Chương 13: Vị Trí Nhảy Lệch
Chương 13: Vị Trí Nhảy Lệch
Điểm đỏ nhấp nháy trước cửa trạm đúng ba lần, mỗi lần sáng lên lại kéo theo một khoảng im lặng nặng hơn trong phòng. An Chi nhìn màn hình, rồi nhìn qua lớp kính cửa trước. Ba người PawCare vẫn đứng ngoài mái hiên ướt mưa: người điều phối giữ điện thoại sát tai, cô bác sĩ cúi đầu như đang cố nuốt xuống một câu chưa kịp nói, tài xế đứng lùi nửa bước phía sau thùng dụng cụ. Nếu log không nhảy, họ chỉ là những người đến đòi nhận mèo theo giấy ủy quyền mập mờ. Nhưng khi GATE-B17 biến mất khỏi cửa kho siêu thị và hiện lên ngay dưới chân họ, mọi khoảng cách lịch sự còn lại đều mỏng như hơi nước trên kính.
‘Không ai mở cửa,’ Trạch Hành nói, giọng thấp nhưng đủ để mọi người trong phòng đứng lại. Anh không nhìn PawCare nữa, mà nhìn thẳng vào Tưởng Nghiên. ‘Chụp màn hình, xuất raw log, khóa thời điểm nhảy.’ Tưởng Nghiên đã làm trước khi anh dứt câu. Ngón tay cô chạy nhanh trên bàn phím, màn hình chia thành ba cửa sổ: bản đồ siêu thị, bản ghi cuộc gọi vừa tắt và dòng log vị trí đang rung lên như một vết mực bị nước mưa làm loang. Phó Nhiên đứng cạnh bàn khám, tay siết thành nắm, mắt cứ trôi về camera cửa kho nơi chiếc thẻ 0016 vẫn mắc ở rãnh thoát nước. An Chi đặt hai ngón tay lên cổ Bơ. Mạch con mèo mỏng nhưng còn đều. Cô tự nhắc mình phải bắt đầu từ thứ còn sống trước mặt, không phải từ cơn giận đang đẩy mọi người ra mép cửa.
Anh Hòa bước đến sát cửa, kéo rèm che nửa dưới ô kính rồi bật bộ đàm. ‘Tổ đầu hẻm, xác nhận vị trí xe PawCare trước cửa trạm. Không để phương tiện rời đi. Bên kho siêu thị giữ nguyên khoảng cách, ưu tiên camera và thu hồi vật rơi khi an toàn.’ Ngoài hiên, điều phối viên PawCare lập tức ngẩng đầu. Chị ta gõ mạnh lên cửa kính. ‘Các anh chị đang giữ tài sản của chúng tôi trái phép.’ Trạch Hành không đáp ngay. Anh ra hiệu cho Tưởng Nghiên bật ghi hình từ camera cửa trước lên màn hình phụ, để mỗi cái gõ cửa, mỗi nhịp liếc sang tai nghe của chị ta đều có dấu thời gian. ‘Chị vừa nói tài sản,’ An Chi lên tiếng trước, vẫn không rời tay khỏi Bơ. ‘Vậy chị xác nhận Bơ thuộc hồ sơ nào? 0016 hay 0017?’
Câu hỏi không lớn, nhưng nó chặn người phụ nữ lại đúng một nhịp. Chỉ một nhịp thôi cũng đủ để cả phòng nghe thấy tiếng mưa rơi từ mái hiên xuống bậc tam cấp. Cô bác sĩ phía sau hơi ngẩng lên, môi mấp máy. Điều phối viên lập tức xoay người chắn tầm nhìn của cô ta. ‘Mã nội bộ không có nghĩa vụ cung cấp cho bên thứ ba.’ An Chi nhìn thẳng qua kính. ‘Bên thứ ba nào? Trên bàn khám của tôi là bệnh nhân đang phản ứng với âm quét mã. Ở cửa kho có một người đeo vòng bệnh viện vừa cố làm rơi thẻ 0016. Cuộc gọi vừa rồi cảnh báo không để đổi mã. Nếu chị còn gọi đây là thủ tục nhận lại vật nuôi, tôi sẽ ghi nguyên câu đó vào biên bản.’
