Bỏ qua nội dung

Vet Tich Tren Ban Bao Cao

Chương 1 - Chương 1: Vết Bầm Không Khớp

Chương 1: Vết Bầm Không Khớp

Mùi thuốc sát khuẩn trong phòng giám định luôn nhạt hơn người ngoài tưởng. Nó không che hết mùi kim loại lạnh, mùi giấy hồ sơ mới in, mùi vải niêm phong vừa được mở ra sau một chuyến xe dài. Trình Vi kéo găng tay qua cổ tay, nghe tiếng cao su áp sát da mình bằng một âm thanh rất nhỏ. Bên ngoài cửa kính, trời Hải Minh đang mưa. Hai giờ mười bảy phút sáng, một thời điểm hợp lý để người sống mệt mỏi, còn người chết thì không có khái niệm hợp lý.

Hồ sơ chuyển đến cùng thi thể ghi: nữ, bảy mươi mốt tuổi, họ Tôn, đang được chăm sóc tại An Tâm Viện. Ngã cầu thang tầng ba lúc khoảng hai mươi mốt giờ bốn mươi. Nhân viên trực phát hiện sau tiếng động, gọi cấp cứu, bệnh viện tuyến dưới xác nhận tử vong trước khi chuyển sang Trung tâm Giám định Hải Minh. Phần ghi chú ban đầu ngắn đến mức gần như sạch sẽ: tai nạn sinh hoạt, bệnh nền cao huyết áp, không có dấu hiệu xâm hại bên ngoài. Trình Vi đọc đến dòng cuối, ngón tay dừng lại trên chữ “không”. Không thấy, không nghi, không cần. Những từ phủ định trong hồ sơ ban đầu luôn khiến cô cảnh giác.

Chu Mẫn đứng bên cạnh bàn thép, ôm tập ảnh hiện trường trong tay. Cô kỹ thuật viên trẻ hơn Trình Vi năm tuổi, mặt còn hơi tái vì trực đêm liên tiếp. “Chị Vi, bên An Tâm Viện gửi ảnh cầu thang và bản tường trình rồi. Camera nói là đang trích xuất, sáng mai mới chuyển.” Cách cô nói chữ “sáng mai” thấp hơn bình thường một chút. Trình Vi nhận tập ảnh, lật từng tấm dưới đèn trắng. Cầu thang lát đá sáng màu, mép bậc thứ năm có vệt máu nhỏ, tay vịn kim loại bóng đến mức phản chiếu được ánh đèn hành lang. Trong ảnh cuối, một điều dưỡng đứng nép gần cửa thoát hiểm, vai hơi co lại. Tên trên thẻ đeo bị nhòe, nhưng dáng người đó khiến Trình Vi ghi nhớ.

Lâm Tuệ gọi vào đúng lúc Trình Vi bắt đầu kiểm tra ngoài. Giọng giám đốc trung tâm qua loa điện thoại vẫn mềm, nhưng sự mềm đó giống lớp vải phủ lên một vật cứng. “Vụ An Tâm Viện, em làm gọn trong đêm được không? Gia đình đã đồng ý thủ tục đơn giản, bên cơ sở cũng muốn sớm đưa người về.” Trình Vi đặt điện thoại trên bàn, bật loa ngoài, mắt vẫn không rời thi thể. “Em cần xem đủ dấu vết trước khi kết luận.” Đầu dây bên kia im một nhịp. “Chị không bảo em bỏ qua quy trình. Chỉ là ca này nhìn qua không phức tạp. Người già ngã cầu thang, bệnh nền nhiều, em hiểu mà.” Trình Vi kéo tấm phủ xuống thấp hơn. “Em hiểu người già cũng có thể bị giữ lại trước khi ngã.”

Thi thể của bà Tôn gầy, xương cổ tay nổi rõ, da mỏng và dễ bầm. Những vết xây xát ở đầu gối, khuỷu tay, thái dương trái đều có thể phù hợp với cú ngã. Nhưng Trình Vi không vội ghi. Cô đo vị trí, chụp ảnh, đọc từng vết như đọc một câu văn bị thiếu chủ ngữ. Vết thương do ngã thường có một trật tự riêng: nơi va đập trước, nơi bị kéo theo, nơi cơ thể cố chống đỡ. Chỉ cần một điểm lạc nhịp, cả câu chuyện sẽ đổi hướng.

