Bỏ qua nội dung

Cô Dâu Trong Cơn Dư Luận

Chương 3: Một Năm Làm Vợ Anh

Chương 3: Một Năm Làm Vợ Anh

Câu hỏi của tôi rơi xuống giữa phòng họp nhỏ như một lưỡi dao đặt lên mặt bàn: Cố Hoài Châu, rốt cuộc anh cần một người vợ, hay một lá chắn truyền thông? Ngoài cửa kính, ánh đèn hành lang hắt vào lạnh và mỏng. Dưới tầng, đám phóng viên vẫn chưa tản đi; trên mạng, tên Vãn Thanh và Thịnh Quang đang bị buộc vào nhau bằng những sợi dây bẩn thỉu của suy đoán. Cố Hoài Châu không lập tức trả lời. Anh chỉ nhìn bản thỏa thuận nằm giữa chúng tôi, rồi nói bằng giọng bình ổn đến mức gần như vô tình: “Nếu tôi chỉ cần một lá chắn, tôi sẽ chọn người dễ kiểm soát hơn cô.”

Câu ấy không giống lời khen, càng không giống an ủi. Nó chỉ là một đánh giá lạnh lùng, chính xác và khiến người nghe khó chịu. Tôi khẽ nhếch môi. “Vậy ưu điểm lớn nhất của tôi là khó kiểm soát?” “Là có năng lực tự phán đoán.” Anh đáp rất nhanh. “Một cuộc hôn nhân dùng để ổn định cổ đông mà chọn một người chỉ biết cúi đầu sẽ trở thành rủi ro.” Tôi đặt tay lên bản thỏa thuận, ép mình đọc từng dòng. Một tiêu đề có thể giết danh tiếng trong vài giờ; một điều khoản có thể buộc người ta im lặng cả năm.

“Điều đầu tiên,” tôi nói, “Vãn Thanh không nhận tiền cứu trợ từ Thịnh Quang. Nếu có hợp đồng dự án, phải ghi rõ hạng mục, giá thị trường, thời hạn nghiệm thu và quyền sở hữu sản phẩm. Tôi không để người ta sau này viết rằng Tô Mạn Ninh bán hôn nhân lấy tiền vá lỗ công ty.” Cố Hoài Châu lấy bút máy từ túi áo trong, đẩy về phía tôi. “Có thể sửa thành hợp đồng dịch vụ độc lập, công khai được với kiểm toán. Thanh toán trước là tạm ứng dự án, không phải quà tặng.” Tôi nhìn cây bút màu đen nằm trên mặt bàn, hiểu rằng quyền sửa này cũng là một bài kiểm tra.

“Điều thứ hai, anh không được can thiệp vào quyền điều hành Vãn Thanh. Không cài người vào công ty tôi, không ép tôi đổi nhân sự, không dùng nguồn lực của Thịnh Quang để biến Vãn Thanh thành bộ phận phụ thuộc.” Tôi nhìn thẳng vào anh. “Tôi có thể hợp tác, nhưng không dâng công ty mẹ tôi để lại cho anh quản.” Ánh mắt Cố Hoài Châu tối đi trong khoảnh khắc rất ngắn, không giống tức giận, mà giống bị chạm vào một vùng ký ức nào đó. “Được,” anh nói. “Tôi không cần Vãn Thanh. Tôi cần cô đứng trong cuộc hôn nhân này với tư cách đối tác, không phải cấp dưới.”

Từ “đối tác” nghe dễ chịu hơn “công cụ”, nhưng không đủ để tôi hạ phòng bị. Tôi lật đến phần nghĩa vụ hình ảnh. Những dòng chữ về việc duy trì trạng thái vợ chồng ổn định trước công chúng được viết rất khéo: không nói yêu, chỉ nói không gây tổn hại hình ảnh; không nói diễn, chỉ nói phối hợp. Tôi cầm bút, gạch dưới một câu. “Xuất hiện cùng nhau trong sự kiện cần thiết, nhưng không được yêu cầu tôi nói dối về cảm xúc cá nhân. Tôi sẽ không đứng trước ống kính nói rằng mình yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.” Khóe môi anh gần như động một chút rồi biến mất. “Tôi cũng không có nhu cầu nghe câu đó.” Tôi gật đầu. “Tốt. Vậy ghi rõ: không yêu.”

