Chương 9: Cô Dâu Được Chọn Sẵn
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 9: Cô Dâu Được Chọn Sẵn
Tôi đứng trước cửa thang máy, ngón tay đặt trên màn hình điện thoại lạnh đến mức gần như không còn cảm giác. Hai dòng tin nhắn không có chữ ký nằm im ở đó, ngắn gọn, sạch sẽ, không thừa một dấu câu nào. Người gửi biết tên tôi, biết cuộc giao dịch vừa xảy ra trong phòng họp pháp chế, biết Tạ Hoài Châu đã dùng hồ sơ của cha tôi làm một phần điều kiện trao đổi. Điều đó có nghĩa là giữa tôi và cánh cửa tưởng như khép kín kia, đã có ít nhất một con mắt khác đứng trong bóng tối.
Tôi không lập tức bước vào thang máy. Trước khi cánh cửa khép lại, tôi quay đầu nhìn về phía hành lang. Tạ Hoài Châu vừa ra khỏi phòng họp, áo vest vẫn phẳng phiu như thể suốt một đêm hỗn loạn chưa từng chạm đến anh. Nhưng khi thấy tôi đứng bất động, bước chân anh dừng lại. Anh không hỏi tôi nhận được gì, cũng không tiến quá gần. Khoảng cách ba mét giữa chúng tôi giống một đường ranh tạm thời, đủ để tôi không có cảm giác bị ép, cũng đủ để anh nhìn thấy sắc mặt tôi chắc hẳn không bình thường.
“Tạ tổng,” tôi lên tiếng trước, giọng mình bình tĩnh đến mức xa lạ, “ngoài anh, Tần Mặc và pháp chế, còn ai biết anh đề nghị mở hồ sơ của cha tôi?”
Ánh mắt Tạ Hoài Châu hơi tối xuống. “Không nên có người thứ tư.”
“Vậy nghĩa là đã có.” Tôi cất điện thoại vào túi áo, không đưa cho anh xem. “Hoặc người đó ở trong hệ thống của anh, hoặc hệ thống của anh vốn không kín như anh nghĩ.”
Một câu nói đủ đâm trúng hai điểm yếu. Với người như Tạ Hoài Châu, bị nghi ngờ năng lực kiểm soát có lẽ còn khó nghe hơn bị mắng thẳng. Nhưng anh chỉ im lặng nửa giây rồi nói: “Cô có thể gửi số đó cho Tần Mặc kiểm tra.”
“Tôi sẽ tự lưu lại bản chụp màn hình, hash thời gian nhận và metadata tin nhắn trước.” Tôi đáp. “Nếu cần, tôi cung cấp bản sao có kiểm soát. Điện thoại của tôi không giao cho bất kỳ ai.”
Tạ Hoài Châu nhìn tôi. Lần này, trong ánh mắt anh không có vẻ khó chịu vì bị từ chối. Có lẽ sau tối nay anh đã hiểu, mỗi khi anh đưa tay về phía thứ duy nhất tôi dùng để tự bảo vệ, tôi sẽ lùi lại nhanh hơn bất kỳ thuật toán cảnh báo nào.
“Được,” anh nói. “Tối nay cô đừng đi một mình xuống hầm xe.”
Tôi nhếch môi rất khẽ. “Anh đang ra lệnh?”
“Đang nhắc rủi ro.” Anh dừng một nhịp, rồi bổ sung, “Cô có quyền không nghe.”
Câu cuối cùng khiến tôi không thể phản bác ngay. Tôi không thích cách Tạ Hoài Châu luôn nói những câu giống điều khoản hợp đồng, nhưng ít nhất ở thời điểm này, anh đã bắt đầu để lại cho tôi một cửa thoát trên giấy. Tôi bấm gọi Hứa Nghiên ngay trước mặt anh. Khi giọng bạn thân vang lên ở đầu dây bên kia, tôi mới bước vào thang máy. Cửa kim loại khép lại, cắt ánh mắt Tạ Hoài Châu khỏi khoảng không chật hẹp, nhưng không cắt được hai dòng tin nhắn đang nằm nặng trong túi áo tôi.