Điểm lạc nhịp nằm ở mặt trong cánh tay phải. Một vết bầm dài bằng hai đốt ngón tay, màu tím sẫm ở rìa, giữa hơi ngả vàng xanh, hình cong không đều như dấu ngón tay ép xuống rồi trượt đi. Trình Vi đổi góc chiếu, xem lại lần nữa. Vết bầm không nằm ở vị trí dễ va vào mép cầu thang. Nó cũng không giống dấu tự chống khi ngã. Mặt trong cánh tay là nơi người ta bị nắm, bị kéo, hoặc bị giữ lại trong khoảnh khắc rất ngắn trước khi mất thăng bằng.

Chu Mẫn nhìn theo tay cô. “Da người già dễ bầm, có khi lúc di chuyển cấp cứu…” Câu nói dừng lại trước khi thành kết luận. Trình Vi không trách. Trong nghề này, người ta được dạy phải thận trọng với mọi khả năng, kể cả khả năng làm mình yên tâm hơn. Cô chỉ hỏi: “Cấp cứu nắm mặt trong cánh tay phải, trong khi vết va chính ở bên trái?” Chu Mẫn mím môi, lật biên bản giao nhận. “Không có ghi can thiệp ở vị trí đó. Nhưng nhân viên viện nói bà ấy tự trượt chân. Lúc phát hiện thì đã nằm dưới chân cầu thang.” Trình Vi đưa mắt về ảnh hiện trường. Cầu thang trong ảnh sạch quá. Không phải sạch theo nghĩa không có máu, mà sạch theo nghĩa mọi thứ đã được đặt đúng chỗ để người xem khỏi thấy điều không nên thấy.

Cô tiếp tục kiểm tra. Dấu va ở thái dương trái có thể gây tử vong nếu cú ngã đủ mạnh. Nhưng những xây xát ở lòng bàn tay lại ít hơn dự kiến, móng tay không có vết gãy mới, mặt trước cẳng chân thiếu chuỗi bầm theo kiểu lăn qua nhiều bậc. Một người trượt từ tầng ba xuống ít nhất năm bậc thường để lại cơ thể bừa bộn hơn. Ở đây, các dấu vết giống như câu chuyện được kể bằng giọng quá bình tĩnh: có ngã, có va, có chết, vậy là đủ. Trình Vi ghét chữ “đủ” trong báo cáo. Nó thường xuất hiện khi người viết muốn kết thúc trước khi người đọc bắt đầu nghi ngờ.

Điện thoại của Chu Mẫn rung một tiếng. Cô liếc màn hình, sắc mặt thoáng đổi rồi tắt rất nhanh, đặt úp điện thoại xuống cạnh khay dụng cụ. “Bên hành chính hỏi có cần bổ sung gì không. Họ nói người nhà đang chờ giấy để đưa về quê.” Câu giải thích trơn tru, nhưng hai ngón tay cô siết mép tập hồ sơ đến trắng ra. Trình Vi ghi thêm một dòng vào sổ nháp: cần đối chiếu thời điểm hình thành vết bầm mặt trong cánh tay phải. Cô viết chậm, nét chữ nhỏ và thẳng, như thể chỉ cần chữ nghiêng đi một chút thì sự thật cũng có thể bị ai đó bẻ sang hướng khác.

Lâm Tuệ xuất hiện ở cửa phòng sau đó mười phút. Bà mặc áo khoác xám bên ngoài blouse, tóc búi gọn, trên mặt không có vẻ cáu gắt, chỉ có sự mệt mỏi của một người đã quen xử lý những thứ không nên để thành chuyện lớn. “Vi, chị vừa trao đổi với bệnh viện tiếp nhận ban đầu. Họ cũng xác nhận hướng tai nạn.” Trình Vi tháo một bên găng, mở ảnh vết bầm trên màn hình. “Hướng tai nạn chưa giải thích được dấu này.” Lâm Tuệ nhìn ảnh. Đuôi mắt bà rất khẽ hạ xuống. “Một vết bầm trên người già không đủ để thay đổi kết luận.” “Không đủ để kết luận bị tác động,” Trình Vi nói, “nhưng đủ để không được viết là không có dấu hiệu bất thường.”

