Chương 24: Ông Bảy Lợi Nói Dối
Chương 24: Ông Bảy Lợi Nói Dối
Bảo Châu nói “không đi” xong, căn phòng im xuống như có ai vừa kéo một tấm kính giữa Vũ và phần còn lại của thành phố. Trên màn hình, cái tên Lê Nhật Quỳnh bị gạch tay vẫn nằm đó, mảnh và lạnh, giống một vết cào qua giấy. Vũ không đứng dậy nữa, nhưng toàn bộ người anh căng lên đến mức Lý Tường chỉ cần kéo ghế hơi mạnh cũng làm anh quay sang. Bảo Châu rút tay khỏi cạnh laptop, giọng đều: “Anh có thể muốn đi. Muốn không sai. Đi mới sai.” Vũ nhìn cô, nuốt cơn nóng trong cổ xuống. Nếu bây giờ anh cứng lên, mọi người sẽ phải tốn thêm sức giữ anh lại, trong khi phía kho sau đê có những người cần được giữ an toàn hơn. “Tôi không đi,” anh nói. “Nhưng tôi cần biết ông bán trà đó là ai.”
Đỗ Nam gọi đến ngay sau đó, có lẽ đoán được bên này đang ở mép của một quyết định ngu ngốc. “Người bán trà đầu đê tên Bảy Lợi, tên đầy đủ Nguyễn Văn Lợi. Quán dựng dưới mái bạt xanh, sát lối rẽ vào đường đất sau chợ Bắc An. Chiều nay đoàn kiểm tra sẽ đi theo lý do an toàn kho bãi, lưu trú và lấn chiếm, không phải điều tra mất tích. Mọi câu hỏi về ông ta sẽ đi vòng qua quan hệ cung ứng cho nhóm lao động. Không ai trong các anh chị xuất hiện ở đó.” Anh ngừng một nhịp rồi nói thêm: “Tôi nhắc lại vì có người trong phòng nghe lần một thường chỉ nghe phần mình thích: không ai xuất hiện ở đó.” Bảo Châu bật loa ngoài, mắt không rời Vũ. Lần này Vũ chỉ gật đầu.
Lý Tường hắng giọng, yếu ớt giơ tay. “Em có thể xuất hiện trên dữ liệu công khai không?” Bảo Châu quay sang. “Nói câu đó ít đáng đánh hơn đi.” Cậu lập tức sửa: “Em sẽ kiểm tra ảnh tuyến đường, bài phản ánh lấn chiếm, thông báo của phường và tài liệu công khai liên quan khu đầu đê. Không hack, không chui hệ thống nội bộ, không hỏi người lạ bằng tài khoản cá nhân.” Bảo Châu gật đầu như cấp phép có điều kiện. Lý Tường lao vào bàn phím, nhưng mỗi bước đều tự đọc thành tiếng: nguồn, ngày, đường dẫn lưu, ảnh chụp màn hình, mã kiểm tra. Vũ nghe tiếng lẩm bẩm ấy và nhận ra đây cũng là một cách cứu người: chậm đến mức sự thật không bị chính mình làm bẩn.
Tin từ Quách An chen vào lúc gần mười một giờ. Nam Tín đã đến cùng một nhân viên hành chính và một bảo vệ, vẫn cầm biên bản kiểm tra thiết bị định kỳ in sẵn. Bảo Châu gọi lại, bảo cô nói rõ: “Tôi sẵn sàng phối hợp. Đề nghị ghi tình trạng máy, danh sách người tiếp nhận, phạm vi kiểm tra và niêm phong dữ liệu cá nhân ngoài phạm vi công việc.” Ở đầu dây bên kia, giọng Quách An nhỏ nhưng không vỡ. Tiếng Nam Tín vọng vào, lịch sự đến mức giả tạo: “Em làm gì mà căng vậy, công ty chỉ kiểm tra bình thường.” Bảo Châu cười khô. “Cứ cái gì bình thường mà bắt ký gấp trước giờ trưa thì thường không bình thường lắm.” Gần cùng lúc, Mai Anh gửi email nhà trường vừa chuyển: “đề nghị nghỉ để ổn định tâm lý”, chưa phải quyết định kỷ luật. Bảo Châu chỉ trả lời cô ba việc: lưu email gốc, không phản hồi cảm tính, yêu cầu làm rõ căn cứ và thời hạn.
