Bỏ qua nội dung

Biến số ngoài kế hoạch

Chương 25: Hồ Sơ Anh Chưa Từng Nói

Chương 25: Hồ Sơ Anh Chưa Từng Nói

“Tôi chưa từng đọc bản đầy đủ.”

Tạ Hoài Châu trả lời sau một khoảng im lặng rất dài. Giọng anh vẫn thấp, vẫn ổn định, nhưng sự ổn định ấy không còn làm người khác yên tâm. Nó giống một tấm kính đã nứt mà vẫn cố giữ hình dạng ban đầu, chỉ cần thêm một lực rất nhỏ là sẽ vỡ thành những cạnh sắc. Tôi nhìn anh qua ánh sáng xanh nhạt hắt lên từ màn hình máy đọc ngoại tuyến, nhìn ba chữ THC-PRELIM nằm trong metadata của gói HL_KEYGATE, rồi chậm rãi hỏi: “Bản đầy đủ?”

Căn phòng chứng cứ nhỏ đến mức câu hỏi ấy không có chỗ để rơi xuống. Nó va vào tường, vào camera góc trần, vào biên bản Giang Lệ đang cầm, rồi quay lại đặt trước mặt anh. Tần Mặc đứng bên cạnh bàn, tay đã rời khỏi bàn phím, vẻ châm chọc thường ngày biến mất sạch. Anh ta nhìn Hoài Châu một cái rất nhanh, như muốn nhắc người kia rằng trong những chuyện kiểu này, nói thiếu một chữ cũng có thể biến thành nói dối.

Hoài Châu không tránh mắt tôi. “Tôi từng thấy bản trích lục sơ bộ của R-08-LTV.” Anh dừng lại nửa nhịp, rồi nói tiếp. “Không có file nguồn, không có chuỗi hash gốc, không có phụ lục chứng cứ. Chỉ có danh mục hồ sơ, kết luận tạm và một ghi chú về việc phong tỏa quyền truy cập.”

Tôi nghe rõ từng chữ. Không có bản đầy đủ. Không có chứng cứ gốc. Không có nghĩa là không có gì. Cách đây không lâu, anh từng đặt trước mặt tôi một bản hợp đồng hôn nhân, nói rằng tôi giúp anh tìm sự thật, anh cho tôi quyền tiếp cận hồ sơ cũ về cha. Khi đó tôi tưởng thứ anh có là một cánh cửa đang khóa. Bây giờ tôi mới biết, trước khi đưa chìa khóa ra làm điều kiện, anh đã đứng sau cánh cửa ấy đủ lâu để đọc được tên cha tôi trên bảng mục lục.

“Từ khi nào?” Tôi hỏi.

Hoài Châu đáp rất nhanh, như thể anh đã biết câu hỏi này không thể tránh khỏi. “Sau khi bê bối Thiên Bình nổ ra. Khi rà soát lại các báo cáo rủi ro cũ liên quan quyền cấp cao, tôi thấy R-08-LTV nằm trong danh sách hồ sơ phong tỏa. Nhưng lần đầu tiên tôi chú ý đến nó…” Anh nhìn tôi, ánh mắt tối hơn. “Là trước khi tôi đề nghị hợp đồng với cô.”

Tôi không lập tức phản ứng. Có lẽ vì điều đáng đau nhất thường không khiến người ta nổi giận ngay, mà khiến mọi thứ trong người lặng xuống, chậm rãi và lạnh buốt. Trước khi đề nghị hợp đồng. Nghĩa là khi anh hỏi “Lâm Thừa Viễn là gì của cô”, anh không chỉ hỏi vì dòng log bất thường. Anh đã biết có một hồ sơ cũ mang tên cha tôi, biết nó bị phong tỏa, biết cha tôi không đơn giản chỉ là một cái tên chết trong tai nạn. Nhưng anh vẫn để tôi tự nói ra quan hệ ấy trước, vẫn để tôi bước vào giao dịch với cảm giác mình đang giữ một mảnh bí mật mà anh chưa chạm tới.

Giang Lệ đặt bút xuống. “Tạ tổng, phần này cần được bổ sung vào biên bản. Bản trích lục sơ bộ anh từng xem có thuộc hệ thống chứng cứ hiện tại không?”

“Không.” Hoài Châu nói. “Nó nằm trong kho lưu trữ pháp chế cũ, chỉ mở được bằng quyền rà soát cấp chủ tịch điều hành. Tôi không sao chép ra ngoài. Sau khi thấy danh mục bất thường, tôi yêu cầu Tần Mặc đối chiếu mã hồ sơ, nhưng không cho mở sâu vì chuỗi phân quyền đã bị can thiệp.”

