Chương 11 - Chương 11: Số Máy Không Tồn Tại
Chương 11: Số Máy Không Tồn Tại
Dòng chữ số máy không tồn tại nằm trên màn hình chưa đầy hai giây mà trong trạm không ai thở mạnh. Mưa vẫn gõ lên mái hiên, loa siêu thị vẫn rè rè bên kia vách, còn ngoài khung camera hông, bóng áo mưa đen đã kéo thùng vận chuyển lùi vào vùng tối giữa cửa kho và xe tải trắng. An Chi không bước về phía cửa sau. Câu thì thầm kia giống một sợi chỉ mảnh buộc cổ tay cô lại đúng lúc bản năng muốn lao ra kéo nó về. Đừng mở cửa sau. Không phải đừng cứu. Không phải bỏ chạy. Chỉ là đừng mở cửa sau. Khác nhau rất nhỏ, nhưng trong một đêm mọi chữ đều có thể là mạng người, cô không dám bỏ qua phần nhỏ ấy.
‘Chụp màn hình kết quả kiểm tra số,’ Trạch Hành nói ngay, giọng thấp nhưng sắc. ‘Lưu thời điểm, lưu caller ID thô, đừng tra lại trên cùng một cửa sổ.’ Tưởng Nghiên lập tức bấm tổ hợp phím, kéo log cuộc gọi sang máy phụ và khóa bản ghi âm vừa phát sinh. Anh Hòa vẫn giữ điện thoại bàn trên loa ngoài, như sợ nếu đặt xuống thì một chi tiết nào đó sẽ biến mất khỏi không khí. Phó Nhiên nhìn cửa sau, rồi nhìn An Chi. Cậu muốn hỏi có nên chạy ra không, nhưng lần này cậu tự nuốt câu hỏi xuống. Sau cả đêm, cậu đã hiểu một cánh cửa có thể là lối cứu người, cũng có thể là thứ người khác dọn sẵn để họ tự tay mở bẫy.
Bên cửa trước, người phụ nữ PawCare đổi sắc mặt. ‘Các anh chị đang giữ chúng tôi vô lý. Chúng tôi không liên quan đến cuộc gọi nào cả.’ Câu phủ nhận đến nhanh quá, nhanh hơn cả câu hỏi. An Chi quay đầu nhìn cô ta qua khe cửa. ‘Chưa ai nói cuộc gọi liên quan đến PawCare.’ Người phụ nữ im bặt trong nửa nhịp, rồi lập tức lấy lại giọng điệu hành chính. Pháp chế bên cạnh chen vào, yêu cầu chấm dứt ghi hình vì liên quan dữ liệu khách hàng. Trạch Hành không nhìn anh ta. ‘Tốt. Vậy biên bản sẽ ghi: khi có cuộc gọi cảnh báo nguy cơ ở cửa sau, bên yêu cầu bàn giao ưu tiên đề nghị dừng ghi hình hiện trường.’ Pháp chế mím môi. Người đeo thẻ bác sĩ phía sau lại cúi đầu, ngón tay cái miết rất nhanh lên cạnh cặp thuốc chống nước.
An Chi cúi xuống kiểm tra Bơ. Nhiệt độ chưa tụt thêm, nhưng nhịp thở vẫn nông, vùng bụng co nhẹ theo từng cơn như mỗi hơi đều phải xin phép cơ thể. Cô đổi khăn sưởi, không rời mắt khỏi monitor quá lâu. Giữa tiếng máy đo và tiếng mưa, cô nghe thấy một âm rung rất nhỏ từ camera phụ phát lại. Không phải tiếng chuông điện thoại lúc Trạch Hành gọi Diệp Vân. Là một tiếng bíp ngắn, khô, gần giống máy quét mã vạch ở quầy thu ngân. ‘Tưởng Nghiên,’ cô nói, ‘lùi bản ghi cuộc gọi vừa rồi về trước lúc chị ấy nói. Có tiếng gì đó sau tiếng loa.’