Trạch Hành không cắt lời cô. Anh để câu nói nằm lại trong không khí đủ lâu, rồi mới hỏi Tưởng Nghiên: ‘Vị trí nhảy theo GPS hay theo điểm neo?’ Tưởng Nghiên kéo sâu vào raw log. ‘Không phải GPS thường. Trường latitude, longitude chỉ được cập nhật sau. Sự kiện gốc là gate event, đọc từ một thiết bị quét có mã B17. Nhưng phần location label bị ghi đè.’ Cô phóng một dòng chữ rất nhỏ. ‘Ở lần đầu, label là ColdDock-West, khớp cửa kho. Sau tiếng bíp thứ ba, label đổi thành VetCare-Front. Tọa độ đi kèm lại không khớp tuyệt đối với cửa trạm. Nó lệch sang phía đông khoảng mười bảy mét.’
‘Sai số thiết bị?’ Phó Nhiên hỏi. Giọng cậu khàn đi. Tưởng Nghiên không trả lời ngay. Cô mở lịch sử của chuỗi GATE-B17 trong hai giờ gần nhất, rồi kéo thêm bản ghi của đêm Diệp Vân mất liên lạc. Các điểm đỏ hiện lên từng cái một trên bản đồ thành phố. Một điểm ở cửa kho siêu thị. Một điểm trước trạm. Một điểm gần bãi xe phía sau trung tâm thương mại. Một điểm cạnh đường dẫn sang khu Đông, nơi các kho lạnh nhỏ, nhà thuốc trực đêm và gara vận chuyển chen nhau trong những dãy nhà thấp. Mỗi lần tọa độ gốc bị thay bằng vị trí mới, điểm mới đều trôi về cùng một hướng. Không nhiều. Mười bảy mét, hai mươi ba mét, có lần ba mươi mét. Đủ để lực lượng đến nhầm cửa, nhầm hẻm, nhầm mặt bên của một tòa nhà. Đủ để một người ở trong kho biến thành một chấm đỏ trước một trạm thú y.
An Chi thấy gáy mình lạnh đi. Trong nghề cứu hộ, vài mét đôi khi là một bức tường, một cánh cửa khóa, một lối ra sau không ai nhìn thấy. Cô nghĩ đến bàn tay có vòng bệnh viện trên camera, đến câu ‘balo không phải của em’, đến Bơ rên lên khi tiếng quét mã thứ ba vang qua loa. Không có thứ gì ở đây giống lỗi ngẫu nhiên. Nó giống một bàn tay học cách đẩy bản đồ sang một bên, rất nhẹ, rất đều, để người đi tìm luôn đứng gần sự thật mà không bao giờ chạm được vào nó.
Ngoài cửa, điện thoại của điều phối viên sáng lên. Chị ta nhìn màn hình, rồi quay sang tài xế. Tài xế lập tức lùi về phía xe. Anh Hòa đập mạnh lòng bàn tay lên khung cửa. ‘Đứng yên.’ Cùng lúc, bộ đàm của tổ đầu hẻm rè lên: ‘Xe tải trắng bên kho đang nổ máy. Cửa cuốn chưa đóng hết. Có người kéo vật gì đó vào trong.’ Trạch Hành quay phắt lại. ‘Không áp sát một mình. Chặn lối ra. Gọi quản lý siêu thị mở cửa chính và yêu cầu cứu thương dự phòng.’ Anh nói xong mới nhìn An Chi. Trong ánh mắt anh có một câu hỏi không cần phát ra: Bơ có di chuyển được không? An Chi lắc đầu. ‘Không đưa nó ra mưa. Nó cần giữ ấm và theo dõi hô hấp. Nếu họ muốn dùng vị trí trạm làm điểm thế thân, Bơ ở đây mới là chứng cứ sống.’