13:42, Lý Tường tìm được mảnh đầu tiên. Đó chỉ là ảnh trong bài phản ánh cũ của phường về điểm bán hàng lấn chiếm đường vào bãi sau chợ Bắc An. Ảnh chụp ban ngày, hơi lệch, nhưng mái bạt xanh và tấm bảng viết tay “Trà đá Bảy Lợi” hiện rất rõ. Ngày đăng bài sớm hơn thời điểm Lê Nhật Quỳnh biến mất bốn tháng. “Nếu ông ta nói quán mới mở sau này thì sai,” Lý Tường nói. Bảo Châu không cho cậu vui quá lâu. “Sai về thời điểm mở quán chưa chứng minh ông ta dẫn quản lý vào. Nhưng nó làm nền cho câu hỏi sạch.” Cô gửi ảnh, link lưu trữ và mã kiểm tra cho Đỗ Nam. Vũ nhìn tấm bảng trong ảnh, nét chữ ‘Lợi’ kéo dài như người viết đã quen tay, và tự hỏi một cái quán nhỏ có thể nhìn thấy bao nhiêu chuyến xe mà vẫn tự gọi mình là chỗ bán nước qua đường.
Chiều đến bằng một cơn mưa ngắn. Đỗ Nam không gọi trong gần một giờ. Khoảng im ấy có mùi hành lang cơ quan, tiếng giày ướt, tiếng giấy tờ được rút ra và những câu trả lời được cân nhắc quá kỹ. Vũ đứng bên cửa sổ, không cầm điện thoại nữa vì sợ mình sẽ nhắn một câu thừa. Bảo Châu đặt trước mặt anh ly nước lọc. “Uống đi. Anh không thể lấy cạn nước trong người để gọi đó là trách nhiệm.” Vũ uống một ngụm, bật cười rất khẽ vì câu ấy nghe giống mắng hơn an ủi. Bảo Châu cũng không làm nó mềm đi. Có lẽ hôm nay họ cần những thứ thẳng cạnh như vậy để khỏi trượt.
15:08, Đỗ Nam gửi tin đầu tiên: “Đoàn đã vào khu kho. Có ba phòng nghỉ tạm, hai cửa khóa ngoài, danh sách lao động tại chỗ không khớp số người đang có mặt. Đang lập biên bản theo hướng an toàn lao động và lưu trú.” Mười phút sau, tin thứ hai đến: “Đã gặp ông Bảy Lợi. Ông ta nói chỉ bán nước ban ngày, tối đóng quán trước chín giờ, không biết Lê Nhật Quỳnh, không dẫn ai vào kho, không quen quản lý ca.” Lý Tường chửi rất nhỏ rồi lập tức xin lỗi. Vũ đọc từng chữ và thấy cơn giận trong mình đi chậm hơn mọi lần. Có lẽ vì anh đã bắt đầu hiểu lời nói dối cũng cần được giữ nguyên hình dạng trước khi bị bóc ra, không thể đập nát nó bằng một cú lao tới.
Bảo Châu yêu cầu Đỗ Nam hỏi lại đúng một điểm: ông Lợi có sẵn sàng ghi lời trình bày rằng quán đóng trước chín giờ trong giai đoạn đó không. Đỗ Nam chỉ đáp: “Được.” Căn phòng lại chờ. Vũ hỏi: “Nếu ông ta không ký?” Bảo Châu nói: “Thì vẫn là một lời nói có nhân chứng của đoàn kiểm tra. Nếu ông ta ký, tốt hơn. Người nói dối miệng còn có đường lùi là người khác nghe nhầm. Người nói dối trên giấy phải tự kéo cái lùi đó theo mình.” Cô nói bình thản, nhưng Vũ nhìn thấy dưới vẻ bình thản ấy là sự mệt của một người quá quen với những thứ bẩn được gói bằng thủ tục sạch. Cô không ghét thủ tục. Cô ghét việc người ta chỉ dùng nó để ép người yếu hơn cúi đầu.
