Chương 96: Không Phải Vì Báo Thù
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 96: Không Phải Vì Báo Thù
Tôi và Hạ Trầm Chu đi dọc theo con đường phía sau phim trường. Buổi chiều ở Minh Hải chưa tối hẳn, nhưng đèn đường đã bật sớm vì mây kéo thấp trên nóc những tòa nhà cũ. Sau lưng chúng tôi, “Không Tắt” vẫn còn tiếng xe đạo cụ, tiếng người gọi nhau kiểm tra lịch quay và mùi bụi gỗ nhạt theo gió thổi ra. Tôi ôm tập kịch bản trước ngực, ngón tay đặt đúng trên dòng tên Tống Tri Vi, như đang giữ bằng chứng rằng mình vừa đi qua một cánh cửa đời trước chưa từng mở được.
Hạ Trầm Chu đi bên cạnh tôi, bước chân chậm hơn thường ngày. Anh không hỏi tôi muốn nói chuyện gì, cũng không giục tôi mở miệng. Anh chỉ lặng lẽ đi ở phía gần lòng đường hơn, để tôi ở bên trong vỉa hè. Nếu là trước đây, tôi sẽ tự nhắc mình đừng mềm lòng vì một sự chăm sóc quá dễ diễn. Nhưng bây giờ tôi chỉ nhìn bóng anh đổ dài dưới ánh đèn, rồi bỗng thấy lòng mình yên đến lạ.
Chúng tôi đi qua một cửa hàng tiện lợi mở nhạc rất khẽ. Trên màn hình ngoài quầy thu ngân đang phát bản tin giải trí cuối ngày. Hình của tôi lướt qua trong vài giây, tiêu đề ghi rằng Lạc Tinh Miên xuất hiện tại phim trường “Không Tắt”, nghi vấn chính thức tái xuất. Người dẫn chương trình dùng giọng cẩn trọng hơn trước, không còn những chữ như “tai tiếng” hay “nghi án”. Nhưng dù ngôn từ đã thay đổi, việc nhìn thấy tên mình trên màn hình công cộng vẫn khiến vai tôi khẽ cứng lại.
“Cần xử lý không?” Hạ Trầm Chu hỏi.
Tôi lắc đầu. “Không cần. Cố Nghiên đã chuẩn bị điều khoản truyền thông. Tô Mạn cũng sẽ không để họ viết quá giới hạn.” Tôi im một chút, rồi nói tiếp bằng giọng thấp hơn: “Hơn nữa, hôm nay tôi không muốn mỗi chuyện xảy ra với mình đều biến thành việc cần xử lý.”
Hạ Trầm Chu nhìn tôi một lúc. “Vậy hôm nay không xử lý.”
Chỉ một câu thôi, nhưng nó khiến bàn tay đang siết kịch bản của tôi thả lỏng. Đời này, tôi đã học cách tự xử lý quá nhiều thứ, đến mức suýt quên có những khoảnh khắc không cần lập tức biến thành hồ sơ hay phản hồi. Hôm nay, tôi vừa ký hợp đồng, vừa diễn thử một cảnh, vừa đứng dưới ánh đèn mà không ngã xuống. Tôi có quyền đi bộ thêm vài con phố trước khi trở lại làm một người tỉnh táo.
Con đường dẫn đến bờ sông Minh Hải không xa. Nước sông chiều muộn có màu chì nhạt, mặt nước loang những mảng sáng từ bảng hiệu hai bên bờ. Tôi dừng lại bên lan can, đặt tập kịch bản lên thành đá rồi đưa tay chạm vào lớp bìa còn mới. Gió thổi qua khiến vài sợi tóc trước trán rối lên. Hạ Trầm Chu đưa tay như muốn giúp tôi vén lại, nhưng động tác dừng giữa chừng. Anh vẫn như vậy, mỗi lần sắp chạm vào tôi đều để lại một khoảng trống đủ để tôi từ chối.
Tôi nhìn khoảng trống ấy, bỗng bật cười rất khẽ. “Anh cứ như đang xin phép cả không khí.”
Bàn tay anh khựng lại, rồi chậm rãi hạ xuống. “Không khí không từng bị tôi làm đau.”
Nụ cười của tôi tắt đi một chút. Hạ Trầm Chu chưa bao giờ phủi sạch lỗi chậm trễ của mình. Anh không dùng những gì đã làm ở đời này để xóa bỏ sự im lặng đời trước, cũng không bắt tôi lấy kết quả hôm nay làm lý do tha thứ cho tất cả. Chính vì vậy, tôi mới khó nói những lời sắp nói. Anh chỉ đứng đó, kiên nhẫn đến mức khiến tôi không còn chỗ trốn sau những lý do quen thuộc.
