Chương 92: Ánh Đèn Không Tắt
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 92: Ánh Đèn Không Tắt
Đêm đó tôi gần như không ngủ. Sau khi rời khỏi sảnh văn phòng luật sư, tiếng máy ảnh vẫn bám theo chúng tôi như những hạt mưa lạnh. Xe vừa đóng cửa, bên ngoài đã có người gõ lên kính, gọi tên Hạ Trầm Chu, gọi tên tôi, hỏi chúng tôi có dám công khai lịch trình hay chỉ đang diễn một vở kịch mới trước ống kính. Tôi ngồi trong bóng tối của hàng ghế sau, nhìn ánh đèn đường trượt qua mặt kính, bỗng thấy buổi sáng mai không giống một phiên tòa, mà giống cánh cửa cuối cùng của đời trước đang mở ra lần nữa. Khác biệt duy nhất là lần này sự thật không còn nằm rải rác trong những tin nhắn bị xóa, những đoạn video bị cắt, những người làm chứng biến mất trước khi kịp nói.
Tô Mạn không cho ai cảm xúc quá lâu. Chị gọi ba cuộc điện thoại liên tiếp, yêu cầu đội pháp chứng đối chiếu bản băm của USB, kiểm tra sổ công chứng, trích xuất camera hành lang nơi phong bì được bàn giao và chuẩn bị bản giải trình cho từng khoảng trống mà Vân Đỉnh có thể tấn công. Hạ Trầm Chu gửi toàn bộ lịch trình của Kính Hải cho trợ lý pháp lý, từ dữ liệu ra vào bãi xe Nam Đình, nhật ký cổng, danh sách người nhận công văn bảo toàn chứng cứ, đến biên bản các cuộc gọi với đối tác. Không ai nói câu “sẽ ổn thôi”. Trong những đêm như thế này, câu đó quá rẻ. Chúng tôi chỉ có thể đem từng dấu thời gian đặt cạnh nhau, để sự thật tự đứng vững trước khi bị ai đó kéo ngã.
Khi xe dừng trước khách sạn gần tòa, Hạ Trầm Chu đưa cho tôi một chai nước còn nguyên niêm phong. “Sáng mai họ sẽ hỏi rất khó nghe,” anh nói. “Em không cần trả lời thay tôi.” Tôi nhìn bàn tay anh đặt trên chai nước, mu bàn tay còn hằn vệt đỏ vì lúc ở sảnh có một chiếc micro va mạnh vào. “Anh cũng không cần trả lời thay tôi,” tôi đáp. Anh nhìn tôi một lúc, khóe mắt có một chút mệt mỏi rất nhạt. “Được.” Chỉ một chữ ấy thôi, nhưng tôi nghe ra trong đó có thứ chúng tôi đã mất rất nhiều chương đời mới học được: đứng cạnh nhau không có nghĩa là che khuất nhau.
Sáng hôm sau, trước tòa án Minh Hải, phóng viên đến còn sớm hơn cả chúng tôi. Những chiếc xe livestream đỗ dọc lề đường, đèn trắng bật giữa buổi sáng xám, làm bậc thềm đá vốn lạnh càng giống một sân khấu dựng vội cho công chúng phán xử. Tôi bước xuống xe trong tiếng gọi chồng chéo, váy đen hôm lễ trao giải được thay bằng một bộ vest màu trầm, tóc buộc thấp, mặt gần như không trang điểm. Tô Mạn đi bên trái tôi, Hạ Trầm Chu đi bên phải, khoảng cách vừa đủ để ống kính không thể biến tôi thành cái bóng của anh, cũng không thể cắt anh ra khỏi phần trách nhiệm mà anh đã chọn gánh.
Phiên bổ sung chứng cứ không đông như một buổi họp báo, nhưng cảm giác còn nặng hơn. Ở phía bên kia, luật sư của Vân Đỉnh mặc âu phục xám, trước mặt đặt ba tập hồ sơ dày, mỗi trang giấy lật lên đều như đã chuẩn bị sẵn một lối thoát. Ôn Thừa Quân không xuất hiện. Ông ta để một phó tổng phụ trách pháp chế ngồi thay, gương mặt bình tĩnh đến mức giống như Vân Đỉnh chỉ là một đơn vị bị hiểu lầm. Tôi biết đó cũng là một kiểu diễn. Người ngồi sau màn càng nguy hiểm, càng thích để người khác đứng dưới ánh đèn trước.
