Bỏ qua nội dung

Biến số ngoài kế hoạch

Chương 24: Đừng Tin Người Họ Tạ

Chương 24: Đừng Tin Người Họ Tạ

“Đừng tin người họ Tạ.”

Câu ấy không lớn, nhưng sau khi Chu Hành nói xong, cả hành lang như bị rút mất không khí. Tôi ngồi sau lớp kính, trước mặt vẫn là màn hình lưu dấu 18:12, sau lưng là deadline rà soát kỷ luật chưa hề biến mất. Vậy mà trong khoảnh khắc đó, tất cả những dòng log, thiết bị, quyền đồng bộ, biên bản bảo toàn chứng cứ đều lùi ra xa. Thứ còn lại chỉ là một câu cảnh báo được chuyển qua miệng người vừa phản bội, nhắm thẳng vào vết thương cũ nhất của tôi. Đừng tin người họ Tạ. Tám năm trước, nếu cha tôi thật sự đã chết vì tin nhầm một người họ Tạ, thì hôm nay tôi đang đứng ở đâu? Trong công ty của nhà họ Tạ, dưới sự bảo vệ chưa hoàn chỉnh của một người họ Tạ, và chuẩn bị mở file cũ của cha mình ngay trước mặt anh ta.

Tạ Hoài Châu không nói gì. Anh đứng trong vùng sáng trắng của hành lang, đường nét trên mặt lạnh đến mức gần như không còn cảm xúc. Nhưng tôi thấy ánh mắt anh trầm xuống khi nghe câu đó, như thể có một lưỡi dao không nhắm vào anh mà vẫn cắt qua người anh. Tạ Chấn Đông ở phía xa khẽ cười, giọng ôn hòa vừa đủ để người trong hành lang nghe thấy. “Một lời nhắn mơ hồ từ người đang cố giảm nhẹ trách nhiệm không nên làm nhiễu hướng điều tra.” Giang Lệ không nhìn ông ta, chỉ đóng hồ sơ trước mặt Chu Hành và nói: “Chính vì mơ hồ nên càng phải ghi nhận nguyên văn. Còn việc nó có giá trị chứng cứ hay không, để ủy ban kiểm toán và pháp chế độc lập đánh giá.” Lần đầu tiên trong đêm nay, tôi thấy vẻ ôn hòa của Tạ Chấn Đông hơi chậm lại nửa nhịp.

Chu Hành bị đưa đi ngay sau đó. Trước khi cửa phòng phỏng vấn riêng khép lại, anh ta nhìn Hoài Châu một lần, nhưng Hoài Châu không nhìn lại. Sự im lặng ấy không giống trừng phạt. Nó giống một loại cắt đứt chính xác, không cần âm thanh. Tôi bỗng nhớ câu anh từng nói: trong nhà họ Tạ, người thân cũng có thể là cổ đông nguy hiểm. Có lẽ đêm nay, anh phải học thêm một điều còn cay nghiệt hơn: người đứng sau lưng mình nhiều năm cũng có thể trở thành lối vào của kẻ khác. Nhưng hiểu điều đó không khiến tôi thấy nhẹ hơn. Bởi vì câu cảnh báo vừa rồi không chỉ nhắm vào anh, mà còn nhắm vào chính lựa chọn của tôi.

Giang Lệ bước vào phòng kính, đặt một tờ xác nhận trước mặt tôi. “Nếu cô quyết định mở file cũ của cha cô trong phạm vi điều tra hiện tại, chúng tôi cần ghi rõ đây là tài liệu cá nhân do cô tự nguyện cung cấp để đối chiếu manh mối, không phải tài sản công ty bị cưỡng chế kiểm tra. Cô có quyền từ chối, có quyền yêu cầu luật sư riêng, có quyền chỉ cho phép tạo hash mà không đọc nội dung ngay.” Cô nói rất nhanh, rất khô, nhưng từng chữ giống như đặt thêm một lớp rào quanh tôi. Tôi nhìn xuống tờ giấy. Trước đây, mỗi lần người nhà họ Tạ nói đến “quyền”, tôi đều nghĩ đó là cách họ chuẩn bị lấy đi một thứ khác. Đêm nay, ít nhất Giang Lệ không làm vậy.

Hoài Châu đứng ngoài cửa phòng kính. Anh không bước vào, cũng không nhìn tờ xác nhận quá lâu. “Cô có thể mở một mình,” anh nói. “Tôi sẽ không yêu cầu xem.” Tôi ngẩng đầu nhìn anh. Câu ấy đáng lẽ nên làm tôi dễ thở hơn, nhưng nó lại khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Vì người cha đã chết của tôi vừa được dùng để gửi một lời cảnh báo, còn người đàn ông trước mặt, trên danh nghĩa là chồng hợp đồng của tôi, vẫn chưa từng trả lời trực tiếp câu hỏi ở chương trước: anh tin dữ liệu hay tin tôi. Có lẽ anh đã chọn bảo vệ tôi trước hội đồng. Có lẽ anh cũng đang cố giữ ranh giới. Nhưng giữa “không ép” và “tin”, vẫn cách nhau một khoảng rất dài.