Cụm từ chứng cứ sống làm Phó Nhiên tái mặt. An Chi biết nó tàn nhẫn, nhưng tàn nhẫn ít hơn việc để PawCare mang con mèo đi trong một hộp vận chuyển không ai kiểm tra. Cô kéo chăn sưởi phủ thêm lên người Bơ, hạ tiếng máy monitor xuống mức vừa nghe, rồi bảo Phó Nhiên ghi lại từng phản ứng của nó theo mốc thời gian. Việc nhỏ, nhưng việc nhỏ giữ con người khỏi lao ra ngoài bằng bản năng. Phó Nhiên gật đầu, cầm bút run một chút rồi bắt đầu ghi: 23:18, sau log nhảy, mạch còn đều; không tiếp xúc thêm với âm quét; thân nhiệt thấp.
Tưởng Nghiên bỗng dừng tay. ‘Có audit trail.’ Trạch Hành đi tới sau lưng cô. Màn hình hiện ra một lớp dữ liệu bị ẩn dưới giao diện thường, mỗi dòng chỉ có thời điểm, thiết bị, hành động và một trường người dùng bị che một phần. Tưởng Nghiên chỉ vào khoảng trống sau sự kiện đổi label. ‘Bản hiển thị nói hệ thống tự cập nhật theo thiết bị gần nhất. Nhưng audit trail ghi là manual bind, buộc điểm B17 vào một vị trí khác bằng tài khoản có quyền trung gian.’ Cô nuốt khan. ‘Không phải PawCare tự làm được nếu chỉ có thiết bị ngoài hiện trường. Phải có người trong hệ thống hoặc có tài khoản cũ chưa thu hồi.’
Trạch Hành im lặng vài giây. Im lặng của anh lúc này còn căng hơn bất kỳ mệnh lệnh nào. An Chi nhìn phần tên tài khoản bị che. Chỉ hiện được ba ký tự cuối: OLD. Một chữ rất nhỏ, vô hại nếu đứng một mình, nhưng đặt cạnh những vị trí nhảy lệch và những mã 0016, 0017, nó giống một cái móc câu trồi lên khỏi mặt nước. Tưởng Nghiên thử mở chi tiết, hệ thống lập tức yêu cầu khóa quản trị. Cùng lúc đó, điều phối viên PawCare bên ngoài đập cửa lần nữa, lần này không còn giữ được giọng bằng phẳng. ‘Mở cửa. Chúng tôi cần kiểm tra bệnh nhân ngay bây giờ.’
Bơ khẽ động dưới tay An Chi. Không phải vì tiếng gõ cửa. Tai nó giật lên khi từ điện thoại bàn đã im lặng nãy giờ phát ra một âm báo rất nhỏ, gần như lẫn vào tiếng mưa. Không phải chuông gọi đến. Là tiếng gửi dữ liệu. Tưởng Nghiên quay phắt sang, cắm lại đường ghi âm vào máy. Một gói tin mới vừa chạm vào đường dây 0017, không đủ để tạo cuộc gọi, chỉ đủ để đẩy một dòng thông báo vào log. Trên màn hình, bên dưới tài khoản có đuôi OLD, xuất hiện một lệnh mới đang chờ xác nhận: bind VY-0016 to VY-0017. Đổi mã đang diễn ra ngay trước mắt họ.
An Chi nghe tim mình đập rất rõ, rõ đến mức át cả tiếng mưa. Cô cúi xuống nhìn Bơ, rồi nhìn chiếc thẻ 0016 vẫn còn nằm ngoài cửa kho trong khung camera xa. Mọi thứ chỉ lệch một con số, một điểm đỏ, một nhịp bấm xác nhận. Cô nói, chậm và sắc từng chữ: ‘Chặn lệnh đó lại.’ Tưởng Nghiên đã đặt tay lên bàn phím, nhưng cửa trước cùng lúc bật lên tiếng mở khóa điện tử từ bên ngoài. Ai đó vừa dùng quyền truy cập của trạm để thử mở cửa.
