Chương 5: Cái Tên Không Được Nhắc Lại
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 5: Cái Tên Không Được Nhắc Lại
Câu hỏi của Tạ Hoài Châu rơi xuống giữa khoang thang máy như một lưỡi dao đặt ngang cổ họng. Lâm Thừa Viễn là gì của cô? Tôi đã nghe cái tên ấy hàng nghìn lần trong ký ức, trên giấy báo cũ, trong tiếng mẹ tôi nén khóc, trong những lời xì xào bị cắt ngang mỗi khi tôi đi tới. Nhưng tám năm qua, chưa từng có ai ở Kính Vân hỏi tôi thẳng như vậy. Ở nơi này, cái tên ấy không phải một con người. Nó là một vết bẩn đã được đóng dấu, một cảnh báo rằng ai nhắc lại cũng có thể bị kéo xuống cùng ông.
Tôi nhìn Hoài Châu qua lớp ánh sáng lạnh phản chiếu trên vách kim loại. Anh không thúc giục, cũng không tỏ ra đắc thắng vì đã chạm trúng điểm yếu của tôi. Chính sự bình tĩnh ấy khiến tôi càng không thể phân biệt anh đang muốn tìm sự thật hay chỉ muốn xác định tôi nguy hiểm đến mức nào. Tôi hỏi ngược lại: “Anh đã xem hồ sơ nhân sự của tôi?” Hoài Châu đáp: “Nếu tôi xem được câu trả lời trong hồ sơ nhân sự, tôi đã không cần hỏi cô ở đây.” Tôi cười nhạt. “Vậy anh hỏi dựa vào cái gì? Hai chữ cái trong metadata? Hay dựa vào thói quen nhà họ Tạ: cứ liên quan đến Lâm Thừa Viễn thì nhất định có tội?”
Ánh mắt anh tối lại một chút. “Tôi không kết luận cô có tội. Tôi đang xác nhận cô có liên quan đến một người từng xuất hiện trong hồ sơ mật của Kính Vân.” “Hồ sơ mật?” Tôi lặp lại, cảm giác lạnh lan đến đầu ngón tay. “Khi còn sống, ông ấy bị treo tên trên bản thông báo nội bộ như một kẻ phản bội. Khi chết rồi, tên ông ấy lại được cất vào hồ sơ mật. Kính Vân đúng là rất giỏi quản lý dữ liệu.” Hoài Châu nhìn tôi, lần này không đáp ngay. Sự im lặng ấy khiến tôi hiểu anh đã nghe ra câu trả lời, dù tôi chưa nói thành lời.
Tôi hít một hơi rất chậm. Trong khoang thang máy bị khóa, tôi không có bàn họp, không có biên bản, không có pháp chế để ép từng câu chữ vào đúng khuôn. Chỉ có một người họ Tạ đứng trước mặt tôi, cầm mảnh manh mối có thể kéo cha tôi ra khỏi lớp bụi tám năm. Tôi biết mình có thể tiếp tục phủ nhận. Tôi cũng biết phản ứng của tôi từ lúc nhìn thấy ký hiệu HL đã bán đứng mình từ lâu. Cuối cùng, tôi nói: “Lâm Thừa Viễn là cha tôi.” Ba chữ “cha tôi” vừa thoát ra, cổ họng tôi như bị thứ gì cào qua.
Hoài Châu không tỏ vẻ ngạc nhiên. Anh chỉ cụp mắt xuống tờ giấy trong tay, đầu ngón tay đè lên vòng khoanh quanh hai chữ HL. “Vậy cô vào Kính Vân vì ông ấy.” Đó không phải câu hỏi. Tôi nghe thấy lớp phòng bị quen thuộc phía sau giọng anh, giống như anh đã tự đặt tôi vào một ô phân loại mới: nhân viên dữ liệu, hai mươi bảy tuổi, quan hệ huyết thống với cựu kiến trúc sư bị cáo buộc phản bội, động cơ tiềm tàng không rõ. Tôi đáp: “Tôi vào Kính Vân vì chỉ ở Kính Vân mới còn dữ liệu gốc về vụ của ông ấy. Tôi không định phá hoại tập đoàn của anh. Tôi chỉ muốn biết trước khi người ta gọi cha tôi là kẻ phản bội, dữ liệu thật đã nói gì.”