Tôi ký vào tờ xác nhận. “Không mở một mình.” Giọng tôi bình tĩnh hơn tôi nghĩ. “Nếu đây là bẫy, càng cần có người chứng kiến đúng quy trình. Nếu đây là thứ cha tôi để lại, nó cũng không nên bị biến thành một câu chuyện tôi tự kể để tự cứu mình.” Tần Mặc nhìn tôi một giây, rồi gật đầu. “Vậy dùng máy đọc ngoại tuyến. Không nối mạng, không mount tự động, tạo bản sao chỉ đọc trước, hash trước và sau khi mở. Cô Lâm giữ quyền quyết định nội dung nào được đưa vào hồ sơ.” Giang Lệ bổ sung ngay: “Mọi người trong phòng ký nhận vai trò quan sát. Tạ tổng không đưa chỉ đạo kỹ thuật, không chạm thiết bị.” Hoài Châu chỉ đáp một chữ: “Được.”

Chúng tôi chuyển sang phòng chứng cứ nhỏ bên cạnh trung tâm an ninh dữ liệu. Căn phòng ấy không có cửa sổ, chỉ có một bàn dài, hai camera góc trần và chiếc máy đọc ngoại tuyến được niêm phong trong tủ kính. Tần Mặc mở máy bằng tài khoản pháp chứng tạm thời, Giang Lệ đọc số niêm phong, còn tôi lấy ổ lưu cá nhân từ trong túi. Đó không phải thứ gì bí mật ghê gớm. Chỉ là bản sao mã hóa của những file cũ tôi giữ lại sau khi dọn phòng cha, gồm bài giảng, nhật ký học tập của tôi, vài bức ảnh gia đình và một thư mục tôi chưa bao giờ mở được. Tôi đã từng nghĩ nó hỏng. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ không phải nó hỏng. Có lẽ nó chỉ chờ đúng người, đúng thời điểm và đúng cái giá.

Khi ổ lưu được nhận ở chế độ chỉ đọc, màn hình hiện ra cây thư mục quen thuộc đến mức làm tim tôi co lại. LTV_Archive. Study_Log. Old_Photos. Một thư mục cuối cùng có tên rất ngắn: HL. Trước đây, mỗi lần thử mở, nó chỉ hiện thông báo lỗi định dạng. Nhưng hôm nay, sau khi Tần Mặc dùng trình đọc hex kiểm tra header, anh im lặng mất vài giây. “Nó không lỗi. Nó bị đóng gói kiểu cũ, cố ý đổi đuôi để phần mềm phổ thông đọc không ra.” Anh không quay sang nhìn tôi, nhưng giọng thấp hơn thường ngày. “Cha cô không muốn người bình thường vô tình mở nó.” Tôi nhìn ba chữ HL trên màn hình, đầu ngón tay lạnh dần. HL. Hồi Lan. Ký hiệu từng xuất hiện trong log, từng khiến Tần Mặc đổi sắc mặt, từng kéo tôi từ một nhân viên quản trị rủi ro vô danh vào tận lõi cuộc chiến này.

Tập tin đầu tiên trong thư mục không cần mật khẩu. Tên nó là READ_BEFORE_TRUST.txt. Tần Mặc không mở ngay mà nhìn tôi chờ xác nhận. Tôi gật đầu. Dòng chữ đầu tiên hiện lên bằng font đơn giản, không có cảm xúc, nhưng tôi chỉ đọc được nửa câu đã thấy mắt cay đi. “Tri Ý, nếu con đọc được file này, nghĩa là có người đã kéo con đến gần Kính Vân hơn mức ba từng sợ.” Tôi không khóc. Có lẽ vì tôi đã vượt qua quá nhiều phòng họp, biên bản và ánh mắt nghi ngờ để còn có thể khóc ngay lúc này. Nhưng một phần nào đó trong tôi, phần từng là cô bé ngồi ở bàn học nghe cha giảng vì sao dữ liệu phải có nguồn gốc rõ ràng, đã lặng lẽ đứng dậy trong bóng tối.

Cha tôi viết không dài. Ông nói nếu một ngày tôi thấy ký hiệu Hồi Lan xuất hiện trong hệ thống Kính Vân, tôi không được vội tin bất kỳ kết luận nào được đưa sẵn, kể cả kết luận nói rằng ông phản bội, kể cả kết luận nói rằng ai đó đang bảo vệ tôi. Ông viết: “Người có quyền kiểm soát báo cáo cũng có thể kiểm soát cách con được phép đau.” Câu ấy khiến tôi nắm chặt cạnh bàn. Tạ Hoài Châu đứng cách tôi một khoảng, không lên tiếng. Tôi không nhìn anh, nhưng tôi biết anh đang đọc. Tôi cũng biết từng chữ trong file ấy đang đặt chúng tôi vào hai phía của một đường nứt chưa kịp khép lại.