Hứa Nghiên nghe xong toàn bộ sự việc thì im lặng gần mười giây. Với cô ấy, mười giây im lặng tương đương một bài mắng dài ba trang.
“Gửi biên bản cho tôi ngay,” cô ấy nói. “Không ký, không xác nhận miệng, không để người của Kính Vân cầm thiết bị cá nhân của cậu. Còn tin nhắn kia, lưu bằng hai cách. Một bản chụp, một bản xuất log từ nhà mạng nếu xin được.”
“Tôi biết.”
“Không, cậu chỉ nghĩ là cậu biết.” Giọng Hứa Nghiên lạnh hơn. “Tri Ý, người gửi tin có thể là người muốn cứu cậu, cũng có thể là người muốn cậu nghi ngờ đúng người duy nhất có thể mở cửa cho cậu. Trong cả hai trường hợp, cậu đều không được phản ứng theo cảm xúc.”
Tôi nhìn con số tầng giảm dần trên bảng điện tử. “Tôi không tin Tạ Hoài Châu.”
“Không tin là đúng.” Hứa Nghiên đáp ngay. “Nhưng không tin không có nghĩa là để người khác dùng nỗi sợ của cậu làm dây kéo. Chúng ta xét giấy tờ, xét quyền hạn, xét dấu vết. Cậu gửi mọi thứ cho tôi. Từ giờ đến khi tôi đọc xong, ai bảo cậu ký thêm một chữ, cậu cứ giả điếc giúp tôi.”
Tôi bật cười rất khẽ. Đó là tiếng cười đầu tiên trong cả đêm không giống một phản xạ phòng vệ. “Luật sư Hứa, phí tư vấn của cậu tính theo giờ hay theo số lần mắng?”
“Theo số lần cậu tự đâm đầu vào nhà họ Tạ.” Cô ấy nói. “Hiện tại có xu hướng vượt ngân sách.”
Thang máy xuống đến tầng trệt. Ngoài sảnh, bảo vệ trực đêm cúi đầu chào tôi bằng vẻ lịch sự máy móc. Tôi bước ra ngoài, gió lạnh của Thượng Hải quét qua mặt kính cao vút của Kính Vân, làm những ánh đèn phản chiếu trên mặt đất như các dòng dữ liệu bị kéo dài đến méo mó. Tôi từng nghĩ mình chỉ cần giữ công việc, giữ USB, giữ cái tên Lâm Thừa Viễn không bị giẫm thêm lần nữa. Nhưng từ khoảnh khắc ký hiệu HL-0809 xuất hiện trong dữ liệu Thiên Bình, mọi thứ đã không còn là một file cũ trong ổ cứng gia đình. Có người đang đào lại quá khứ. Có người đang nhìn tôi. Và có người rất muốn tôi không tin Tạ Hoài Châu.
Sáng hôm sau, tôi đến Kính Vân với một đêm gần như không ngủ. Tài khoản làm việc của tôi đã bị chuyển sang môi trường sandbox đúng như biên bản pháp chế ghi, nhưng trạng thái kỷ luật vẫn treo ở đó như một cảnh báo màu vàng chưa tắt. Đồng nghiệp ở khu Quản trị rủi ro nhìn tôi bằng những ánh mắt lướt rất nhanh rồi vội quay về màn hình, kiểu nhìn thường dành cho người vừa bước ra từ một tin đồn nhưng chưa đủ bằng chứng để kết luận. Tôi không trách họ. Trong một công ty dữ liệu, con người đôi khi còn sợ sai hơn cả hệ thống.
Chín giờ mười lăm, tôi nhận được thông báo từ pháp chế: lên tầng năm mươi tám để ký xác nhận đã nhận bản dự thảo biên bản bảo toàn chứng cứ. Chỉ là ký nhận, không ký đồng ý. Tôi đọc đi đọc lại câu đó ba lần, chụp màn hình gửi cho Hứa Nghiên, nhận lại một dòng: “Chỉ ký đúng dòng ký nhận. Tay run thì để tôi thuê người giữ tay cho.”
