Chương 14: Người Ký Duyệt
Lâm Tuệ không bước vào ngay. Bà đứng ở mép cửa, áo khoác còn vương hơi lạnh của tầng hầm gửi xe, mắt lướt qua bác bảo vệ, người trực tầng, phong bì niêm phong và màn hình đang sáng trên bàn Trình Vi. Căn phòng nhỏ lúc này không giống phòng làm việc nữa, mà giống một phòng họp bị rút hết ghế: ai cũng đứng, ai cũng biết mình có thể thành người làm chứng. Trình Vi không giục. Nút phê duyệt vẫn nằm trên màn hình, còn Lâm Tuệ là người duy nhất trong ca này có quyền biến yêu cầu bảo toàn thành bản trích xuất hợp lệ.
“Cô đang đẩy trung tâm vào một cuộc kiểm tra nội bộ lúc nửa đêm,” Lâm Tuệ nói. Giọng bà không cao, nhưng đủ để người trực ngoài cửa nhìn xuống sổ. Trình Vi đáp: “Không. Người gửi lệnh in vào phòng tôi, người để tên cm17 xuất hiện trong lab, và người cho tài khoản tương tự chạm tới CMS của Minh Tuyến mới là người đẩy trung tâm vào việc này.” Cô dừng một nhịp. “Tôi chỉ yêu cầu ghi lại dấu chân trước khi ai đó lau sàn.”
Lâm Tuệ im lặng. Bà không phải kiểu người sợ quy trình; chính vì hiểu quy trình, bà càng biết mỗi chữ ký mở ra một phòng khác trong mê cung. “Nếu log chứng minh tài khoản của cô có thao tác bất thường,” bà nói, “tôi sẽ không thể bảo vệ cô bằng uy tín cá nhân.” Trình Vi khẽ nhếch môi, không hẳn là cười. “Tôi không nhờ cô bảo vệ tôi. Tôi nhờ cô bảo vệ log.”
Câu ấy làm không khí khựng lại. Lâm Tuệ bước vào, đặt túi xách xuống, lấy thẻ xác thực quản lý từ ngăn nhỏ bên trong, rồi nhìn bác bảo vệ. “Ghi giờ tôi vào phòng.” Bà quay sang Trình Vi. “Cô lập biên bản bổ sung: phê duyệt trích xuất log trong phạm vi từ 22 giờ 45 đến 0 giờ 10, các hệ thống liên quan gồm máy chủ in tầng bốn, máy trạm của cô, màn hình bàn giao lab LNL-B-02, camera hành lang và bảng quyền tài khoản liên quan đến cm17. Không mở rộng sang nội dung hồ sơ chuyên môn nếu chưa có quyết định tiếp theo.”
Trình Vi gõ từng mục vào phụ lục. Sau nhiều giờ căng thẳng, cơ thể cô không còn nghe lời hoàn toàn, nhưng cô vẫn ép từng dòng nằm đúng vị trí của nó. Lâm Tuệ thấy ngón tay cô hơi run, ánh mắt thoáng mềm đi rồi khép lại. “Cô cũng ghi rõ người chứng kiến.” “Đã có bảo vệ và nhân sự trực tầng,” Trình Vi nói. “Tôn Duy sẽ xác nhận bằng phản hồi hệ thống.” “Và tôi,” Lâm Tuệ nói. “Đừng bỏ tên tôi ra khỏi một văn bản mà chính tôi phải chịu trách nhiệm.”
0 giờ 04 phút, Lâm Tuệ ký duyệt. Nút xanh chuyển sang xám, rồi hiện dòng trạng thái: Đang trích xuất bản sao có băm kiểm chứng. Điện thoại nội bộ đổ chuông gần như ngay lập tức. Tôn Duy không chào hỏi. “Tôi thấy phê duyệt rồi. Tôi sẽ tạo gói trích xuất chỉ đọc, kèm mã hash và nhật ký thao tác của chính tôi. Mọi người đừng đăng xuất máy trạm.” Lâm Tuệ bật loa ngoài. “Anh đọc kết quả sơ bộ được phép đọc theo cấp phản hồi sự cố. Không đọc nội dung báo cáo chuyên môn.” “Rõ,” Tôn Duy đáp. Tiếng bàn phím vang đều qua loa, khô khốc như mưa rơi trên tôn.