Căn phòng lạnh đi theo một cách khó gọi tên. Lâm Tuệ khép cửa phía sau, giọng thấp hơn. “Em ghi nhận thận trọng. Nhưng đừng dùng chữ khiến vụ việc bị đẩy thành nghi án khi chưa có căn cứ.” Trình Vi nghe thấy trong câu đó một âm thanh rất cũ. Nhiều năm trước, cũng trong một căn phòng sáng trắng, cũng có người nói với cô rằng một chi tiết nhỏ không đủ để làm khó tất cả mọi người. Cô đã nghe. Cô đã sửa. Không phải sửa thành lời nói dối hoàn toàn, chỉ bỏ một dòng mô tả chưa chắc chắn, thêm hai chữ “khả năng”. Sau này, mỗi lần mở lại bản scan cũ trong ổ cứng khóa riêng, cô đều thấy hai chữ ấy giống một miếng băng dán lên miệng người chết.

Trình Vi đặt tay lên mép bàn thép. Lạnh. Rõ. Không biết tha thứ. “Em sẽ ghi đúng phạm vi quan sát. Vết bầm cần được đối chiếu thời điểm hình thành. Có dấu hiệu chịu lực từ bên ngoài trước hoặc gần thời điểm ngã. Chưa đủ kết luận nguyên nhân, nhưng không được loại bỏ.” Lâm Tuệ thở ra rất nhẹ. “Em biết ghi như vậy sẽ kéo thêm cảnh sát, kéo thêm người nhà, kéo thêm báo chí.” “Em biết.” “Và kéo cả trung tâm vào.” Trình Vi nhìn ảnh vết bầm trên màn hình. “Nếu trung tâm sợ một dòng mô tả đúng, vấn đề không nằm ở dòng đó.” Chu Mẫn đứng phía sau không nói gì. Điện thoại úp trên bàn lại rung thêm một lần.

Sau khi Lâm Tuệ rời đi, Trình Vi hoàn tất phần ghi nhận sơ bộ. Cô không viết quá một bước. Không dùng chữ giết, không dùng chữ đẩy, không cho cảm giác của mình thay chứng cứ. Báo cáo không phải nơi để người sống trút giận, cũng không phải nơi để người có quyền dọn dẹp phiền phức. Nó chỉ được phép làm một việc: để lại đúng những gì cơ thể đã nói. Cô nhập từng dòng vào bản dự thảo nội bộ, đính ảnh đánh số, ghi yêu cầu bổ sung camera hành lang, bản tường trình đầy đủ của nhân viên trực và danh sách người tiếp xúc với nạn nhân trong ba giờ trước khi ngã.

Chu Mẫn nhỏ giọng: “Chị Vi, nếu sáng mai bên đó bổ sung camera đầy đủ, có thể mọi thứ sẽ rõ.” Trình Vi không quay lại. “Ừ.” Một tiếng ừ rất nhẹ, không hứa hẹn. Cô lưu bản nháp, hệ thống hiện thời gian 03:42. Mã hồ sơ HM-ATV-0927 sáng lên ở góc màn hình. Trên giấy chuyển viện, bác sĩ ký xác nhận ban đầu là Mạnh Thời An. Cái tên ấy không nằm trong vùng ký ức gần của cô, nhưng cách nét ký kéo dài ở chữ cuối khiến Trình Vi dừng mắt thêm một giây. Cô lưu trang ký trong thư mục hồ sơ đúng quy định.

Trước khi rời phòng, Trình Vi quay lại nhìn thi thể bà Tôn lần cuối. Người chết không đòi công bằng, nên báo cáo dành cho họ phải sạch hơn mọi lời biện hộ của người sống. Cô kéo tấm phủ lên, tắt đèn phụ, để căn phòng chỉ còn ánh sáng lạnh từ màn hình máy tính. Trong ảnh phóng lớn, vết bầm ở mặt trong cánh tay phải vẫn nằm đó, không khớp với bậc cầu thang, không khớp với lời kể của nhân viên viện, không khớp với sự vội vàng muốn gọi mọi chuyện là tai nạn. Trình Vi nhìn dòng ghi chú cuối cùng của mình thêm một lần. Vết bầm này có khả năng hình thành trước cú ngã.

Ngoài hành lang, trời vẫn mưa. Phía sau cô, máy in của phòng hành chính bất chợt khởi động, nhả ra một tờ giấy với tiếng rít mảnh và đều. Trình Vi không quay lại ngay. Cô chỉ đứng yên, nghe âm thanh đó chạy dọc sống lưng như một dòng chữ vừa được in ra khi chưa ai cho phép. Trong phòng giám định, có những thứ chỉ cần chậm một phút đã bị người khác gọi bằng tên khác. Và đêm nay, vết bầm nhỏ trên cánh tay một người phụ nữ đã chết là thứ duy nhất chưa chịu im lặng.