Tôi lên tầng năm mươi tám đúng giờ. Khu điều hành cấp cao của Kính Vân yên đến mức thiếu tự nhiên. Không khí ở đây khác hẳn các tầng kỹ thuật, nơi máy chủ, cà phê và tiếng bàn phím khiến con người còn có cảm giác mình đang làm việc. Tầng này giống một mặt hồ đóng băng. Ai cũng bước nhẹ, nói nhỏ, nhưng mỗi câu nói đều có thể khiến cổ phiếu dao động.
Người của pháp chế đưa tôi vào một phòng chờ nhỏ sát khu họp chiến lược. “Cô Lâm đợi một lát, Tạ tổng đang họp khẩn. Sau khi trợ lý mang bản giấy đến, cô chỉ cần ký xác nhận đã nhận.”
Tôi gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế gần cửa kính mờ. Trên bàn có một màn hình nội bộ đang khóa, nhưng góc phải vẫn hiện thanh thông báo của hệ thống truyền thông khủng hoảng. Một tiêu đề vừa bật lên trong chưa đầy hai giây rồi biến mất: “Phương án ổn định truyền thông: liên minh chiến lược Kính Vân – Thẩm thị.” Tôi nhìn dòng chữ ấy, đầu óc tự động đánh dấu hai từ quan trọng. Thẩm thị. Liên minh.
Ba phút sau, cửa phòng họp bên cạnh mở ra. Tôi không cố nghe lén, nhưng giọng của Tạ Chấn Đông có một đặc điểm rất khó tránh: ôn hòa, vừa đủ lớn, như thể mỗi câu đều đã được tính trước để người cần nghe nhất định nghe thấy.
“Hoài Châu, thị trường không cần thêm một bản giải thích kỹ thuật. Người ngoài không hiểu log, không hiểu hash, càng không hiểu dữ liệu đầu vào bị làm bẩn là gì. Họ chỉ nhìn thấy bê bối, nhìn thấy nguy cơ, nhìn thấy CEO của Kính Vân không còn kiểm soát được câu chuyện.”
Giọng Tạ Hoài Châu vang lên sau đó, thấp và lạnh. “Vậy chú muốn dùng hôn nhân để sửa một vấn đề dữ liệu?”
“Không phải sửa.” Tạ Chấn Đông cười rất nhẹ. “Là ổn định kỳ vọng.”
Tôi đặt tay lên tập tài liệu trước mặt, đầu ngón tay dừng lại. Trong thế giới của hội đồng quản trị, đến cả hôn nhân cũng có thể được diễn giải thành một chỉ số ổn định kỳ vọng. Tôi từng thấy các mô hình rủi ro gán điểm cho doanh nghiệp bằng dòng tiền, nợ xấu, lịch sử kiện tụng và biến động truyền thông. Hôm nay, tôi mới biết người ta cũng có thể gán điểm an toàn cho một chiếc nhẫn cưới.
Một giọng nữ vang lên, trong trẻo nhưng không mềm. “Tạ tổng, tôi không nghĩ chúng ta cần dùng từ khó nghe như vậy. Thẩm thị có kênh truyền thông, có quan hệ với quỹ chiến lược, có khả năng giúp Kính Vân kéo lại niềm tin trước vòng gọi vốn. Còn tôi, ít nhất trên giấy tờ, là một đối tượng liên hôn đủ sạch để truyền thông viết thành câu chuyện ổn định.”
Tôi không cần ai giới thiệu cũng biết đó là Thẩm Nguyệt Dao. Cái tên ấy từng xuất hiện trong các bản tin tài chính với tần suất còn đều hơn báo cáo quý. Ái nữ Thẩm thị, giám đốc chiến lược, người phụ nữ có thể mỉm cười trước ống kính trong lúc cổ phiếu đối thủ rơi năm điểm. Nếu Tạ Hoài Châu là một bảng điều khiển không lộ cảm xúc, Thẩm Nguyệt Dao hẳn là một chiến dịch truyền thông biết đi.
“Cô Thẩm tự nguyện làm cô dâu được chọn sẵn?” Tạ Hoài Châu hỏi.
“Chọn sẵn không có nghĩa là vô dụng.” Thẩm Nguyệt Dao đáp rất nhanh. “Trong khủng hoảng, phương án được chuẩn bị trước luôn có giá trị.”