Tưởng Nghiên kéo tai nghe lên, phóng phổ âm thanh trên màn hình. Những vệt nhiễu hiện thành các dải xám nhấp nhô. Cô tua từng nửa giây. Tiếng loa siêu thị méo qua mưa. Tiếng bánh xe thùng lăn trên nền gạch. Một hơi thở bị ép thấp. Rồi ba tiếng bíp, cách nhau không đều, như người cầm thiết bị đang run tay. Phó Nhiên rùng mình. ‘Máy quét mã?’ Tưởng Nghiên không trả lời ngay. Cô mở thư mục lưu âm của camera hông, lấy đoạn lúc xe tải trắng lùi vào rồi đặt cạnh bản ghi điện thoại bàn. Hai phổ âm trùng nhau ở tiếng loa quảng cáo bị vấp đúng một chữ. Cửa sau mở, nhân viên kho chú ý xe giao hàng. ‘Cuộc gọi không ở xa,’ cô nói. ‘Nền âm giống camera hông thu được. Người gọi hoặc thiết bị gọi nằm quanh cửa sau siêu thị.’
‘Số không tồn tại thì gọi bằng gì?’ Phó Nhiên hỏi. Lần này câu hỏi không bốc đồng, mà là điều cả phòng cần nghe. Trạch Hành kéo ghế đến cạnh Tưởng Nghiên. ‘Có thể spoof caller ID. Có thể là tổng đài ảo, app gọi qua mạng, hoặc một extension nội bộ bị ánh xạ sai khi đi qua hộp chuyển mạch. Nhưng nếu chỉ là giả số, hệ thống thường báo không xác thực, không phải không tồn tại.’ Anh nhìn Tưởng Nghiên. ‘Kiểm tra format đầu số thô, đừng tra bằng danh bạ ngoài.’ Tưởng Nghiên gõ nhanh. Trên màn hình hiện một chuỗi kỹ thuật dài hơn số đã che trên điện thoại bàn. Cô im vài giây rồi nói: ‘Nó không giống số di động. Nó giống một nhánh máy nội bộ bị đóng từ hệ thống cũ.’
An Chi thấy sống lưng lạnh đi. Siêu thị mini bên cạnh đã đổi chủ hai lần trong ba năm, nhưng tòa nhà này cũ hơn trạm của cô rất nhiều. Hồi mới thuê mặt bằng, chủ nhà từng nói hệ thống điện thoại nội bộ tầng kho đã bỏ, vì không ai còn dùng máy bàn ở một cửa hàng mở cửa đến hai giờ sáng. Một đường dây bỏ không, một số máy không tồn tại, một giọng nữ thì thầm trong nền loa siêu thị. Tất cả nghe như chuyện ma, nếu trên bàn khám không có một sinh vật đang thở yếu và ngoài cửa không có ba người mặc đồng phục muốn đưa nó đi bằng chữ ký điện tử của Lâm Hạ.
Anh Hòa báo lại cho trực ban, yêu cầu không mở cửa sau từ phía trạm, đồng thời liên hệ bảo vệ khu phố và quản lý siêu thị qua số công khai. Đầu bên kia báo bận, rồi chuyển sang âm chờ dài bất thường. Ông không chửi, chỉ ghi thời điểm vào sổ. Trạch Hành gọi lại số Diệp Vân lần nữa, lần này đặt điện thoại sát micro camera hông. Chuông vang lên sau hai nhịp chờ, vẫn gần, vẫn nghẹt, nhưng không còn di chuyển vào sâu. Trên màn hình, thùng vận chuyển xanh xám dừng lại ở sát mép bóng tối. Người áo mưa đen đứng khuất một nửa sau cột, bàn tay lộ vòng bệnh viện bấu vào quai kéo. Dáng đứng ấy không giống người đang ung dung vận chuyển hàng. Nó giống người bị bắt phải đứng đúng một chỗ.
‘Nếu đó là Diệp Vân thì sao?’ Phó Nhiên thì thào. An Chi không trả lời ngay. Cô rất muốn nói phải cứu ngay, nhưng câu đó quá dễ nói khi người khác sẽ là người mở cửa. Cô nhớ ánh mắt Diệp Vân lúc ôm Bơ vào trạm, nhớ giọng cô gái nói xin đừng trả nó lại, nhớ bàn tay bẩn bùn run đến mức suýt không ký được vào phiếu tiếp nhận. Nếu Diệp Vân đang ở sau cánh cửa kia, cô ấy đã dùng phần tỉnh táo cuối cùng để gọi vào trạm hay ai đó đang dùng giọng cô ấy để kéo họ ra? An Chi ghét việc mình phải đặt câu hỏi ấy. Nhưng cô càng ghét hơn nếu lòng tốt của họ trở thành lý do để cả Bơ lẫn Diệp Vân bị đưa mất.
