Bỏ qua nội dung

Biến số ngoài kế hoạch

Chương 31: Tạm Dừng Hợp Đồng

Chương 31: Tạm Dừng Hợp Đồng

Thông báo chờ rà soát của văn phòng CEO tạm thời vẫn nằm ở góc màn hình như một con dấu đỏ chưa khô. Tôi nhìn nó lâu hơn mức cần thiết, không phải vì chưa hiểu, mà vì muốn ghi nhớ chính xác khoảnh khắc Tạ Chấn Đông chuyển từ che giấu sang chặn đường công khai. Một email chưa gửi của cha tôi vừa lộ tiêu đề nhắc đến ông ta, và chỉ vài phút sau, quyền lực hiện tại của Kính Vân đã đặt nghi vấn lên người bảo toàn chứng cứ. Dữ liệu không biết nói dối, nhưng người có quyền có thể khiến người đọc dữ liệu bị xem là có tội trước khi dữ liệu kịp nói hết câu.

Giang Lệ đóng băng màn hình, xuất thêm biên bản hash header rồi yêu cầu Tần Mặc tách phiên truy vết ra khỏi mọi đường truy cập cá nhân của nhà họ Tạ. “Từ giờ, mọi thao tác với COMPLIANCE_MAIL_DRAFT_8Y chỉ đi qua pháp vụ và ủy ban giám sát độc lập. Không dùng quyền của Tạ Hoài Châu, không dùng tài khoản cũ của cô, không dùng lối tắt kỹ thuật của Tần Mặc.” Tần Mặc đồng ý tự khóa quyền thao tác trực tiếp, chỉ giữ vai trò xác nhận kỹ thuật khi Giang Lệ yêu cầu. Trước đây tôi ghét những quy trình làm sự thật chậm lại. Bây giờ tôi hiểu, chính sự chậm ấy đôi khi là thứ duy nhất ngăn sự thật bị nghiền nát lần nữa.

Hoài Châu đứng cách bàn họp một khoảng đúng mực. Anh không hỏi tôi có ổn không, có lẽ vì anh biết câu hỏi đó lúc này quá rỗng. Anh chỉ nhìn Giang Lệ và nói: “Tôi sẽ ký xác nhận cấu trúc quyền tám năm trước, đồng thời tự loại khỏi mọi phiên truy xuất liên quan đến email này.” Giang Lệ ngẩng lên. “Anh hiểu hậu quả chứ? Nếu anh tự loại, lời xác nhận vẫn dùng được, nhưng mọi quyền hỗ trợ trực tiếp dành cho Tri Ý thông qua thân phận hôn nhân hoặc quyền cựu CEO đều phải dừng.”

Câu ấy rơi thẳng vào vị trí tôi đã cố tránh nhìn suốt nhiều ngày qua. Hợp đồng hôn nhân từng là lá chắn: nó cho tôi danh nghĩa đứng trước hội đồng, cho tôi một đường vào hồ sơ cũ, cho tôi một người đủ quyền lực khiến họ không thể dễ dàng đẩy tôi ra ngoài. Nhưng cùng một chiếc khiên, khi Tạ Chấn Đông nắm được góc cạnh của nó, lại có thể trở thành lưỡi dao quay ngược. Nếu tôi tiếp tục điều tra trong tư cách vợ hợp đồng của Tạ Hoài Châu, mọi chứng cứ tôi chạm vào đều có thể bị phủ bóng bằng hai chữ thiên vị.

Điện thoại của Giang Lệ rung đúng lúc ấy. Cô ấy đọc lướt văn bản mới, sắc mặt nặng xuống rồi chuyển màn hình cho tôi xem. Văn phòng CEO tạm thời yêu cầu mở phiên thẩm tra đặc biệt với lý do “nghi vấn lợi dụng quan hệ hôn nhân để tiếp cận dữ liệu bị niêm phong”. Bên dưới là đề xuất tạm đình chỉ vai trò hỗ trợ điều tra của tôi và rà soát toàn bộ quyền truy cập phát sinh sau ngày đăng ký kết hôn. Tôi đọc từng dòng, bất giác bật cười rất khẽ. Không phải vì buồn cười, mà vì cách ra tay này quá quen thuộc: không phản bác chứng cứ, chỉ làm bẩn người cầm chứng cứ trước.