Tôi rũ mắt xuống, tự nhắc mình chuyện này không liên quan đến tôi. Tôi chỉ là người đến ký xác nhận đã nhận một bản biên bản. Tôi không thuộc tầng này, không thuộc bàn cờ này, càng không thuộc danh sách những người được gia tộc chọn để trao đổi lợi ích. Nhưng đúng lúc đó, cửa phòng chờ mở ra. Một trợ lý bước vào cùng bản giấy, phía sau lưng anh ta là khoảng hở vừa đủ để ánh mắt Tạ Chấn Đông từ phòng họp bên cạnh lướt sang.
Ông ta nhìn thấy tôi.
Nụ cười của Tạ Chấn Đông không thay đổi, chỉ là trong nụ cười ấy, có thêm một đường gấp rất mảnh. “Cô Lâm cũng ở đây à? Tầng năm mươi tám dạo này đúng là cởi mở hơn trước. Một nhân viên đang trong quy trình xác minh kỷ luật cũng có thể ngồi sát phòng họp chiến lược.”
Tôi đứng dậy. “Tôi được pháp chế mời lên ký xác nhận đã nhận văn bản. Nếu vị trí chờ không phù hợp, tôi có thể đổi sang phòng khác.”
“Không cần.” Tạ Chấn Đông bước ra ngoài trước, theo sau là Thẩm Nguyệt Dao và hai thành viên hội đồng mà tôi từng thấy trong cuộc họp lúc không giờ. “Dù sao cô Lâm cũng đã dính vào chuyện Thiên Bình, nghe thêm một chút về cách tập đoàn tự cứu mình có lẽ không xấu.”
Tạ Hoài Châu đứng ở cuối cùng. Ánh mắt anh quét qua tập giấy trong tay trợ lý, rồi dừng trên tôi đúng một nhịp. Không hỏi, không giải thích, nhưng tôi đọc được trong khoảng dừng ấy một tín hiệu rất rõ: đừng ký sai.
Tôi cầm bút, mở bản xác nhận. Chỉ có một dòng: “Tôi xác nhận đã nhận bản dự thảo biên bản bảo toàn chứng cứ và truy xuất có giám sát, chưa xác nhận đồng ý với nội dung.” Tôi đọc thành tiếng, chậm rãi, rồi mới ký tên. Nét bút rất thẳng. Trong căn phòng đầy những người có thể quyết định số phận chức vụ của Tạ Hoài Châu, tôi chỉ có thể bảo vệ mình bằng từng chữ nhỏ như vậy.
Tạ Chấn Đông nhìn tôi ký xong, giọng vẫn hiền hòa. “Cô Lâm rất cẩn thận. Năm đó, cha cô cũng cẩn thận như vậy.”
Không khí quanh tôi như bị rút sạch trong một giây. Cái tên chưa được nói ra nhưng tất cả đều hiểu. Lâm Thừa Viễn. Tôi ngẩng đầu nhìn ông ta. “Nếu ông đã từng đọc hồ sơ của cha tôi, chắc ông cũng biết người cẩn thận thường không để lại kết luận mà không có chứng cứ.”
Nụ cười của Tạ Chấn Đông nhạt đi một chút. “Hy vọng cô có thể chứng minh điều đó trước khi gây thêm rắc rối cho Kính Vân.”
“Tôi cũng hy vọng Kính Vân đủ sạch để chịu được việc bị chứng minh.”
Một khoảng lặng rơi xuống. Tôi biết mình vừa nói một câu không nên nói ở tầng năm mươi tám. Nhưng có những lúc, im lặng mới là chữ ký nguy hiểm nhất.
Thẩm Nguyệt Dao nhìn tôi lần đầu tiên. Ánh mắt cô ta không khinh thường, cũng không thân thiện. Nó giống ánh mắt của một người đang đánh giá một biến số mới xuất hiện trên bảng tính. “Cô Lâm nói chuyện thú vị hơn tôi tưởng.”
“Cảm ơn.” Tôi đáp. “Nhưng tôi không có ý định trở thành nội dung giải trí trong cuộc họp của các vị.”