Đoạn tiếp theo nhắc đến Thiên Bình theo cách làm sống lưng tôi lạnh buốt. Cha tôi nói mô hình không đáng sợ khi dữ liệu đầu vào sạch; thứ đáng sợ là một nhóm người có thể thay đổi dữ liệu trước khi mô hình chạy, rồi dùng chính kết quả sai để kết tội hệ thống, kết tội kỹ sư, hoặc kết tội một người không đủ quyền tự biện minh. Ông để lại ba cụm tham chiếu: SourceTrace-Aurora, R-08-LTV và HL-KeyGate. Tần Mặc hít vào rất khẽ khi thấy cụm thứ hai. Giang Lệ lập tức hỏi: “Anh nhận ra?” Tần Mặc nhìn màn hình, giọng khô đi. “R-08 là định dạng báo cáo rủi ro nội bộ tám năm trước. LTV có thể là Lâm Thừa Viễn. Nhưng tôi chưa từng thấy bản đầy đủ.” Tôi nghe chữ “chưa từng” ấy, nhưng không bỏ qua nửa nhịp khựng lại trước đó của Hoài Châu.

File của cha tôi còn một đoạn cuối. “Đừng tin người họ Tạ không có nghĩa là mọi người họ Tạ đều giống nhau. Nó có nghĩa là đừng giao sự thật cho họ chỉ vì họ có quyền mở cửa. Nếu có một người họ Tạ nói muốn giúp con, hãy xem người đó có dám đặt quyền kiểm soát xuống trước mặt con hay không.” Tôi đọc đi đọc lại câu ấy. Nó không cho tôi một đáp án dễ dàng. Nó tệ hơn thế. Nó buộc tôi phải tự chọn, trong lúc tôi mệt mỏi đến mức chỉ muốn có ai đó nói thay mình rằng nên tin ai, nên nghi ngờ ai, nên bước tiếp hay dừng lại. Có lẽ cha tôi hiểu tôi quá rõ. Ông không để lại một người hùng để cứu con gái mình. Ông chỉ để lại một nguyên tắc, lạnh và khó như dữ liệu gốc.

Tần Mặc chuyển sang tập tin thứ hai, nhưng chỉ dừng ở màn hình thông tin, chưa mở. Tên file là HL_KEYGATE.pkg. Bên dưới có một dòng chú thích ngắn: “Không nhập khóa trên thiết bị nối mạng. Không nhập nếu không có bản sao chỉ đọc. Không nhập nếu không hiểu Hồi Lan là gì.” Tôi bỗng hiểu vì sao “ông Tạ” muốn tôi tự mở file cũ. Nếu tôi hoảng loạn, nếu tôi cắm ổ vào máy công ty đang bị giám sát, nếu tôi vội nhập bất kỳ chuỗi nào mình đoán được, tôi có thể để lại một dấu truy cập mới, một lỗi thao tác mới, một cái cớ mới để biến tôi thành người phá chứng cứ. Cái bẫy không nằm ở việc mở file. Cái bẫy nằm ở việc khiến tôi mở nó sai cách.

“Dừng ở đây,” tôi nói. Tần Mặc lập tức rời tay khỏi bàn phím. Không ai hỏi vì sao. Sự tôn trọng nhỏ ấy khiến tôi thở ra được một chút. Giang Lệ đánh dấu biên bản: đã mở file cảnh báo READ_BEFORE_TRUST, chưa mở gói HL_KEYGATE, chưa nhập khóa. Hoài Châu nhìn tôi. “Cô quyết định đúng.” Tôi nhấc mắt lên. “Đừng khen tôi như cấp dưới vừa tránh được lỗi thao tác.” Anh im lặng. Tôi biết câu ấy sắc hơn mức cần thiết, nhưng đêm nay tôi không còn đủ sức làm mềm cạnh của mình để người khác dễ chịu hơn. Sau vài giây, anh nói: “Tôi xin lỗi.” Không giải thích. Không biện minh. Chỉ ba chữ rơi xuống giữa phòng chứng cứ lạnh trắng.

Tôi không trả lời. Vì lời xin lỗi ấy không sai, nhưng nó đến trước một câu hỏi lớn hơn. Tần Mặc đang tạo hash sau khi đóng file thì trên màn hình hiện thêm phần metadata của gói HL_KEYGATE. Những dòng kỹ thuật trượt qua rất nhanh, phần lớn là checksum, thời gian đóng gói và mã phiên bản. Rồi một trường tham chiếu khiến căn phòng im lại: RELATED_REVIEW: R-08-LTV / ACCESS_NOTE: THC-PRELIM. Tôi không cần ai giải thích ba chữ cái ấy có thể là gì. Trong Kính Vân, Tạ Hoài Châu không phải người duy nhất có thể viết tắt thành THC, nhưng anh là người duy nhất đang đứng trước mặt tôi, vừa đọc cảnh báo của cha tôi về người họ Tạ.

Tôi nhìn màn hình, rồi nhìn anh. Lần này tôi không còn thấy tiếng quạt máy, không còn thấy camera góc trần, cũng không còn nghe Tạ Chấn Đông ở ngoài kia dùng giọng ôn hòa để xoay hướng điều tra. Tôi chỉ nghe tiếng chính mình, rất thấp, rất rõ, vang lên giữa phòng chứng cứ: “Tạ Hoài Châu, hồ sơ R-08-LTV này, anh đã từng đọc chưa?”