Hai chữ ấy đáng lẽ phải buồn cười, nhưng trong căn phòng kín, giữa một bản hợp đồng hôn nhân và những vết thương chưa kịp khô, chúng chỉ làm người ta thấy lạnh. Những chữ “không” xếp hàng ngay ngắn, như hàng rào dựng quanh một năm đời người. Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Lục Nghiên gửi ba ảnh chụp màn hình: xe của Thịnh Quang dưới tầng, bóng lưng Hoài Châu vào thang máy, và tiêu đề mới bị đẩy lên: “Tô Mạn Ninh họp kín với Thịnh Quang, có phải thống nhất lời khai?”

Tôi đặt điện thoại xuống. “Trước khi bàn tiếp, tôi cần một tuyên bố ngắn từ pháp chế Thịnh Quang: cuộc gặp hôm nay là để xử lý tin giả liên quan trực tiếp đến hai công ty, không phải đàm phán che giấu bê bối.” Hoài Châu nói: “Nếu ra tuyên bố bây giờ, họ sẽ nói chúng ta vội bịt miệng.” “Nếu im lặng, họ sẽ nói chúng ta mặc nhiên thừa nhận.” Tôi đáp. “Khủng hoảng truyền thông không sợ bị mắng, chỉ sợ bỏ trống vị trí kể chuyện. Chúng ta không tranh cãi cảm xúc, chỉ xác nhận phạm vi làm việc và yêu cầu nền tảng bảo toàn chứng cứ.” Lần đầu tiên, anh nhìn tôi như đang đánh giá lại một dữ liệu đã bị đọc thiếu. Rồi anh gọi cho trợ lý, yêu cầu chuẩn bị thông cáo pháp lý, gửi bản nháp cho tôi xem trước.

Chúng tôi tiếp tục quay lại bản thỏa thuận, giống hai bên đang thương lượng một dự án nguy hiểm hơn bất kỳ dự án nào Vãn Thanh từng nhận. Tôi thêm điều khoản về Tô Dĩ An: toàn bộ hỗ trợ pháp lý và an ninh dữ liệu cho em trai tôi phải được ghi thành phụ lục, không được dùng nó làm sức ép buộc tôi phối hợp ngoài phạm vi hợp đồng. Nếu Dĩ An cần luật sư, luật sư làm việc với nó theo quy định, không phải với truyền thông Thịnh Quang. Hoài Châu đọc xong, chỉ sửa một cụm thành “cam kết hỗ trợ bắt buộc”, rồi ký nháy bên cạnh. Sự bình tĩnh đó làm tôi khó chịu, vì anh chấp nhận ranh giới của tôi như thể đã đoán trước tôi sẽ đặt chúng lên bàn.

Đến phần thông tin quá khứ, tôi dừng lại ở một câu viết rất khéo: “Hai bên không công bố thông tin chưa được kiểm chứng gây tổn hại nghiêm trọng đến lợi ích của đối phương và các bên liên quan.” Câu này hợp lý. Cũng quá rộng. Tôi dùng bút gạch ngang cả dòng. “Tôi không ký bất kỳ câu nào có thể biến thành dây buộc miệng tôi về chuyện mẹ tôi.” Giọng tôi thấp xuống. “Cố Hoài Châu, tôi có thể cân nhắc bước vào Cố gia, nhưng không bước vào để chôn sự thật của Tần Uyển sâu hơn. Nếu một ngày tôi tìm được chứng cứ chứng minh Thịnh Quang, hoặc bất kỳ người nào trong Cố gia, từng liên quan đến cái chết danh dự của mẹ tôi, tôi sẽ công bố.”

Căn phòng im đi. Một lát sau, anh hỏi: “Cô có hiểu câu đó đồng nghĩa với việc cô có thể phá hủy chính nguồn lực đang cứu Vãn Thanh không?” Tôi nhìn anh, không tránh. “Tôi hiểu. Anh cũng nên hiểu, nếu nguồn lực đó được xây trên việc mẹ tôi bị bôi bẩn, tôi thà để Vãn Thanh chết sạch hơn sống như một cái miệng bị khâu lại.” Nói ra câu đó, ngực tôi đau như có thứ gì bị kéo rách. Nhưng tôi không thể dùng Vãn Thanh làm lý do phản bội bà. Hoài Châu đặt bút xuống. “Sửa thành: hai bên không được cố ý tiêu hủy, che giấu hoặc ngăn cản đối phương thu thập chứng cứ hợp pháp liên quan đến vụ việc của Tần Uyển. Việc công bố phải dựa trên chứng cứ đủ kiểm chứng và không làm lộ nhân chứng đang được bảo vệ.” Tôi đọc chậm từng chữ, rồi thêm một câu: “Không bên nào được dùng hôn nhân để yêu cầu bên còn lại từ bỏ quyền truy cứu trách nhiệm pháp lý.” Anh nhìn tôi rất lâu, cuối cùng gật đầu.