Trong lúc chờ, Trình Vi gửi cho Hứa Ninh một tin rất ngắn: “Đang có phê duyệt trích log hợp lệ. Đừng đăng gì.” Hứa Ninh trả lời gần như ngay: “Tôi chờ. Phó Dao cũng chờ.” Chỉ sáu chữ ấy thôi, nhưng làm ngực cô nhẹ đi một chút. Không phải vì mọi thứ an toàn hơn, mà vì ở phía bên kia đường dây, có người hiểu rằng sự thật không chỉ cần được tìm thấy, nó còn cần sống sót qua thủ tục.
“Có kết quả đầu tiên,” Tôn Duy nói. “Lệnh in vào máy phòng bác sĩ Trình không xuất phát từ tài khoản đăng nhập trực tiếp trên máy trạm của chị ấy. Nó đi qua máy chủ in bằng một credential tạm, tên hiển thị là cm17.” Bác bảo vệ ngẩng phắt đầu lên rồi lại cúi xuống, cây bút dừng giữa trang sổ. Lâm Tuệ hỏi: “Credential tạm được cấp từ đâu?” Tôn Duy im vài giây. “Từ module đọc kho lưu trữ báo cáo cũ. Quyền này vốn chỉ đọc, không có quyền gửi lệnh in đến máy cá nhân. Nhưng tối nay nó được gắn thêm quyền chuyển tiếp.”
“Ai gắn?” Trình Vi hỏi. Cô nghe giọng mình bình tĩnh đến mức xa lạ. Tôn Duy không trả lời ngay. “Tôi cần mở bảng yêu cầu thay đổi quyền. Nó nằm trong hệ thống quản trị chất lượng cũ, không phải IT thuần. Phê duyệt hiện tại của giám đốc Lâm cho phép xem metadata, nhưng trường ‘người ký duyệt nghiệp vụ’ thuộc nhóm hồ sơ chuyển đổi năm 2017. Tôi có thể đọc tên trường, không thể mở tài liệu đính kèm.” Lâm Tuệ nhắm mắt một thoáng. “Đọc metadata,” bà nói.
Tôn Duy đọc chậm hơn, như đang tự kiểm tra từng chữ. “Mã yêu cầu: CM-QA-17-ArchiveBridge. Mục đích: duy trì truy cập đối chiếu cho mẫu và báo cáo liên quan nhóm Chất lượng Mẫu cũ. Trạng thái: treo hạn chế, được kích hoạt theo từng vụ việc. Lần kích hoạt gần nhất trước tối nay: sáu tháng trước. Lần kích hoạt tối nay: 22 giờ 51 phút. Người gửi yêu cầu kích hoạt tối nay không hiển thị tài khoản cá nhân, chỉ hiển thị qua gói phê duyệt sẵn có.”
“Gói phê duyệt sẵn có là gì?” Trình Vi hỏi. Lâm Tuệ nhìn màn hình, nơi con trỏ nhấp nháy trong ô phản hồi sự cố như một nhịp tim thiếu ngủ. Tôn Duy nói: “Một bộ quyền được tạo từ phiếu chuyển đổi lưu trữ. Nếu phiếu còn hiệu lực, hệ thống cũ cho phép credential đọc dữ liệu mà không cần người quản lý ký lại từng lần. Nhưng quyền chuyển tiếp lệnh in đáng lẽ không nằm trong gói đó.” “Nói cách khác,” Trình Vi chậm rãi, “ai đó dùng một phiếu ký từ trước để mở cửa tối nay.”
Không ai phản bác. Câu ấy chưa phải kết luận pháp lý, nhưng là hướng điều tra đủ rõ để làm căn phòng lạnh hơn. Lâm Tuệ đưa tay day nhẹ giữa hai chân mày. “Tôn Duy, trường người ký duyệt nghiệp vụ ghi gì?” “Có hai dòng,” Tôn Duy đáp. “Dòng một là người duyệt quản trị chuyển đổi: Lâm Tuệ.” Bác bảo vệ gần như nín thở. Trình Vi cũng vậy. Lâm Tuệ mở mắt, sắc mặt không đổi, nhưng bàn tay đặt trên mép bàn siết lại rất khẽ. “Dòng hai?”
Ở đầu dây bên kia, tiếng gõ phím dừng hẳn. Khi Tôn Duy lên tiếng, giọng anh thấp hơn. “Dòng hai là người ký duyệt chuyên môn cho phạm vi báo cáo được phép đối chiếu. Metadata chỉ hiện họ: Đường.” Trình Vi cảm thấy âm thanh trong phòng bị kéo ra xa. Đường Kính Sơn. Cái tên ấy chưa được đọc trọn vẹn, nhưng trong bối cảnh này, chỉ một chữ họ cũng đủ làm những mảnh cũ va vào nhau: chuỗi An Tâm Viện, ba vụ chết có mẫu hồ sơ lặp, những báo cáo ban đầu sạch đến mức bất thường, và một tài khoản cũ có thể đi xuyên qua cả trung tâm lẫn tòa soạn.