“Nếu dữ liệu chứng minh ông ấy thật sự phản bội?” Hoài Châu hỏi. Câu đó rất tàn nhẫn, nhưng không sai. Tôi từng tự hỏi mình điều ấy rất nhiều lần, nhiều đến mức câu trả lời đã mòn đi trong lòng. Tôi nhìn thẳng vào anh. “Vậy tôi sẽ chấp nhận cha tôi có tội bằng chứng cứ, không phải bằng lời đồn. Tôi sẽ ghét ông ấy bằng dữ liệu, không ghét bằng những câu ‘đáng tiếc’ nói sau lưng người chết.” Trong mắt Hoài Châu thoáng qua một thứ cảm xúc rất nhỏ, nhanh đến mức nếu không nhìn kỹ tôi sẽ bỏ qua. Có lẽ là bất ngờ, có lẽ là thừa nhận, nhưng nó biến mất trước khi tôi kịp nắm lấy.
Tám năm trước, sau khi cha tôi bị đình chỉ, hàng xóm cũ từng nói ông thông minh quá nên tham. Đồng nghiệp cũ không ai đến nhà, chỉ có vài bó hoa trắng không ghi tên đặt ngoài cửa. Mẹ tôi xé hết báo, tắt tivi, khóa phòng làm việc của cha, nhưng vẫn không khóa được những câu nói len qua khe cửa: Lâm Thừa Viễn đánh cắp kiến trúc lõi, bán bản truy vết cho đối thủ, chết vì đáng đời. Khi đó tôi mới mười chín tuổi, chỉ biết nhìn hai chữ Hồi Lan trong cuốn sổ cũ và tự hỏi vì sao người nguyên tắc đến cố chấp như ông lại có thể thành kẻ dối trá trong miệng tất cả mọi người.
Hoài Châu gấp tờ giấy lại. “Quan hệ của cô với Lâm Thừa Viễn không được để người thứ ba biết.” Tôi bật lại: “Vì bảo vệ tôi, hay bảo vệ Kính Vân khỏi một vết nhơ cũ?” “Cả hai.” Anh không tránh né. “Tạ Chấn Đông đã thấy cô chạm vào dòng 91833. Emergency Control Group khóa tài khoản của cô ngay sau đó. Nếu ông ta biết cô là con gái Lâm Thừa Viễn, cô sẽ không còn là nhân viên bị nghi truy cập bất thường nữa. Cô sẽ thành động cơ sống, thành bằng chứng được diễn giải theo hướng bất lợi nhất.” Anh dừng lại. “Tôi không cần thích cô mới hiểu điều đó nguy hiểm.”
Sự thật là anh nói đúng. Điều khiến tôi khó chịu nhất cũng là anh nói đúng. Trong hội đồng, người ta không cần biết tôi đã làm gì. Họ chỉ cần biết tôi là con của ai, rồi mọi thao tác hợp lệ cũng sẽ bị phủ một lớp màu âm mưu. Tôi ghét việc phải nghe một người họ Tạ dạy mình cách sống sót trong hệ thống do nhà họ Tạ tạo ra. Nhưng ghét không làm rủi ro biến mất. Tôi hạ giọng: “Vậy anh định dùng chuyện này để kiểm soát tôi?” Hoài Châu đáp: “Nếu tôi muốn kiểm soát cô, tôi đã không nói trước cho cô biết mình nguy hiểm ở đâu.”
Câu đó khiến tôi im lặng. Không phải vì tôi tin anh. Tôi chỉ không tìm được lỗ hổng đủ nhanh. Hoài Châu đưa tờ giấy đã gấp cho tôi. “Bản sao này không qua hệ thống của cô. Cầm lấy. Đừng đăng nhập Kính Vân, đừng mở liên kết xác minh, đừng trả lời nhân sự bằng lời nói nếu không có luật sư. Từ giờ trở đi, mọi câu cô nói đều có thể bị ghi thành một phiên bản khác.” Tôi nhận tờ giấy. “Anh điều tra cả luật sư của tôi rồi?” “Tôi điều tra các biến số có thể ảnh hưởng đến cuộc họp.” “Tên cô ấy là Hứa Nghiên.” “Tốt. Gọi cho cô ấy.”
Thang máy phát ra một tiếng bíp ngắn. Quyền khóa khoang được giải, hàng nút tầng sáng lại từng cái một. Cửa mở ở tầng ba mươi mốt, trả tôi về thế giới có bàn làm việc, ánh mắt đồng nghiệp và những tin nhắn nội bộ có thể biến thành dây thòng lọng. Trước khi bước ra, tôi nghe Hoài Châu nói sau lưng: “Lâm Tri Ý, nếu cô muốn tìm sự thật về cha mình, trước hết đừng để họ biến cô thành một phiên bản khác của ông ấy.” Tôi quay đầu nhìn anh. “Tạ tổng, đừng nói như thể anh đứng ngoài câu chuyện đó.” Anh không phản bác. Cửa thang máy khép lại giữa chúng tôi, cắt gương mặt anh thành một đường tối rồi nuốt mất.