Tô Mạn trình bày trước. Chị không kể khổ, không nhắc những đêm tôi bị chửi, không nói đến nước mắt hay những bức thư xin lỗi muộn. Chị chỉ đưa lên từng chuỗi chứng cứ: video gốc khách sạn Vân Lam đã được đối chiếu với log hệ thống; hợp đồng hình tượng của Kỷ Tu Dương có chữ ký bên thứ ba; lời khai của Nhan Sơ khớp với dòng tiền chuyển qua tài khoản liên kết Tinh Diệu; sổ đen nghệ sĩ được thu thập qua ba nguồn độc lập; dữ liệu hot search có cùng mẫu lệnh với những chiến dịch từng phục vụ các đợt gọi vốn của Vân Đỉnh. Mỗi lần chị đọc một mốc thời gian, phòng xử lại yên thêm một chút. Sự thật khi còn nằm trên mạng thì có thể bị chế giễu là kịch bản. Nhưng khi nó biến thành số công văn, bản băm, log máy chủ và chữ ký tiếp nhận, nó không còn cần khóc để được tin.
Luật sư của Vân Đỉnh đứng lên đúng lúc Tô Mạn chuyển đến USB của Diệp Thanh. Ông ta không phủ nhận ngay nội dung, mà đánh vào nguồn. Ông ta nói nhân chứng mất liên lạc nhiều ngày, có khả năng bị dẫn dắt; Kính Hải đã xuất hiện tại Nam Đình trước khi phong bì công chứng đến tay luật sư, nên mọi dữ liệu liên quan đều có khả năng bị ô nhiễm. Sau cùng, ông ta nhìn sang Hạ Trầm Chu, giọng rất ôn hòa. “Một nhà đầu tư có quan hệ cá nhân mật thiết với nguyên đơn, lại đồng thời là đối thủ lợi ích của Vân Đỉnh, liệu có đủ độc lập để tham gia bảo toàn chứng cứ hay không?”
Tôi cảm thấy ngón tay mình lạnh đi. Đây chính là câu hỏi mà họ muốn cắt ra ngoài kia. Nếu anh phủ nhận, họ sẽ nói tôi tự biên tự diễn. Nếu anh thừa nhận, họ sẽ nói mọi chứng cứ đều vì tình cảm mà có. Hạ Trầm Chu đứng lên. “Tôi có lập trường cá nhân về việc Lạc Tinh Miên là người bị hại,” anh nói. “Tôi cũng có quan hệ hợp tác và sự tin tưởng cá nhân với cô ấy. Nhưng dữ liệu ra vào, số công văn, thời điểm yêu cầu bảo toàn, người tiếp nhận, bản ghi liên lạc và bản băm tệp tin không thay đổi vì cảm xúc của tôi. Nếu bên phản đối cho rằng chúng bị sửa, xin chỉ ra điểm sửa. Nếu không, xin đừng dùng quan hệ để thay thế giám định kỹ thuật.”
Trong phòng có một khoảng im lặng rất ngắn. Tôi không quay sang nhìn anh. Đời trước, tôi từng cầu xin một người yêu cũ nói rằng anh tin tôi, nhưng anh dùng im lặng để bảo toàn hình tượng. Đời này, có một người đứng trước câu hỏi tệ nhất, không biến tình cảm thành lá chắn, cũng không biến tôi thành món nợ cần anh cứu. Anh chỉ đặt mọi việc về đúng chỗ của nó: cảm xúc là cảm xúc, chứng cứ là chứng cứ, một người tin tôi không khiến sự thật mất tư cách là sự thật.
Cánh cửa bên hông phòng xử mở ra ở nửa sau phiên bổ sung. Diệp Thanh bước vào giữa hai nhân viên hỗ trợ nhân chứng, trên người là chiếc áo khoác màu be rộng, tóc cắt ngắn hơn trong bức ảnh hồ sơ, gương mặt trắng đến mức gần như không còn máu. Cô đặt túi tài liệu lên bàn, hai tay run nhẹ khi ký vào biên bản xác nhận danh tính. Tôi từng tưởng khi gặp nhân chứng cuối cùng, mình sẽ thấy nhẹ nhõm. Nhưng khoảnh khắc đó, tôi chỉ thấy một người khác cũng đã bị hệ thống này ép đến đường cùng, và việc cô còn có thể đứng ở đây không phải may mắn, mà là cái giá của rất nhiều người đã không buông tay trong những giờ tối nhất.