Tần Mặc khẽ nhắm mắt một giây, rồi nói: “Tôi xác nhận có chuyện đó. Tôi biết R-08 tồn tại, nhưng không biết nội dung bản đầy đủ. Lúc đó tôi chỉ thấy một dòng mô tả: báo cáo rủi ro số 08, đối tượng liên quan Lâm Thừa Viễn, trạng thái phong tỏa, lý do phong tỏa là ‘xung đột lợi ích gia tộc’. Cụm đó rất kỳ quặc. Hồ sơ kỹ thuật mà dùng lý do gia tộc thì vốn đã không sạch.”

Tôi bật cười rất khẽ. Âm thanh ấy lạ đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ. “Vậy hai người đều thấy kỳ quặc, đều biết có vấn đề, nhưng không ai nói với tôi.”

Không ai trong phòng phản bác. Sự im lặng ấy còn khó chịu hơn một lời biện minh vụng về. Hoài Châu nhìn tôi, lần đầu tiên trong đêm nay vẻ chính xác trên gương mặt anh có một khe hở rõ ràng. “Tôi sợ nếu nói quá sớm, cô sẽ bị kéo thẳng vào R-08. Khi đó chúng ta chưa có quy trình bảo toàn chứng cứ, chưa có Giang Lệ tham gia, chưa biết ai trong hệ thống đã mở đường cho Chấn Đông. Nếu cô biết hồ sơ ấy tồn tại và tự đi tìm, phe bên kia sẽ có lý do biến cô thành người truy cập trái phép thật.”

“Anh đang nói giống cha tôi cảnh báo.” Tôi nhìn anh, thấy ngón tay mình vẫn đặt trên mép bàn lạnh. “Người có quyền kiểm soát báo cáo cũng có thể kiểm soát cách tôi được phép đau. Anh không sửa kết luận về cha tôi, không vu tôi truy cập trái phép, không ép tôi mở file. Nhưng anh đã quyết định thay tôi: khi nào tôi được biết, biết đến đâu, và biết trong điều kiện nào thì an toàn cho kế hoạch của anh.”

Hoài Châu khựng lại ở chữ cuối cùng. Kế hoạch. Trước đây từ ấy luôn thuộc về anh, sạch sẽ, sắc bén, gần như đáng tin. Đêm nay nó rơi xuống giữa chúng tôi như một vật nặng. Anh nói rất thấp: “Tôi không muốn dùng cô như một quân cờ.”

“Không muốn không có nghĩa là chưa từng làm.” Tôi đáp.

Giang Lệ khép hồ sơ trong tay. Cô không chen vào cảm xúc của chúng tôi, chỉ làm đúng phần việc cần làm. “Tôi sẽ ghi nhận: Tạ Hoài Châu từng tiếp cận bản trích lục sơ bộ R-08-LTV trước khi Lâm Tri Ý được thông báo; chưa xác định bản trích lục đó có trùng với metadata trong HL_KEYGATE hay không; chưa mở HL_KEYGATE; chưa nhập Khóa Hồi Lan.” Cô ngẩng lên nhìn Hoài Châu. “Tạ tổng, từ thời điểm này, mọi hồ sơ liên quan Lâm Thừa Viễn mà anh biết nhưng chưa công bố cho tổ điều tra đều cần lập danh mục độc lập.”

Hoài Châu gật đầu. Không mặc cả, không dùng quyền CEO để cắt bớt một dòng. Nhưng sự hợp tác muộn màng ấy không khiến tôi nhẹ hơn. Có những tổn thương không đến từ việc người khác phá cửa xông vào, mà đến từ việc họ đứng ngoài cửa rất lâu, tay cầm chìa khóa, rồi nói rằng chưa mở vì muốn bảo vệ mình.

Tạ Chấn Đông xuất hiện ở cửa phòng chứng cứ đúng lúc biên bản được niêm phong tạm thời. Ông ta không bước qua vạch giới hạn, chỉ đứng ngoài với dáng vẻ ôn hòa quen thuộc. “Lão gia đang chờ ở nhà cũ. Bữa tối đã dời đến giờ này, cũng là vì chờ hai đứa xử lý xong việc công ty.” Ánh mắt ông ta lướt qua tôi, rất nhẹ. “Tri Ý là người nhà họ Tạ rồi, vài chuyện nên nói trong nhà vẫn tốt hơn để người ngoài ghi thành hồ sơ.”

Tôi biết câu ấy cố ý. Người ngoài. Hồ sơ. Người nhà. Ba lớp dây mềm ném ra để trói cảm xúc của tôi vào một chiếc bàn ăn. Hoài Châu nhìn tôi. “Cô không cần đi.”

Tôi cầm túi của mình lên. “Tôi đi.” Thấy anh nhíu mày, tôi nói thêm: “Tôi muốn xem nhà họ Tạ ăn một bữa tối như thế nào, sau khi biết trong kho lưu trữ của họ có một hồ sơ về cha tôi bị giấu suốt tám năm.”

