thẳng vào ông. “Tôi chỉ đang nhắc rằng dư luận không phân biệt nhà chính và biệt thự riêng. Một khi tôi bị gọi là cô dâu không được nhận, người mất mặt không chỉ là tôi.” Căn phòng lại im. Tôi cảm nhận được ánh mắt Hoài Châu nghiêng sang, rất nhẹ. Có lẽ anh không ngờ tôi sẽ dùng chính danh dự Cố gia để chặn lại câu “không nhận cô” chưa kịp nói ra. Nhưng với những người luôn đặt thể diện lên trước, tự trọng của tôi không đủ trọng lượng; thể diện của họ thì có.

Một chiếc hộp gỗ nhỏ được người giúp việc đặt trước mặt tôi. Cố lão gia nói: “Quà gặp mặt. Cầm lấy, sau này ở bên Hoài Châu thì biết điều một chút. Vãn Thanh muốn sống tiếp cũng cần chỗ dựa.” Tôi mở nắp hộp. Bên trong là một tấm thẻ ngân hàng màu đen và một tờ giấy ghi hạn mức bằng tay. Con số trên đó đủ để Vãn Thanh thở qua mấy tháng khó khăn nhất. Nếu là ba ngày trước, có lẽ tôi sẽ nhìn nó lâu hơn. Nhưng có những khoản tiền không cứu công ty, chúng chỉ đổi tên công ty thành món nợ. Tôi đậy hộp lại, đẩy về phía trước. “Nếu Vãn Thanh cần hợp tác tài chính, tôi sẽ để bộ phận pháp lý soạn hợp đồng dịch vụ, có điều khoản, có hóa đơn, có trách nhiệm hai bên. Còn quà gặp mặt để mua sự biết điều, tôi không nhận.”

Ánh mắt Cố lão gia trầm xuống. Cố Thừa Viễn thở dài, vẻ mặt giống như tiếc cho sự cứng đầu của tôi. “Mạn Ninh, cháu giống mẹ cháu thật. Tần Uyển năm đó cũng không chịu nhận thứ nên nhận, cuối cùng mới để mọi chuyện đi đến mức không ai cứu được.” Tim tôi như bị ai bóp mạnh. Trong những bài báo cũ, mẹ tôi bị mắng là nhận tiền bẩn để thao túng dư luận. Nhưng Cố Thừa Viễn vừa nói bà không chịu nhận thứ nên nhận. Một câu nói tưởng như cảm thán lại tự mở ra vết nứt trong chính kịch bản họ từng kể cho cả thế giới nghe. Hoài Châu đặt chén trà xuống. “Chú hai.” Lần này giọng anh không còn bình. Cố Thừa Viễn nhìn anh, nụ cười vẫn nguyên vẹn. “Ta chỉ nhắc chuyện cũ, Hoài Châu không cần nhạy cảm như vậy.”

Tôi nhìn Cố Thừa Viễn. “Chú biết mẹ tôi từng được đề nghị nhận thứ gì?” Ông chậm rãi nâng chén trà, hơi nóng che bớt ánh mắt. “Scandal năm đó ồn ào như vậy, ai trong giới truyền thông chẳng biết vài câu.” “Không.” Tôi nói rất khẽ, nhưng từng chữ đều rõ. “Báo chí chỉ viết mẹ tôi đã nhận tiền. Không ai viết bà từng từ chối.” Nụ cười của Cố Thừa Viễn cuối cùng khựng lại trong một khoảnh khắc cực nhỏ. Chỉ một khoảnh khắc thôi, nhưng đủ để tôi thấy dưới lớp ôn hòa ấy có một cánh cửa vừa bị gió lùa qua. Cố lão gia đập nhẹ gậy xuống sàn. “Đủ rồi. Hôm nay gọi hai đứa về không phải để lật lại chuyện người chết.”

Tôi đứng dậy cùng Hoài Châu khi cuộc uống trà kết thúc bằng sự lạnh nhạt gần như công khai. Cố gia không nói thẳng họ không nhận tôi, nhưng từng ánh mắt, từng cách xưng hô, từng món quà bị đẩy ra đều đã thay họ nói đủ. Ra đến hành lang, Hoài Châu đi chậm lại. “Cô không nên hỏi câu đó trước mặt lão gia.” Tôi dừng chân. “Vì nguy hiểm, hay vì anh cũng không muốn tôi hỏi?” Anh nhìn tôi, ánh mắt tối xuống. “Vì có những câu trả lời cần chứng cứ trước khi mở ra.” Tôi bật cười, cổ họng lại nghẹn như bị khói trà chặn ngang. “Anh luôn nói như thể sự thật là một món đồ dễ vỡ, chỉ cần tôi chạm mạnh một chút là nó sẽ hỏng.”

Anh chưa kịp đáp, giọng Cố Thừa Viễn đã vang lên sau lưng. “Mạn Ninh.” Tôi quay lại. Ông đứng ở cuối hành lang, không còn Cố lão gia bên cạnh, nụ cười ôn hòa lại trở về đúng vị trí. “Chú nói thêm một câu, coi như lời khuyên của trưởng bối. Cố gia không dễ nhận người ngoài. Năm đó, mẹ cháu từng đến cửa nhà chính với vẻ mặt giống cháu hôm nay. Bà ấy cũng nghĩ chỉ cần mình cầm sự thật trong tay là đủ.” Máu trong người tôi lạnh đi từng chút. Tôi nghe tiếng Hoài Châu gọi khẽ tên tôi, nhưng mọi âm thanh đều bị câu nói kia kéo xa. Mẹ tôi từng đến Cố gia. Chuyện này chưa từng xuất hiện trong bất kỳ hồ sơ, bài báo hay ký ức nào tôi có. Cố Thừa Viễn nhìn tôi, giọng vẫn dịu dàng đến tàn nhẫn. “Kết quả thì cháu biết rồi đấy, Cố gia khi ấy không nhận bà ấy. Bây giờ, cũng chưa chắc nhận cháu.”