Diệp Thanh khai rất chậm. Cô nói mình từng là thư ký phụ trách lịch thanh toán truyền thông của Vân Đỉnh, từng nhận lệnh tổng hợp danh sách tài khoản khuếch đại, lưu các mẫu câu dẫn dắt dư luận và đối chiếu hiệu quả hot search với biến động hợp đồng quảng cáo. Cô nói phong bì dự phòng đã được gửi qua công chứng trước khi cô liên hệ với bất kỳ người nào của Kính Hải, vì cô sợ nếu gửi trực tiếp cho tôi, tài liệu sẽ biến mất giống nhiều hồ sơ trước kia. Cô xác nhận trong USB có ba nhóm dữ liệu: mạng lưới truyền thông bẩn, dòng tiền đi qua công ty bình phong, và hồ sơ cũ liên quan đến vụ tai nạn nghề nghiệp của mẹ tôi. Khi câu cuối cùng rơi xuống, tôi nghe thấy nhịp tim mình dội mạnh vào màng tai.
Tô Mạn mở bản scan cuối cùng trên màn hình của phòng xử. Đó không phải một bức ảnh gây sốc, cũng không phải đoạn video đủ để khiến mạng xã hội vỡ òa trong một phút. Nó chỉ là một biên bản cũ, một email yêu cầu sửa kết luận trách nhiệm, một khoản tiền chuyển cho Lạc Chấn Nam, và một dòng ghi chú lạnh lùng: “Loại tên Thẩm Lan khỏi phần kiến nghị truy trách nhiệm đơn vị sản xuất.” Mẹ tôi đã bị biến thành một lỗi cá nhân để những người khác sạch sẽ bước qua sự nghiệp của bà. Suốt nhiều năm, tôi đã nghĩ mình chỉ đi tìm danh dự của bản thân. Hóa ra ở cuối con đường này, còn có tên mẹ tôi bị chôn dưới lớp bụi giấy tờ, chờ một người nào đó đọc lại trước ánh đèn.
Bên Vân Đỉnh phản ứng mạnh hơn tôi tưởng. Luật sư của họ chất vấn Diệp Thanh về động cơ trả thù, hỏi cô có nhận tiền từ Kính Hải không, hỏi cô có từng bị Ôn Thừa Quân sa thải nên quay lại cắn chủ cũ hay không. Diệp Thanh nắm chặt mép bàn. Có một khoảnh khắc tôi nghĩ cô sẽ vỡ. Nhưng cô chỉ lấy ra bản sao giấy tiếp nhận của cơ quan hỗ trợ nhân chứng, nhật ký công chứng và một chiếc điện thoại đã niêm phong. “Tôi không cần ai tin tôi vì tôi đáng thương,” cô nói khàn khàn. “Tôi chỉ yêu cầu kiểm tra thứ tôi giao ra. Nếu nó là giả, tôi chịu trách nhiệm hình sự. Nếu nó là thật, những người ra lệnh cũng phải chịu trách nhiệm.”
Câu đó không giống một màn tự thú. Nó giống tiếng then cửa cuối cùng bị kéo ra. Đại diện kỹ thuật được tòa mời trình bày kết quả sơ bộ: bản băm của USB trùng với bản lưu tại văn phòng công chứng, thời điểm tạo một số tệp nằm trước ngày Kính Hải chính thức yêu cầu bảo toàn chứng cứ, metadata của các bảng thanh toán khớp với hệ thống nội bộ từng được Vân Đỉnh nộp trong một vụ tranh chấp hợp đồng khác. Dữ liệu chưa đủ thay cho kết luận hình sự, nhưng đủ để bác yêu cầu loại chứng cứ của Vân Đỉnh. Khi chủ tọa đọc quyết định chấp nhận bổ sung chứng cứ, chuyển nhóm tài liệu liên quan đến dòng tiền và thao túng truyền thông sang cơ quan điều tra, đồng thời yêu cầu các bên chấm dứt phát ngôn cáo buộc nguyên đơn làm giả chứng cứ trước khi có kết luận giám định, tôi không nghe thấy tiếng búa gõ. Tôi chỉ nghe thấy một âm thanh rất xa trong ký ức mình, như màn hình điện thoại đời trước cuối cùng cũng tắt đi.