‘Không mở cửa sau,’ An Chi nói, chậm rãi, như tự đóng đinh từng chữ vào nền nhà. ‘Nhưng cũng không để xe trắng rời đi. Anh Hòa, nếu lực lượng đến từ đầu hẻm, nhờ họ tiếp cận từ ngoài siêu thị, có camera thân và nhân chứng. Mình không phá hiện trường từ phía trạm.’ Anh Hòa gật đầu ngay. Không ai trong phòng nói cô nhát. Cái khó nhất lúc này không phải là can đảm chạy ra, mà là can đảm không làm đúng thứ người khác muốn mình làm. Trạch Hành nhìn cô một cái rất ngắn, rồi quay sang PawCare. ‘Trong lúc chờ xác minh, đề nghị bác sĩ bên chị khám Bơ tại chỗ, trước camera. Nếu các chị thật sự đến vì bệnh nhân, đây là cách nhanh nhất chứng minh.’
Người đeo thẻ bác sĩ ngẩng lên. Mắt cô ta lộ ra trên khẩu trang, mệt và sợ, không giống vẻ lạnh của pháp chế. Người phụ nữ điều phối lập tức đặt tay ngang trước cô ta. ‘Không cần thiết.’ Chính sự ngăn lại ấy khiến căn phòng yên hơn. An Chi bước lên một nửa, vẫn giữ khoảng cách với cửa. ‘Một bác sĩ thấy bệnh nhân đang yếu mà không được phép khám vì dữ liệu ngoài hệ thống. Chị có biết câu đó nghe thế nào không?’ Người đeo thẻ bác sĩ nhìn Bơ qua khe cửa, rồi nhìn ra phía sau siêu thị. Trong một giây rất ngắn, An Chi tưởng cô ta sẽ nói gì đó. Nhưng tai nghe dưới tóc điều phối viên lại lóe một chấm sáng. Cô bác sĩ cụp mắt xuống.
Tưởng Nghiên bỗng bật lớn đoạn âm thanh ba tiếng bíp. ‘Em tách được một lớp nền nữa.’ Cô tăng âm, lọc mưa và tiếng loa. Sau tiếng bíp thứ ba, có một giọng máy rất nhỏ, gần như bị nuốt mất: ‘Mã không hợp lệ.’ Rồi thêm một tiếng kéo nhựa cạ xuống nền. Trạch Hành mở ảnh camera lúc ánh đèn xe tải quét qua thùng. Bên hông thùng, dưới lớp tem giao hàng thực phẩm đông lạnh đã bong mép, có một mảnh nhãn trắng bị mưa làm nhòe. Không đọc được hết, nhưng góc phải còn rõ ba nét xiên màu đen, giống ký hiệu được vẽ vội bằng bút dầu. Bên dưới là bốn ký tự cuối: 0017.
An Chi thấy cổ họng mình nghẹn lại. VY-0017 không chỉ nằm dưới cần gạt nước xe xám. Nó cũng ở trên thùng vận chuyển phía cửa sau. Một mã đi ở cả hai đầu. Một nhóm người kéo sự chú ý trước cửa, một thùng hàng bị quét mã phía sau, một số máy đã bị xóa nhưng vẫn gọi được đúng vào trạm. Cô chưa biết thứ trong thùng là điện thoại, hồ sơ, thuốc hay một bằng chứng khiến PawCare sợ dữ liệu ngoài hệ thống. Cô chỉ biết Bơ nằm trên bàn khám bỗng rên rất khẽ khi đoạn ghi âm phát lại tiếng bíp thứ ba. Nhỏ đến mức nếu An Chi không đặt tay trên lưng nó, cô sẽ tưởng mình nghe nhầm.
Ngoài camera, người áo mưa đen đột nhiên buông quai thùng. Bàn tay có vòng bệnh viện giơ lên rất thấp, chỉ vừa đủ lọt vào góc sáng. Không phải vẫy cầu cứu. Là một động tác chậm, cứng, hai ngón tay chạm lên mép balo đen đeo trước ngực. Khi ánh đèn xe tải quét qua lần nữa, An Chi nhìn thấy trên chiếc balo ấy có cùng ba nét xiên màu đen. Ngay sau đó, cửa kho siêu thị bên trong bật mở. Một người khác bước ra, kéo người áo mưa lùi vào trong. Màn hình camera rung nhẹ vì mưa tạt. Cuộc gọi từ số không tồn tại lại reo lên trên điện thoại bàn, lần này chỉ hiện đúng bốn số cuối: 0017.
