Chương 43: Người Vợ Hợp Đồng Bị Kiện
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 43: Người Vợ Hợp Đồng Bị Kiện
Email của Tạ Chấn Đông được mở ngay trong xe, khi cửa sau còn chưa kịp đóng hẳn. Ánh sáng từ màn hình chiếu lên mặt Hoài Châu thành một màu lạnh gần như không có máu. Tôi đứng bên cạnh anh, nghe tiếng mưa rất nhỏ rơi xuống mái kính trước sảnh Quân Hòa, và trong khoảnh khắc ấy bỗng thấy tiêu đề bài viết trên mạng vẫn chưa đủ độc. Tin đồn chỉ là lưỡi dao lướt qua da. Thứ nằm trong email mới là mũi kim đã tìm đúng mạch máu.
Nội dung email không dài. Tạ Chấn Đông không chửi bới, không đe dọa trực diện, thậm chí còn dùng giọng điệu của một người đang “bảo vệ cổ đông khỏi rủi ro pháp lý”. Ông ta chuyển tiếp một bộ tài liệu đã được gửi cho một nhóm cổ đông lớn: thông báo khởi kiện dân sự đối với tôi, yêu cầu bảo toàn chứng cứ và kiến nghị tạm ngừng sử dụng mọi bản truy vết do tôi cung cấp trước khi tòa xác minh nguồn gốc dữ liệu. Nguyên đơn là Công ty Tư vấn Dữ liệu Trác Vân, một cái tên tôi chưa từng nghe, nhưng trong phần mô tả, họ tự nhận từng tham gia dự án tiền thân của Thiên Bình và có quyền sở hữu một bộ dữ liệu kiểm thử mang ký hiệu HL.
Tôi đọc đến đó thì ngón tay siết chặt mép điện thoại. HL. Hai chữ cái ấy bị biến từ manh mối cha để lại thành nhãn hàng giả mạo đặt lên đơn kiện. Trác Vân cáo buộc tôi dùng quan hệ hôn nhân với Tạ Hoài Châu để tiếp cận dữ liệu mật, trộn với dữ liệu cá nhân do cha tôi “đánh cắp” tám năm trước, rồi tạo bản truy vết có lợi cho Hoài Châu. Họ không cần chứng minh tôi có tội ngay lập tức, chỉ cần xin một lệnh bảo toàn đủ khiến mọi người nghĩ tài liệu trong tay tôi đang nằm trong vùng tranh chấp.
“Đừng mở phần phụ lục trên điện thoại.” Hứa Nghiên đã bước tới cạnh tôi từ lúc nào. Cô nhìn màn hình rồi lập tức chặn tay tôi lại. “Nếu phụ lục có mã độc theo dõi hành vi tải xuống thì sau này họ sẽ nói cô đã tự ý tiếp cận tài liệu tranh chấp. Đưa cho tôi bản gốc email, tôi mở trong môi trường cách ly.”
Tần Mặc cười khô. “Họ gửi đơn kiện cho cổ đông trước khi tống đạt cho đương sự. Vừa đủ bẩn để truyền thông ăn, vừa đủ sạch để nói là nghĩa vụ công bố rủi ro.”
Hoài Châu không lập tức ra lệnh. Anh nhìn tôi, như thể mọi phản ứng tiếp theo đều phải đi qua sự cho phép của người đang bị nêu tên trong đơn kiện, không phải qua thói quen kiểm soát của anh. “Tri Ý, đây là kiện em. Nhóm pháp lý của Kính Vân có thể hỗ trợ, nhưng quyền quyết định hướng phản hồi phải thuộc về em và Hứa Nghiên.”
Lúc này tôi nghe được điều khác: anh đang trả lại tên tôi cho chính tôi. Người ta gọi tôi là vợ hợp đồng, là lỗ hổng chứng cứ, là người phụ nữ dùng hôn nhân để đi đường tắt. Còn anh gọi tôi bằng tên, rồi để tôi chọn cách đứng trước vụ kiện này. Tôi hít một hơi thật chậm. “Em không muốn Kính Vân phủ nhận thay em bằng một thông cáo mơ hồ. Họ kiện em vì quy trình. Vậy chúng ta trả lời bằng quy trình.”