“Tôi gọi Hứa Nghiên,” tôi nói. Ba phút sau, gương mặt Hứa Nghiên xuất hiện trên màn hình, tóc cô ấy còn hơi rối như vừa rời khỏi một cuộc họp khác. Nghe Giang Lệ tóm tắt xong, cô ấy lập tức kết luận: “Họ sẽ không đánh vào header email ngay. Họ sẽ đánh vào tư cách của cậu: nhân viên, vợ hợp đồng, người hưởng lợi từ quyền truy cập của Hoài Châu. Nếu dựng được xung đột lợi ích, chứng cứ không mất, nhưng sức nặng trước hội đồng sẽ bị kéo xuống.”

Tôi nhìn chiếc nhẫn trên tay mình. Từ ngày đeo nó, tôi chưa từng thật sự xem nó là nhẫn cưới. Nó là điều khoản, là phương án, là bằng chứng cho một thỏa thuận ngoài kế hoạch. Nhưng có những đêm, khi kim loại lạnh chạm vào da, tôi đã vô thức xem nó như lời nhắc rằng mình không hoàn toàn đứng một mình. Suy nghĩ ấy khiến tôi khó chịu, vì tôi nhận ra mình đã bắt đầu quen với một sự bảo vệ mà ngay từ đầu luôn nói rằng mình không cần.

“Tạm dừng hợp đồng,” tôi nói. Cả phòng yên xuống. Hứa Nghiên nhìn tôi qua màn hình, không ngạc nhiên, chỉ hỏi bằng giọng của một luật sư muốn chắc chắn thân chủ không quyết định trong cơn đau: “Tạm dừng phần nào?” Tôi đáp từng chữ: “Tạm dừng điều khoản sinh hoạt chung, sử dụng danh nghĩa vợ chồng trong các cuộc họp, hỗ trợ quyền truy cập thông qua Tạ Hoài Châu, và mọi quyền đại diện không bắt buộc về mặt pháp lý. Giấy đăng ký vẫn là giấy đăng ký. Nhưng hợp đồng đi kèm phải đóng băng cho đến khi hồ sơ của cha tôi và bê bối Thiên Bình được chuyển sang kênh độc lập.”

Hứa Nghiên gật đầu. “Tớ soạn phụ lục ngay. Cậu ký với tư cách bên B, anh Tạ ký với tư cách bên A. Giang Lệ làm người chứng kiến pháp vụ. Từ thời điểm ký, cậu rời nhà chung, giữ nơi ở riêng, mọi liên lạc công việc qua luật sư hoặc kênh điều tra. Cậu không dùng tài nguyên cá nhân của anh ấy nữa.” Câu cuối cùng như một nhát kéo cắt rất ngọt. Không ồn ào, không máu, nhưng tôi nghe rõ thứ gì đó trong lòng mình đứt ra.

Tôi quay sang Hoài Châu. “Anh có ý kiến không?” Anh nhìn tôi, ánh mắt sâu đến mức tôi không đọc được hết, nhưng trong đó không có sự chống đối. “Không,” anh nói. “Đây là quyền của cô.” Tôi hỏi, sắc hơn mức cần thiết: “Anh không định nói tôi đang quyết định trong cảm xúc à?” Hoài Châu im lặng nửa giây rồi đáp: “Nếu tôi nói vậy, tôi chỉ đang dùng một cách mềm hơn để phủ định quyền lựa chọn của cô.” Câu trả lời ấy không làm vết nứt biến mất, nhưng khiến tôi không thể tiếp tục dùng cơn giận để che đi sự mệt mỏi của mình.

Phụ lục tạm dừng được Hứa Nghiên gửi đến trong vòng hai mươi phút. Giang Lệ sửa vài cụm từ để tránh bị diễn giải thành chấm dứt hôn nhân pháp lý hoặc thừa nhận xung đột lợi ích trước đó. Tôi ký trước. Khi viết ba chữ Lâm Tri Ý, tôi bỗng nhớ lần đầu ký vào hợp đồng hôn nhân, tôi đã tự nhủ chỉ cần giữ đủ tỉnh táo thì mình sẽ không bị cuốn vào vở kịch của nhà họ Tạ. Khi ấy tôi không biết, điều khó nhất không phải là đọc rõ điều khoản, mà là giữ ranh giới. Hoài Châu nhận bút từ tay tôi và ký rất nhanh.

Giang Lệ đóng dấu xác nhận thời điểm. “Từ bây giờ, mọi thông báo về hồ sơ cũ sẽ gửi trực tiếp cho tôi và Hứa Nghiên. Tri Ý, cô nên rời khỏi nhà chung trong hôm nay.” Tôi gật đầu. Khi tháo chiếc nhẫn khỏi ngón tay, vệt hằn mờ bên dưới hiện ra trắng hơn vùng da xung quanh. Tôi đặt nhẫn lên bìa phụ lục tạm dừng. “Tôi không trả lại cuộc hôn nhân,” tôi nói. “Tôi chỉ tạm dừng việc để nó trở thành lý do cho bất kỳ ai phủ định chứng cứ của cha tôi.” Hoài Châu gật đầu. “Tôi hiểu.”