Sau phiên bổ sung, thông báo của tòa được công bố trên hệ thống điện tử. Không có phép màu khiến toàn mạng lập tức xin lỗi. Vẫn có người nói tôi diễn giỏi thật, có người bảo Diệp Thanh bị mua, có người cố kéo câu trả lời của Hạ Trầm Chu thành một scandal tình cảm mới. Nhưng bên dưới những tiếng ồn ấy, trục sự thật đã đổi hướng. Các nhãn hàng từng hủy hợp đồng bắt đầu gửi thư rà soát trách nhiệm. Đoàn phim từng xóa tên tôi khôi phục bản thông báo cũ. Ban tổ chức Kim Tượng Minh Hải phát lại toàn bộ đoạn lễ trao giải bị cắt sóng, kèm tuyên bố rằng bài phát biểu của tôi không vi phạm quy chế và những cáo buộc đối với tôi trong scandal khách sạn năm đó không còn căn cứ pháp lý sơ bộ. Tên của tôi, lần đầu tiên sau hai đời, xuất hiện cạnh hai chữ “bị hại” trong một văn bản chính thức.
Tôi tưởng mình sẽ khóc. Tôi đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này rất lâu, từ đêm khách sạn Vân Lam, từ đoạn ghi âm đầu tiên, từ chiếc nhẫn gửi trả, từ từng buổi thử vai bị nhìn bằng ánh mắt khinh thường, từ hồ sơ của mẹ, từ những lần nhìn Hạ Trầm Chu đứng ngoài ánh đèn mà không biết nên hận hay nên tin. Nhưng khi mọi thứ thật sự được đặt xuống trước mặt, trong tôi chỉ còn một khoảng trống rất rộng. Tô Mạn ôm tôi một cái rất nhanh rồi buông ra. Diệp Thanh được đưa đi theo lối riêng. Hạ Trầm Chu đứng cạnh tôi ở hành lang, hỏi rất khẽ: “Em ổn không?”
Tôi nhìn qua ô cửa kính. Bên ngoài, hàng trăm ống kính vẫn chĩa về phía cổng tòa, đèn livestream vẫn sáng, bình luận vẫn trôi, ai đó vẫn đang đòi tôi nói thêm một câu cho đủ cảm động. Tôi đã nói quá nhiều để được sống. Tôi đã im lặng quá lâu để không chết lần nữa. Đến lúc sự thật thắng một phần, tôi chợt không biết mình nên làm gì với phần đời còn lại ngoài việc tiếp tục chứng minh mình không có tội. Tôi quay sang Hạ Trầm Chu. Trong mắt anh không có thúc giục, không có yêu cầu tôi phải vui, cũng không có vẻ người chiến thắng đang chờ một cái kết đẹp. Chỉ có sự im lặng rất nhẹ, giống lần đầu tiên tôi thấy im lặng không phải là bỏ mặc.
“Em không biết mình nên cảm thấy gì,” tôi nói. Hạ Trầm Chu nhìn tôi, rồi chỉ đưa tay ra, dừng giữa khoảng không, không nắm lấy trước. Tôi đặt tay mình lên tay anh. Không phải để tuyên bố với phóng viên, không phải để chứng minh chúng tôi không xấu hổ, cũng không phải để đổi lấy một hot search sạch sẽ hơn. Chỉ là sau tất cả, tôi muốn có một người biết rằng chiến thắng này không làm tôi nguyên vẹn ngay lập tức. Anh siết tay tôi rất nhẹ. “Vậy hôm nay không cần cảm thấy đúng,” anh nói. “Chỉ cần đi ra khỏi đây.”
Cửa lớn mở ra. Ánh đèn bên ngoài lập tức tràn vào, trắng đến mức tôi phải nheo mắt. Có người gọi tên tôi, có người hét hỏi tôi có tha thứ cho Nhan Sơ không, có người hỏi tôi muốn nói gì với Kỷ Tu Dương, có người hỏi về Ôn Thừa Quân, về mẹ tôi, về quan hệ của tôi với Hạ Trầm Chu. Tất cả âm thanh ấy từng đủ để nghiền nát tôi ở đời trước. Bây giờ nó vẫn ồn, vẫn sắc, vẫn làm da tôi đau như bị cát cứa, nhưng nó không còn quyền kéo tôi quỳ xuống nữa. Tôi bước xuống bậc thềm tòa án, qua vùng sáng của hàng chục máy quay, không đọc tuyên bố, không khóc, không giơ tay chiến thắng. Ánh đèn vẫn sáng sau lưng tôi. Còn tôi, lần đầu tiên sau rất lâu, rời khỏi sân khấu trong im lặng.