Tạ Hoài Châu lúc này mới lên tiếng. “Cô ấy ở đây vì thủ tục pháp lý, không phải để chú dùng làm áp lực phụ.”
“Áp lực chính của cháu không nằm ở cô Lâm.” Tạ Chấn Đông quay lại nhìn anh, giọng ôn hòa đến lạnh người. “Bảy giờ tối nay, truyền thông cần một tín hiệu ổn định. Hoặc cháu và Nguyệt Dao cùng xuất hiện trong bản tin liên minh chiến lược, chấp nhận để hai bên gia đình công bố định hướng liên hôn. Hoặc sáng mai, hội đồng bỏ phiếu về quyền điều hành tạm thời của cháu. Cháu rất giỏi tính toán, chắc không cần chú nhắc phương án nào ít tổn thất hơn.”
Thẩm Nguyệt Dao không phủ nhận. Cô ta chỉ chỉnh nhẹ cổ tay áo, như thể tên mình vừa được đặt lên bàn không phải là hôn nhân, mà là một khoản đầu tư đã qua thẩm định. “Tạ tổng, tôi cũng không thích bị người khác chọn sẵn. Nhưng đôi khi, người ở trên bàn cờ không có quyền ghét nước cờ cứu mình.”
Tạ Hoài Châu nhìn cô ta. “Cô chắc đó là nước cờ cứu tôi?”
“Nếu anh có phương án tốt hơn, tôi rất muốn xem.”
Tạ Chấn Đông cười khẽ. “Đúng vậy. Nếu không chọn Nguyệt Dao, cháu định chọn ai? Một cổ đông trung lập chưa chắc quay phiếu? Một bản log chưa đủ công khai? Hay một nhân viên đang bị nghi vấn kỷ luật?”
Câu cuối cùng rơi thẳng xuống chỗ tôi đứng. Tôi bỗng hiểu, trong mô hình của Tạ Chấn Đông, Thẩm Nguyệt Dao là cô dâu được chọn sẵn, còn tôi là lỗi ngoại lệ cần bị đóng khung. Một người dùng để khóa Tạ Hoài Châu vào lợi ích Thẩm thị. Một người dùng để chứng minh anh đã mất tỉnh táo nếu dám bảo vệ.
Tạ Hoài Châu không trả lời ngay. Anh đứng giữa ánh sáng trắng của hành lang, gương mặt vẫn lạnh như mọi khi, nhưng ánh mắt đã khác. Không phải ánh mắt khi anh muốn lấy USB của tôi. Cũng không phải ánh mắt khi anh nói cần sự thật. Lần này, nó giống một người vừa nhìn thấy lối thoát duy nhất nằm ngoài tất cả phương án được chuẩn bị sẵn cho mình.
Rồi ánh mắt ấy dừng trên tôi.
Tim tôi chậm mất một nhịp.
Tôi không thích cảm giác bị tính vào kế hoạch của người khác. Càng không thích cảm giác mình vừa từ một chuyên viên dữ liệu bị đình chỉ nửa chừng, biến thành biến số có thể phá một cuộc liên hôn giữa hai tập đoàn. Nhưng khi Tạ Hoài Châu nhìn tôi trước mặt Tạ Chấn Đông và Thẩm Nguyệt Dao, tôi biết bàn cờ đã tự động mở thêm một nhánh mà không ai hỏi ý kiến tôi.
Anh nói rất chậm: “Phương án được chọn sẵn thường là phương án đối thủ muốn tôi chọn nhất.”
Tạ Chấn Đông nheo mắt. “Vậy phương án ngoài kế hoạch của cháu là gì?”
Tạ Hoài Châu không rời mắt khỏi tôi.
Và trong khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu, tin nhắn đêm qua có thể đã cảnh báo đúng một phần. Đừng tin người nhà họ Tạ. Đặc biệt khi họ nói muốn giúp tôi mở hồ sơ của cha mình. Nhưng có lẽ người gửi tin đã bỏ sót một câu quan trọng hơn.
Đừng đứng quá gần bàn cờ của họ.
Vì chỉ cần một ánh mắt, họ có thể biến tôi thành nước đi tiếp theo.