Hứa Nghiên gật đầu gần như ngay lập tức. “Tôi sẽ đại diện cho cô với tư cách cá nhân. Kính Vân có thể nộp ý kiến của bên liên quan, nhưng không được biến vụ này thành tổng tài bảo vệ vợ. Điểm chính là chuỗi lưu ký: dữ liệu nào do cô phát hiện trong phạm vi công việc, dữ liệu nào do ủy ban độc lập niêm phong, dữ liệu nào được giải mã trước sự chứng kiến của Quân Hòa. Nếu chúng ta để họ kéo vụ này về quan hệ hôn nhân, coi như thua nửa ván trước khi ra tòa.”
“Còn cổ đông?” tôi hỏi.
“Cổ đông không đọc đơn kiện như thẩm phán.” Hoài Châu đóng email lại, giọng thấp đi. “Họ đọc nó như rủi ro. Việc chúng ta phải làm là khiến rủi ro của việc tin tin đồn cao hơn rủi ro của việc chờ báo cáo độc lập.” Anh quay sang Tần Mặc. “Tách toàn bộ log truy cập liên quan đến Tri Ý thành gói đối chiếu chỉ đọc. Mọi thao tác từ giờ trở đi phải được ghi hình, ghi hash và có bên thứ ba chứng kiến.”
Tần Mặc đáp một tiếng rất gọn. Anh mở laptop ngay trên nắp xe trước khi tài xế kịp nhắc ở đây không phải văn phòng. Những dòng lệnh đen trắng chạy qua màn hình, lạnh lùng đến mức khiến tôi bình tĩnh hơn.
Chúng tôi quay lại một phòng làm việc phụ của Quân Hòa lúc gần nửa đêm. Lư Bội Thanh chưa rời tòa nhà. Bà nhìn tập tài liệu Hứa Nghiên chuyển qua môi trường cách ly, vẻ mặt không hề bất ngờ. Sau khi đọc nhanh thông báo khởi kiện, bà chỉ hỏi một câu: “Nguyên đơn xin tạm ngừng sử dụng chứng cứ trong mọi cuộc bỏ phiếu có liên quan đến Kính Vân?”
“Đúng.” Hứa Nghiên kéo phần yêu cầu lên màn hình lớn. “Họ không cần tòa xử ngay. Họ chỉ cần tạo nền để cổ đông trung lập nói: trước khi có kết luận, tốt nhất không dựa vào báo cáo của Tri Ý.”
Lư Bội Thanh nhìn sang tôi. “Cô Lâm, Quân Hòa vẫn có thể tiếp tục đánh giá quy trình nếu chúng tôi xác nhận dữ liệu đã được niêm phong trước khi tranh chấp phát sinh. Nhưng từ giờ, cô không thể là nguồn duy nhất giải thích chứng cứ. Mọi kết luận phải có người xác minh độc lập ký kèm.”
“Tôi hiểu.” Tôi nghe giọng mình ổn hơn tôi tưởng. “Tôi không cần mọi người tin tôi vì tôi là con gái Lâm Thừa Viễn. Tôi cần mọi người nhìn thấy, nếu bỏ tôi ra khỏi phòng, dữ liệu vẫn chỉ về cùng một hướng.”
Không ai nói lời an ủi. Tôi cũng không cần thương hại. Tôi cần một chiếc bàn sạch, một chuỗi lưu ký không bị cắt, và đủ người chứng kiến để Tạ Chấn Đông không thể biến tên tôi thành vết bẩn phủ lên tất cả.
Phụ lục của đơn kiện được mở trên máy cách ly sau mười bảy phút kiểm tra. Tệp đầu tiên là một bảng log truy cập được dựng rất giống giao diện cũ của Kính Vân Cloud. Tệp thứ hai là ảnh chụp một hợp đồng chuyển giao dữ liệu, trên đó có chữ ký scan của cha tôi. Tệp thứ ba là bản mô tả kỹ thuật cho một bộ dữ liệu mang tên HL-Archive, kèm chú thích rằng dữ liệu này thuộc quyền sở hữu của Trác Vân từ tám năm trước. Họ không làm giả bằng cách cẩu thả. Họ trộn một phần thật rất nhỏ vào một lớp nói dối vừa đủ dày.
Tôi đứng trước màn hình, đọc từng trường dữ liệu. Tần Mặc cúi sát hơn, miệng lẩm bẩm vài cụm mã phiên bản. Hứa Nghiên chụp lại từng trang để đánh dấu điểm pháp lý. Hoài Châu đứng sau tôi nửa bước, không chen vào, giống một vách tường đặt đúng chỗ, không đẩy tôi về trước, cũng không che mất ánh sáng.