Tin nhắn của Dĩ An đến khi tôi đang ký nháy bên cạnh điều khoản mới. Nó chỉ viết một dòng: “Chị, nếu hợp đồng đó là vì em, đừng ký.” Tôi nhìn màn hình, cảm giác cổ họng bị thứ gì chặn lại. Thằng bé bốc đồng, hay cãi, nhưng vào lúc mọi thứ đổ xuống, nó vẫn sợ mình trở thành lý do khiến tôi bán đời. Tôi gõ lại rất chậm: “Chị không ký thay em. Chị chỉ chọn một con đường còn có thể phản công. Việc của em là sống yên, giữ dữ liệu và đừng biến mình thành tiêu đề phụ.” Gửi xong, tôi úp điện thoại xuống bàn. Chúng tôi mất thêm gần một giờ để sửa hết phần còn lại: một năm tính từ ngày đăng ký kết hôn, không công khai bản chất hợp đồng, không cưỡng ép thân mật, có phòng riêng, hết hạn sẽ ly hôn trong hòa bình nếu không có thỏa thuận mới. Tôi giữ quyền tiếp tục làm việc tại Vãn Thanh; anh giữ yêu cầu mọi phản hồi công khai giai đoạn đầu phải qua nhóm pháp lý chung. Chúng tôi giống hai bên ký hiệp định ngừng bắn trước khi cùng bước ra chiến trường.

Khi bản sửa cuối cùng được in lại, trời ngoài cửa sổ đã chuyển sang màu xám sẫm. Chữ ký của Cố Hoài Châu nằm ở cuối trang, nét bút gọn và mạnh, không chút do dự. “Sau khi cô ký, đội pháp lý sẽ gửi yêu cầu bảo toàn chứng cứ. An ninh dữ liệu sẽ liên hệ với trường của Dĩ An. Hợp đồng dự án của Vãn Thanh chuyển thành văn bản riêng trong tối nay.” Anh dừng lại. “Chín giờ sáng mai, họp báo công bố hôn nhân.” Tôi ngẩng lên. “Nhanh vậy?” “Tin đồn nhanh hơn chúng ta.” Tôi nhìn khoảng trống dành cho chữ ký của mình. Một khi viết tên xuống, tôi sẽ không còn chỉ là Tô Mạn Ninh của Vãn Thanh. Tôi sẽ là Cố phu nhân trước ống kính, là người phụ nữ bị dư luận hỏi vì sao dám nắm tay tổng tài Thịnh Quang khi mẹ mình từng chết trong vết nhơ liên quan đến chính cái tên ấy.

Tôi cầm bút lên. Khoảnh khắc đầu bút chạm giấy, tôi bỗng nhớ mẹ từng nói, người làm truyền thông sợ nhất không phải tiếng chửi, mà là một ngày chính mình cũng để người khác viết thay câu chuyện của mình. Vậy nên tôi viết. Tô Mạn Ninh. Ba chữ nằm xuống cuối trang, ngay ngắn hơn tôi tưởng. Không có phép màu, cũng không có cảm giác được cứu. Chỉ có một cánh cửa khép lại sau lưng và một cánh cửa khác mở ra trước mặt, tối hơn, sâu hơn, nhưng ít nhất còn có đường đi. Tôi đặt bút xuống, đẩy hợp đồng về phía Cố Hoài Châu. “Một năm làm vợ anh,” tôi nói, giọng khàn nhưng rõ. “Cố tổng, mong anh nhớ, tôi không phải đạo cụ trong vở kịch của anh.” Anh nhận lấy bản hợp đồng. “Tôi cũng mong cô nhớ, từ giờ trở đi, kẻ muốn kéo cô xuống sẽ không chỉ nhắm vào Vãn Thanh.” Điện thoại của anh sáng lên đúng lúc đó. Trợ lý gửi đến danh sách câu hỏi phóng viên bị tuồn ra trước buổi họp báo sáng mai. Dòng đầu tiên lạnh lẽo đập vào mắt tôi: “Tô Mạn Ninh, mẹ cô có thật sự nhận tiền từ Thịnh Quang không?” Tôi nhìn câu hỏi ấy, rồi nhìn chữ ký còn chưa khô của mình. Thì ra, ván cờ Cố gia không đợi tôi mặc váy cưới mới bắt đầu. Nó đã đứng sẵn dưới ánh đèn, chờ tôi bước vào.