“Lúc đầu tôi tiếp cận anh không sạch sẽ,” tôi nói. “Tôi cần Kính Hải, cần dữ liệu truyền thông, cần một người đủ quyền bước vào những căn phòng mà tôi không thể vào. Tôi cũng hận anh. Có lúc tôi cố ý nói những lời khó nghe, cố ý nhìn xem anh có giống những người đời trước bỏ mặc tôi không. Nếu anh tức giận, tôi sẽ dễ thở hơn, vì như vậy tôi có thể chứng minh mình đề phòng là đúng.”
Hạ Trầm Chu không ngắt lời tôi. Ánh đèn trên cầu rơi xuống mắt anh, khiến vẻ lạnh lùng quen thuộc dịu đi rất nhiều. Anh chỉ nói: “Tôi biết.”
“Anh biết từ lúc nào?”
“Từ rất sớm.” Anh nhìn dòng sông trước mặt, giọng bình tĩnh như đang nói một sự thật không cần tô vẽ. “Người thật sự chỉ muốn lợi dụng một người sẽ không đau khi người đó bị kéo xuống bùn cùng mình. Em thì khác. Mỗi lần tôi bị liên lụy, em đều muốn đẩy tôi ra xa.”
Tôi cúi mắt. Đúng vậy. Tôi từng nói rất nhiều câu lạnh lùng với Hạ Trầm Chu, nhưng mỗi lần hot search dính đến tên anh, người đầu tiên rối loạn lại là tôi. Tôi sợ anh thành cái giá của tôi, sợ danh tiếng anh bị bạo lực mạng cắn nát, sợ mình giống một cái bóng đen kéo bất kỳ ai đến gần vào cơn mưa đời trước. Khi còn báo thù, nỗi sợ ấy có thể được giải thích rất hợp lý: tôi không muốn mất đồng minh. Nhưng sau phiên tòa, lý do ấy không còn đủ để che chắn trái tim nữa.
“Sau khi thắng kiện, tôi đã nghĩ rất lâu,” tôi nói. “Tôi nghĩ nếu một ngày không còn vụ án, không còn bằng chứng cần tìm, không còn người đứng sau màn phải kéo ra ánh sáng, thì giữa chúng ta còn lại gì. Tôi sợ câu trả lời là không còn gì cả. Tôi sợ mình chỉ bám lấy anh vì anh từng đứng cạnh tôi lúc cả thế giới quay lưng. Tôi sợ cảm xúc của mình chỉ là biết ơn, là thói quen, là di chứng của những ngày quá cần một người không rời đi.”
Hạ Trầm Chu quay sang nhìn tôi. Lần này, trong mắt anh có một vết động rất rõ, nhưng anh vẫn không bước tới. “Em không cần trả lời ngay.”
“Tôi đã trả lời rồi.” Tôi ngẩng lên nhìn anh, cảm thấy giọng mình bình tĩnh hơn tưởng tượng. “Hôm nay khi tôi đứng trong phòng chiếu, tôi không nghĩ đến hot search, cũng không nghĩ đến Ôn Thừa Quân hay Kỷ Tu Dương. Tôi chỉ nghĩ nếu mình còn có thể quay phim, nếu mình còn có thể sống tiếp mà không dùng mỗi ngày để tính xem ai sẽ trả giá, thì người đầu tiên tôi muốn kể chuyện đó là anh.”
Gió từ mặt sông thổi mạnh hơn, cuốn tiếng còi xe phía xa thành một dải âm thanh mơ hồ. Hạ Trầm Chu im lặng rất lâu. Tôi từng thấy anh đối diện cổ đông, truyền thông và cả những tài liệu đủ kéo một tập đoàn xuống khỏi bàn cờ. Nhưng lúc này, chỉ vì một câu của tôi, bàn tay anh đặt bên người khẽ siết lại. Sự mất kiểm soát nhỏ ấy khiến tim tôi đau và mềm cùng lúc.
“Tinh Miên,” anh gọi tên tôi rất thấp, “đừng vì tôi đã đợi mà ép mình bước tới.”
Tôi nhìn anh, bỗng muốn thở dài, nhưng cuối cùng chỉ lắc đầu. “Anh thấy không, đây chính là điều khiến tôi không thể tiếp tục giả vờ không biết. Nếu anh đòi hỏi, tôi có thể từ chối. Nếu anh tiến quá nhanh, tôi có thể lùi lại. Nhưng anh luôn trả quyền chọn về tay tôi. Anh làm tôi nhận ra mình không phải đáp lại vì được cứu, cũng không phải yêu vì mắc nợ.”