Lâm Tuệ lập tức nói: “Không ghi suy đoán vào biên bản.” Trình Vi nhìn bà. “Tôi chưa nói gì.” “Tôi đang nhắc cả cô và chính tôi.” Câu ấy làm Trình Vi khựng lại. Lâm Tuệ quay sang bác bảo vệ. “Ghi đúng: metadata hiển thị họ Đường, chưa đủ thông tin định danh, tài liệu đính kèm chưa mở.” Rồi bà nói với Tôn Duy: “Niêm phong gói trích xuất. Không gửi qua email. Tạo bản sao đọc tại chỗ cho hội đồng kiểm tra nội bộ sáng mai, kèm danh sách trường bị khóa cần phê duyệt mở rộng.” Tôn Duy đáp rõ từng chữ: “Đã hiểu.”
Trình Vi biết đó là quyết định đúng. Cũng biết nó tàn nhẫn. Họ đang đứng trước một cánh cửa có tên trên tay nắm, nhưng không được phép mở bằng cảm giác. Cô nhìn Lâm Tuệ. “Cô biết phiếu chuyển đổi này tồn tại.” Lâm Tuệ không né. “Tôi biết nhóm Chất lượng Mẫu cũ có một số quyền lưu trữ được giữ lại để đối chiếu. Tôi không biết nó bị gắn thêm quyền chuyển tiếp lệnh in, càng không biết nó chạm tới hệ thống bên ngoài.” “Còn dòng họ Đường?” Trình Vi hỏi. Lâm Tuệ im lặng đủ lâu để câu trả lời trở nên nặng hơn bất cứ lời phủ nhận nào. “Sáng mai,” bà nói, “chúng ta mở kho giấy.”
“Kho giấy?” “Phiếu chuyển đổi năm 2017 có bản scan, nhưng bản gốc nằm trong tủ lưu trữ quản trị. Muốn mở, cần hai chìa: một của giám đốc trung tâm, một của văn thư pháp chế.” Lâm Tuệ cầm túi xách lên, rồi dừng trước phong bì niêm phong trên bàn. “Từ giờ đến sáng, cô không ở một mình trong phòng này. Cô không về nhà một mình. Và cô không trao đổi nội dung metadata với Hứa Ninh, trừ câu: đã có log được bảo toàn hợp lệ.” Trình Vi định phản ứng, nhưng cơn mệt đè lên vai cô. Bà nói đúng. Mọi chữ đi sai đường bây giờ đều có thể bị biến thành một vết bẩn mới trên báo cáo.
0 giờ 19 phút, Tôn Duy gửi phản hồi cuối cùng: “Gói log đã khóa, mã hash đã lập, phạm vi mở rộng chờ phê duyệt hội đồng.” Bên dưới, hệ thống tự sinh một dòng phụ lục tên tài liệu đính kèm nhưng chưa cho mở nội dung. Trình Vi nhìn thấy nó trước Lâm Tuệ nửa giây: “CM17_ArchiveBridge_2017_PheDuyet_BaoCao_LNL.pdf”. Tên file không có gì kịch tính. Không có lời đe dọa, không có máu, không có tiếng kêu cứu. Chỉ là một cái tên rất hành chính, rất đúng mẫu, rất dễ bị lẫn trong hàng nghìn tài liệu khác. Nhưng ở cuối dòng metadata, nơi hệ thống tóm tắt trường khóa đầu tiên, có năm chữ khiến Trình Vi quên cả thở: “Người ký duyệt báo cáo.”
Lâm Tuệ cũng nhìn thấy. Bà không tắt màn hình. Bà chỉ đặt tay lên cạnh bàn, như người vừa nhận ra thứ mình giữ im lặng nhiều năm đã tự tìm được đường quay lại. Ngoài hành lang, đèn cảm ứng tắt bớt một nửa, để căn phòng chìm trong ánh sáng xanh nhạt của hệ thống. Trình Vi nghe tiếng tim mình, tiếng bút của bác bảo vệ chạm xuống giấy, nghe cả sự im lặng của Lâm Tuệ. Và cô hiểu chương tiếp theo của vụ này sẽ không bắt đầu bằng câu hỏi ai đã in tờ giấy kia. Nó sẽ bắt đầu bằng việc mở một tủ hồ sơ, tìm một chữ ký đã nằm yên từ năm 2017, và hỏi vì sao nó vẫn còn đủ quyền để làm người chết nói sai lần nữa.