Chiều muộn, tôi trở về căn nhà chung để lấy đồ. Căn nhà vẫn sạch sẽ đến mức không giống nơi có người thật sự sống cùng nhau. Trên bàn ăn còn đặt một hộp cháo đã nguội, bên cạnh là tờ giấy của dì giúp việc ghi rằng Tạ tiên sinh dặn để phần cho tôi. Tôi nhìn nó vài giây rồi quay đi. Những chăm sóc âm thầm từng khiến tôi thấy bị kiểm soát, sau đó khiến tôi dao động, và bây giờ chỉ làm tôi nhận ra mình phải rời đi trước khi sự dao động ấy trở thành cái cớ để mềm lòng sai thời điểm.

Tôi chỉ lấy đồ của mình: vài bộ quần áo, máy tính cá nhân đã được Giang Lệ niêm phong trạng thái, cuốn sổ cũ của mẹ, ổ lưu trữ chứa tài liệu học tập và các bản sao đã đăng ký bảo toàn. Tôi không chạm vào bất kỳ tài liệu nào trong phòng làm việc của Hoài Châu, kể cả khi trên kệ có vài tập hồ sơ cũ mà trước đây tôi từng muốn mở bằng mọi giá. Từ hôm nay, tôi không thể để bản thân thắng bằng một động tác có thể bị bẻ thành trái quy trình. Nếu cha tôi từng giữ dữ liệu sạch, tôi cũng phải giữ đường đi của mình sạch như vậy.

Khi kéo vali ra khỏi phòng ngủ, tôi thấy Hoài Châu đứng ở cuối hành lang. Anh không bước tới. “Xe của Hứa Nghiên đang ở dưới,” anh nói. “Căn hộ của cô ấy đã được công ty an ninh độc lập kiểm tra. Báo cáo gửi cho Giang Lệ, cô có thể xem trước khi vào.” Tôi nhìn anh. “Anh sắp xếp?” “Tôi yêu cầu bên thứ ba kiểm tra an toàn, không yêu cầu cô ở đó,” anh đáp. “Quyền quyết định vẫn là của cô.” Câu ấy được nói rất bình tĩnh, nhưng tôi nghe ra sự cẩn thận gần như vụng về trong từng chữ.

Tôi kéo vali đi qua anh. Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn một bước, gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi gỗ lạnh quen thuộc trên áo khoác anh. Khi tay tôi đặt lên tay nắm cửa, tôi vẫn không nhịn được hỏi: “Tạ Hoài Châu, anh thật sự không giữ tôi lại sao?” Anh nhìn tôi rất lâu. “Không,” anh nói. “Tôi từng dùng quá nhiều cách để giữ cô trong kế hoạch của mình. Lần này, tôi để cô đi ra ngoài kế hoạch đó.”

Tôi mở cửa. Dưới sảnh, Hứa Nghiên đứng cạnh xe, vừa thấy tôi đã bước tới nhận vali mà không nói mấy câu an ủi thừa thãi. Khi xe lăn bánh khỏi cổng, tôi nhìn qua kính sau. Hoài Châu đứng dưới mái hiên, không đuổi theo, không gọi điện, cũng không dùng bất kỳ thân phận nào để yêu cầu tôi quay lại. Điện thoại tôi rung lên đúng lúc bóng anh nhỏ dần trong màn mưa mỏng. Tin nhắn từ Giang Lệ chỉ có một dòng: “Tạ Hoài Châu vừa nộp yêu cầu ủy quyền truy cập cá nhân toàn phần cho cô. Hồ sơ chờ xác nhận của cô ở phiên làm việc ngày mai.”

Tôi cầm điện thoại rất lâu mà không trả lời. Hợp đồng đã tạm dừng, chiếc nhẫn đã nằm lại trên bìa hồ sơ, nhà chung đã ở phía sau. Lần đầu tiên kể từ khi bước vào cuộc hôn nhân ngoài kế hoạch ấy, Tạ Hoài Châu không đặt một điều kiện nào trước mặt tôi. Anh chỉ đặt quyền lựa chọn ở đó, rồi lùi lại. Tôi chưa biết ngày mai mình có đủ sức mở hồ sơ anh giao hay không. Nhưng khi xe rẽ vào dòng đèn ướt nước, tôi bỗng hiểu: có những cánh cửa chỉ có thể mở ra sau khi một người thật sự chịu buông tay khỏi tay nắm.