Ánh mắt anh rất sâu. “Vậy vì sao?”
Câu hỏi ấy đáng lẽ phải khó. Tôi đã chuẩn bị rất nhiều câu trả lời phức tạp, từ tin tưởng, nương tựa đến việc hai người từng cùng đi qua bóng tối. Nhưng khi thật sự đứng trước anh, những câu ấy đều trở nên thừa. Tôi nhìn người đàn ông từng đến muộn ở một đời khác, từng học cách không dùng sự bảo vệ làm xiềng xích ở đời này, từng chờ ngoài hành lang trị liệu, ngoài cổng phim trường và cả ngoài những cơn ác mộng mà tôi chưa thể kể hết. Cuối cùng, tôi chỉ nói: “Vì khi không còn phải báo thù, tôi vẫn muốn đi về phía anh.”
Hạ Trầm Chu nhắm mắt trong một khoảnh khắc rất ngắn. Khi mở mắt ra, giọng anh thấp đến gần như tan vào tiếng gió. “Em biết tôi sẽ rất tham lam nếu nghe câu này.”
“Anh có thể tham lam một chút.” Tôi nói xong mới thấy tai mình nóng lên, nhưng vẫn không dời mắt. “Tôi không hứa ngày mai mình sẽ biến thành một người hoàn toàn tốt đẹp. Tôi vẫn sẽ sợ ánh đèn, vẫn có thể tỉnh dậy lúc nửa đêm, vẫn sẽ nhớ rằng có một đời anh đã không kịp cứu tôi. Tôi cũng không muốn dùng tình yêu để giả vờ tất cả những chuyện đó chưa từng xảy ra.”
“Tôi không cần em quên.” Hạ Trầm Chu nói. “Tôi chỉ muốn lần sau khi em sợ, người em nhìn thấy không phải là người đến muộn nữa.”
Cổ họng tôi nghẹn lại. Sự thật có thể trả lại danh dự, tòa án có thể trả lại tên tôi, nhưng quyền được yêu lại không thể do bất kỳ phán quyết nào trao cho. Nó phải được tôi tự nhặt lên, từng chút một, bằng bàn tay còn run nhưng không còn giấu sau lưng. Tôi bước tới một bước. Khoảng cách giữa chúng tôi rất gần, gần đến mức tôi có thể thấy ánh đèn đường vỡ thành những điểm sáng nhỏ trong mắt anh.
“Hạ Trầm Chu,” tôi nói, “tôi muốn thử yêu anh. Không phải vì anh từng giúp tôi báo thù, không phải vì anh đứng cạnh tôi trước ống kính, cũng không phải vì tôi không còn ai khác để tin. Tôi muốn thử vì đó là lựa chọn của tôi.”
Anh nhìn tôi như nhìn một cảnh quay không dám cắt ngang. Rất lâu sau, anh mới đưa tay ra, dừng lại giữa chúng tôi. “Vậy em chọn.”
Tôi đặt tay mình vào lòng bàn tay anh. Da anh hơi lạnh, nhưng lực nắm rất nhẹ, nhẹ đến mức chỉ cần tôi rút tay, anh sẽ lập tức buông ra. Chính sự nhẹ ấy khiến tôi không rút lại. Tôi nhón chân, nghiêng người về phía trước và hôn anh. Nụ hôn đầu tiên của chúng tôi không có tiếng vỗ tay, không có máy quay, không có bảng clapper khép lại. Chỉ có gió sông Minh Hải, ánh đèn đường vừa đủ ấm và bàn tay Hạ Trầm Chu run rất khẽ khi cuối cùng cũng dám ôm lấy tôi.
Điện thoại trong túi áo tôi rung lên một lần. Có thể là tin nhắn của Cố Nghiên về lịch quay ngày mai, cũng có thể là thông báo truyền thông bắt đầu đoán già đoán non về sự trở lại của tôi. Tôi không nhìn. Lần đầu tiên sau rất lâu, ánh đèn đang chiếu xuống tôi không giống nơi phán xử, mà giống một góc nhỏ của đời sống bình thường. Tôi không bước về phía một người vì cần thắng ai. Tôi chỉ bước về phía anh, vì muốn sống tiếp cùng một phần dịu dàng mình từng tưởng đã chết trong cơn mưa đời trước.