16:02, Đỗ Nam gửi ảnh biên bản phụ. Phần chữ viết tay của ông Bảy Lợi run hơn tấm bảng trà đá trong ảnh cũ, nhưng vẫn đọc được: “Tôi chỉ bán nước ban ngày, không mở quán sau 21 giờ, không thấy cô gái nào tên Lê Nhật Quỳnh, không dẫn người của kho đi tìm ai.” Chưa đủ. Vũ biết chưa đủ. Nhưng câu “không mở quán sau 21 giờ” khiến anh lạnh gáy. Người phụ nữ nguồn ẩn danh nói Quỳnh gõ cửa lúc nửa đêm. Ông Lợi không chỉ nói không thấy Quỳnh; ông ta đang cố kéo chính mình ra khỏi toàn bộ khung giờ mà lời kể có thể chạm tới. Một người không liên quan thường nói “tôi không biết”. Một người sợ bị kéo vào thường nói “lúc đó tôi không có mặt”.
Mảnh thứ hai đến từ Lý Tường khi trời vừa tạnh. Cậu tìm trong tài liệu công khai của một đơn vị từng cung ứng suất ăn và nước đá cho nhóm lao động sau chợ Bắc An, chỉ là phụ lục thanh toán trong một vụ tranh chấp dân sự đã kết thúc. Trong đó có dòng chi phí nhỏ đến mức nếu không biết cần tìm gì sẽ lướt qua: “nước trà, đá cây, thuốc lá ca sau – điểm đầu đê – ông Bảy nhận”. Ngày thanh toán rơi vào cùng tháng Lê Nhật Quỳnh biến mất, khung giờ ghi chú là 22:30 đến 01:00. Lý Tường không reo lên. Cậu chỉ đẩy màn hình về phía Bảo Châu, mặt trắng đi vì hiểu thứ mình tìm được không phải chiến thắng mà là một cái bóng vừa có chân. Bảo Châu đọc xong, nhắn Đỗ Nam: “Ông Bảy Lợi nói dối về thời gian hoạt động ca đêm. Có tài liệu đối chiếu độc lập. Chưa kết luận hành vi dẫn người.”
Vũ ngồi xuống rất chậm. Nửa gang cửa của người phụ nữ ẩn danh, mái bạt xanh của quán trà, cái tên Quỳnh bị gạch tay và dòng chi phí “ca sau” chồng lên nhau thành một đường đi hẹp. Đường ấy chưa đủ đưa họ đến sự thật cuối cùng, nhưng đủ chứng minh có người đã dựng tường ngay từ chỗ tưởng như chỉ bán trà đá. Anh nhắn cho Lâm Từ: “Nguồn không cần trả lời thêm hôm nay. Chỉ báo với chị ấy là thông tin về ông bán trà đang được kiểm tra bằng đường độc lập, không dùng tên chị ấy.” Lâm Từ đáp: “Đã hiểu.” Hai chữ ngắn ngủi ấy làm Vũ nhẹ đi một chút. Có người trong nhóm vẫn đủ tỉnh để biến sự run rẩy thành đúng quy trình.
Cuối ngày, khi mọi người tưởng cao trào nhỏ đã dừng ở lời nói dối có chữ ký, hộp thư bảo mật của Bảo Châu nhận một email không tiêu đề. Người gửi dùng địa chỉ mới tạo, nội dung chỉ có ba dòng: “Tôi từng tính tiền ca sau. Tôi còn bản photo, nhưng không nguyên. Tờ danh sách bị rách mất góc trên. Nếu các anh chị thật sự không lôi người gửi file ra, tôi sẽ chỉ cách nhận.” Đính kèm là một ảnh chụp mờ, cố tình che gần hết. Ở mép giấy còn lại, Vũ nhìn thấy nửa dòng chữ “…Nhật Quỳnh” và phía dưới là một vết bút đỏ kéo ngang qua tên. Bảo Châu không mở file gốc ngay. Cô đặt tay lên chuột, hít một hơi, rồi nói như nhắc cả phòng: “Từ giờ, chúng ta không đi nhanh hơn nỗi sợ của người đang cầm tờ giấy đó.” Vũ nhìn phần tên bị rách, lần này không đứng dậy. Nhưng trong ngực anh, một cánh cửa khác vừa mở ra.