Nhà cũ họ Tạ nằm trong một khu biệt thự yên tĩnh đến mức tiếng bánh xe lăn qua nền đá cũng bị bóng cây nuốt mất. Bữa tối muộn được bày sẵn trong phòng ăn dài, đèn treo thấp, chén đũa đặt thẳng hàng, từng món ăn giữ nhiệt vừa đủ như thể mọi biến cố trong công ty chỉ là một cuộc họp kéo dài. Bà Tạ ngồi ở đầu bàn, sắc mặt khó dò. Tạ Chấn Đông ngồi bên phải bà, vẫn giữ nụ cười của người lớn vì đại cục. Hoài Châu kéo ghế cho tôi, nhưng tôi tự ngồi xuống trước khi tay anh chạm vào lưng ghế.

Không ai nhắc đến Chu Hành. Không ai nhắc đến HL_KEYGATE. Không ai nhắc đến dòng THC-PRELIM vừa đâm thẳng vào khoảng tin tưởng mong manh giữa tôi và Hoài Châu. Bữa tối bắt đầu bằng tiếng sứ chạm nhẹ, bằng lời hỏi han nhạt như nước ấm. Bà Tạ nói tôi gầy đi. Tạ Chấn Đông nói người trẻ làm việc cần biết giữ sức. Tôi nhìn bát canh trước mặt, bỗng hiểu vì sao cha tôi viết rằng người có quyền kiểm soát báo cáo cũng có thể kiểm soát cách tôi được phép đau. Ở nhà họ Tạ, ngay cả đau cũng phải đặt đúng vị trí trên bàn, không được làm đổ chén, không được làm mất vẻ thể diện của một bữa cơm gia đình.

“Tri Ý,” Tạ Chấn Đông gọi tên tôi bằng giọng rất thân, “chuyện hồ sơ cũ, cháu đừng nghĩ quá nặng. Người đã mất rồi, người sống vẫn phải nhìn về phía trước. Hoài Châu giấu cháu một phần, nếu có, cũng là vì muốn bảo vệ cục diện chung.”

Đũa trong tay Hoài Châu dừng lại. Anh đặt xuống, giọng lạnh: “Chú không cần thay tôi giải thích.”

Tạ Chấn Đông mỉm cười. “Chú chỉ sợ vợ chồng trẻ hiểu lầm nhau vì vài dòng hồ sơ cũ. Lâm Thừa Viễn năm đó…”

“Đừng gọi tên cha tôi như thể ông ấy là một món ăn nguội trên bàn.” Tôi nói.

Phòng ăn im phăng phắc. Bà Tạ ngẩng đầu nhìn tôi. Tạ Chấn Đông hơi nghiêng mặt, nụ cười vẫn còn nhưng đã mỏng đi. Tôi không lớn tiếng. Tôi cũng không run. Có lẽ sự bình tĩnh của tôi lúc ấy khiến chính họ khó chịu hơn cả một cơn giận.

Tôi quay sang Hoài Châu. “Nếu metadata hôm nay không hiện ra, anh định khi nào nói với tôi về R-08-LTV?”

Hoài Châu nhìn tôi rất lâu. Trong ánh đèn ấm của phòng ăn, vẻ mệt mỏi trên mặt anh hiện rõ hơn trong phòng chứng cứ. Anh có thể nói sau khi an toàn hơn. Có thể nói sau khi tìm được bản đầy đủ. Có thể nói sau khi thắng một vòng trước hội đồng. Tất cả đều là những câu trả lời hợp lý, thậm chí đúng về mặt chiến lược. Nhưng anh không nói câu nào trong số đó. Anh chỉ im lặng.

Và tôi đã có đáp án của mình.

Tôi đặt đũa xuống, đẩy ghế lùi lại rất khẽ. “Tôi ăn xong rồi.” Bà Tạ cau mày, nhưng không giữ. Tạ Chấn Đông nhìn tôi như nhìn một biến số vừa tự ý rời khỏi công thức của ông ta. Hoài Châu đứng dậy theo bản năng. Tôi không nhìn anh, cũng không nói thêm với bất kỳ ai trên bàn. Có những lời nếu nói ra lúc này sẽ chỉ biến nỗi đau của tôi thành một cảnh diễn để nhà họ Tạ đánh giá ai đúng, ai sai, ai mất kiểm soát hơn ai.

Tôi đi qua hành lang dài của nhà cũ, nghe tiếng bước chân của mình chìm vào thảm dày. Sau lưng, bữa tối vẫn còn nguyên, canh vẫn nóng, chén đũa vẫn ngay ngắn, còn hồ sơ R-08-LTV thì nằm giữa chúng tôi như một cánh cửa mà anh đã biết từ lâu nhưng chưa từng hỏi tôi có muốn tự tay mở hay không. Đêm đó, tôi rời khỏi bữa tối trong im lặng.