“Giả,” Tần Mặc nói trước. Anh chỉ vào cột checksum ở dòng thứ mười hai. “Định dạng hash này là chuẩn sau khi Kính Vân Cloud nâng cấp module lưu ký năm ngoái. Tám năm trước không ai dùng chuỗi này. Nếu hợp đồng của Trác Vân là thật, phụ lục kỹ thuật không thể sinh ra dấu vân tay của hệ thống hiện tại.”
“Tôi cũng thấy một điểm.” Tôi đưa tay phóng to bản scan chữ ký của cha. Nét chữ Lâm Thừa Viễn trong trí nhớ của tôi không hoàn hảo như trên giấy này. Cha tôi viết chữ Lâm luôn hơi nghiêng ở nét cuối, vì ông từng đùa rằng người làm dữ liệu không được để chữ ký tròn trịa hơn dữ liệu. Bản scan này quá sạch, quá đều, giống một chữ ký được cắt ra từ biểu mẫu khác rồi đặt vào vị trí cần có. “Chữ ký của cha tôi không như vậy.”
Hứa Nghiên nhìn tôi. “Cảm giác cá nhân không đủ, nhưng có thể yêu cầu giám định. Quan trọng hơn là lỗi kỹ thuật của Tần Mặc. Nó đủ để chúng ta phản đối yêu cầu tạm ngừng trước khi tòa xem xét khẩn cấp.”
Tôi gật đầu, nhưng mắt vẫn chưa rời khỏi phụ lục cuối cùng. Đó không phải bảng log, cũng không phải hợp đồng. Nó là một ảnh chụp rất mờ của một phong bì giấy màu vàng nhạt, trên mép dán nhãn nhỏ: Hồi Lan – bản đối chiếu, không mở trong hệ thống. Bên dưới có một dòng ghi bằng bút máy: “Nếu cần tìm bản không bị chạm, về nơi mẹ con giữ mùa mưa.”
Trong phòng, tiếng máy lạnh vẫn chạy đều. Nhưng tôi lại nghe thấy tiếng nước mưa năm cũ rơi xuống mái hiên nhà ở Hàng Châu. Mẹ tôi từng cất những thứ quan trọng trong một hộp thiếc đựng thuốc cảm, đặt trên nóc tủ áo, phía sau chồng khăn mùa đông. Tôi đã nhiều năm không nghĩ đến chiếc hộp đó. Vậy mà bây giờ, một bản chứng cứ giả của Tạ Chấn Đông lại dùng đúng bóng dáng của nó để buộc tôi im lặng.
Hoài Châu nhận ra sắc mặt tôi thay đổi. Anh không hỏi ngay trước mặt mọi người. Chỉ khi tôi lùi khỏi màn hình, anh mới thấp giọng: “Em thấy gì?”
Tôi nhìn lại bức ảnh mờ trên phụ lục, rồi nhìn dòng chữ bị họ biến thành một phần lời cáo buộc. Nếu đó là giả hoàn toàn, tôi có thể phản bác bằng kỹ thuật. Nhưng nếu trong lời giả có một mảnh thật, Tạ Chấn Đông đã vô tình chỉ cho tôi con đường mà Tạ Kiến Sơn cố giữ kín. Tôi siết tay lại, cảm giác sợ hãi và tỉnh táo cùng lúc chạy qua người. “Em thấy lý do vì sao ông ta vội kiện em.”
Hứa Nghiên cau mày. “Ý cô là gì?”
Tôi nghe giọng mình rất nhẹ, nhưng từng chữ rơi xuống rõ ràng hơn tiếng mưa ngoài cửa kính. “Đơn kiện này không chỉ để khóa em trước đại hội. Nó còn để biến bản sao mẹ em giữ thành đồ ăn cắp trước khi em kịp tìm ra nó.”
Không ai trong phòng nói thêm. Trên màn hình, phong bì màu vàng nhạt vẫn nằm trong tập chứng cứ giả, còn trong đầu tôi, hình ảnh chiếc hộp thiếc cũ của mẹ hiện lên rõ đến mức như có ai vừa mở một cánh cửa đã bị khóa tám năm. Tôi quay sang Hoài Châu. Lần này, tôi không nói anh đứng ngoài. Tôi cũng không nói mình sẽ tự đi một mình. “Sáng mai,” tôi nói, “em phải về nhà cũ ở Hàng Châu.”