Văn phòng Quản trị rủi ro dữ liệu yên tĩnh một cách giả tạo. Ai cũng cúi đầu trước màn hình, nhưng những con trỏ chuột đứng im quá lâu và những ô chat thu nhỏ quá nhanh đều nói cho tôi biết tin tài khoản bị khóa đã chạy nhanh hơn tôi một tầng. Tôi không chạm vào máy tính công ty. Tôi lấy túi, cất tờ giấy Hoài Châu đưa vào ngăn trong, rồi nhắn cho trưởng nhóm rằng tài khoản đang trong trạng thái điều tra, tôi sẽ chờ thông báo bằng văn bản và không thực hiện thêm bất kỳ thao tác hệ thống nào. Tin nhắn gửi đi chưa đầy mười giây, trạng thái nội bộ của tôi chuyển sang màu xám: quyền truy cập tạm thời bị thu hồi.
Xuống khỏi tòa nhà, tôi gọi cho Hứa Nghiên. Cô ấy bắt máy ở tiếng chuông thứ hai. “Nói ngắn gọn. Ai ép cậu ký gì rồi?” Tôi nghẹn lại vì câu hỏi quá đúng trọng tâm. “Chưa. Nhưng tài khoản của tớ bị khóa, hội đồng biết, và Tạ Hoài Châu vừa hỏi thẳng Lâm Thừa Viễn là gì của tớ.” Đầu dây bên kia im đúng ba giây. “Về nhà. Không gặp nhân sự một mình. Không giải thích qua điện thoại. Muốn minh oan cho cha cậu thì trước hết đừng để người ta viết biên bản về cậu như cách họ từng viết về ông ấy.”
Căn hộ của tôi ở tầng mười một một khu cũ gần đường vành đai, cửa sổ nhìn ra một mảng đèn thành phố không đủ đẹp để an ủi ai. Tôi khóa cửa hai lần rồi đứng rất lâu trước chiếc tủ thấp trong phòng ngủ. Ở ngăn cuối cùng có một hộp thiếc màu xanh đã tróc sơn. Tôi từng nghĩ mình sẽ không mở nó cho đến khi có đủ chứng cứ để đối mặt với quá khứ. Nhưng hai chữ HL trên tờ giấy của Hoài Châu giống một bàn tay kéo mạnh chiếc hộp ra khỏi lớp bụi. Bên trong là vài cuốn sổ cũ, một tấm ảnh cha chụp nghiêng trước máy chủ, và một ổ cứng di động màu đen được quấn trong khăn tay của mẹ.
Tôi không dùng máy tính làm việc. Tôi lấy chiếc laptop cũ của cha từ đáy tủ, tháo pin rời, cắm nguồn, ngắt toàn bộ kết nối mạng rồi mới cắm ổ cứng vào. Màn hình khởi động chậm đến sốt ruột, quạt tản nhiệt kêu khàn như một người bị đánh thức sau giấc ngủ quá dài. Một ổ cứng cũ không thể tự trả lời câu hỏi tám năm. Một ký hiệu HL không đủ minh oan cho bất cứ ai. Dữ liệu cần bối cảnh, chuỗi xác thực và nguồn gốc hợp lệ. Tôi biết tất cả. Nhưng khi biểu tượng ổ đĩa hiện lên với nhãn rất ngắn: HUILAN, tim tôi vẫn đập lệch một nhịp.
Tôi còn chưa kịp mở thư mục thì màn hình đột nhiên tối đi nửa giây. Một cửa sổ dòng lệnh bật lên, nền đen, chữ trắng chạy từng dòng như thể có ai đó vừa chạm vào một cơ chế ngủ quên trong máy. Tôi đứng bật dậy, tay rời khỏi bàn phím. Không có mạng. Không có tài khoản Kính Vân. Vậy mà sau khi ổ cứng được nhận diện, một file lạ tự động mở trên màn hình: HL_SEED_91833.partial. Thời gian tạo file là tám năm trước, sửa đổi cuối cùng đúng 02:14. Dòng đầu tiên hiện ra rất chậm, như tiếng cha tôi vọng lên từ một căn phòng bị khóa: Nếu con nhìn thấy 91833, nghĩa là cửa Hồi Lan đã tự tìm đến con.
