Chương 7 - Chương 7: Nhóm Chat Cư Dân
Nhóm chat cư dân An Lạc có một đặc điểm rất công bằng: nó không tha cho ai, dù người đó là quản lý mới, trưởng ban quản trị, chủ căn hộ tầng mười tám hay cô bán bánh tráng trộn thuê ki-ốt trước cổng. Bình thường, nó sống bằng những câu hỏi như ai lại để xe lấn vạch, vì sao thang máy số hai hôi mùi sầu riêng, nhà nào khoan tường lúc trẻ con ngủ trưa. Tối nay, sau đoạn ghi âm tám giây bị đăng rồi thu hồi, nó sống bằng một cái tên: Minh An.
Minh đứng trong phòng quản lý, nhìn màn hình điện thoại sáng lên liên tục. Tin nhắn đổ xuống nhanh đến mức từng dòng chưa kịp đọc đã bị đẩy mất. Người hỏi nhẹ nhàng: “Ban quản lý giải thích giúp vụ tầng 12 được không?” Người hỏi sắc hơn: “Có phải căn 1207 có người chết không mà giấu cư dân?” Người khác lập tức mắng: “Đừng nói bậy, nhà có trẻ con trong nhóm.” Rồi một tài khoản tên Mẹ Bống 1503 gửi hẳn ba dấu chấm than sau câu: “Minh An là ai? Sao gọi đúng tên trong bộ đàm?” Chỉ một cái tên, mà cả tòa nhà cũ như vừa tìm được cái tay nắm để giật mạnh cánh cửa vốn đã mục.
Bình đứng cạnh Minh, hai tay cầm điện thoại như cầm bát canh nóng. “Anh Minh, mình trả lời không? Không trả lời họ lại bảo mình che giấu. Trả lời thì… tôi cũng không biết trả lời cái gì.” Anh liếc Vinh, rồi liếc Minh, vẻ mặt thành thật đến tội. “Hay mình nói là nhiễu âm? Nhiễu âm tên người nghe hơi nghèo trí tưởng tượng nhưng vẫn đỡ hơn ma.” Minh không cười. Anh mở ghi màn hình, kéo từ đầu đoạn tin nhắn bị thu hồi xuống các phản ứng tiếp theo. Một phần trong anh muốn tắt máy, khóa cửa phòng quản lý, để mặc nhóm chat tự cháy hết đêm. Nhưng cháy trong nhóm chat không tự tắt; nó chỉ lan sang thang máy, bãi xe, hành lang, rồi sáng mai biến thành ba phiên bản mới ở chợ nhỏ trước cổng.
Vinh đặt điện thoại xuống bàn, giọng bình tĩnh quá mức cần thiết. “Cậu nên giải thích rõ. Cư dân có quyền biết vì sao quản lý vận hành để chuyện riêng ảnh hưởng đến tòa nhà.” Bình há miệng, rồi khôn ngoan ngậm lại. Minh nhìn Vinh. Người đàn ông ấy không cần nói nhiều; chỉ cần thả đúng hai chữ “chuyện riêng” vào đúng lúc, cả nhóm chat sẽ tự làm phần còn lại. Minh hỏi: “Ông muốn tôi giải thích chuyện riêng nào?” Vinh mỉm cười nhạt. “Cái tên vừa được gọi trong cuộc điện thoại từ căn 1207. Cậu nói là việc của cậu thôi, nhưng giờ nó đã nằm trong nhóm cư dân. Nếu cậu không minh bạch, người ta sẽ nghĩ ban quản lý đang giấu một thứ nguy hiểm.”
“Minh bạch không có nghĩa là công khai đời tư,” Minh nói. Giọng anh khô, cổ họng vẫn còn cảm giác bị cái tên kia cào qua. Anh mở máy tính trực, tạo một thông báo mới nhưng chưa gửi. “Chúng ta xác nhận có sự cố điện thoại nội bộ từ căn 1207, đã ghi nhận thời gian, đã lập biên bản, chưa có căn cứ kết luận có người trong căn hộ, chưa can thiệp vào tài sản riêng, đã gửi yêu cầu kiểm tra kỹ thuật. Chỉ vậy.” Vinh nhíu mày. “Quá ít.” Minh đáp: “Đúng thẩm quyền.” Vinh cười rất nhẹ. “Cậu lúc nào cũng thích dùng thẩm quyền như cái áo mưa. Nhưng mưa lớn thì áo mưa rách trước.”
Trên nhóm chat, Mai Vy xuất hiện bằng một câu không rõ là cứu hỏa hay đổ thêm dầu: “Mọi người bình tĩnh. Nếu muốn drama thì ít nhất đợi em makeup rồi livestream chung cư văn minh.” Một dãy biểu tượng cười hiện lên, lạc lõng và mỏng như giấy. Ngay sau đó, tài khoản Hoàng Nam 1008 nhắn: “Không đùa được đâu Vy. Nếu 1207 có vấn đề an toàn thì BQT phải nói rõ. Còn nếu quản lý mới mang chuyện cá nhân vào thì cũng phải nói rõ.” Minh đọc đến đó, ngón tay dừng lại. Câu chữ của Nam giống hệt cái khung Vinh vừa đặt xuống bàn: hoặc nguy hiểm, hoặc lỗi của Minh. Không có khoảng giữa cho một sự cố cần xác minh.
Một tin nhắn mới hiện lên từ Lê An Nhiên 804: “Đề nghị mọi người không phát tán đoạn ghi âm chưa rõ nguồn và không truy hỏi thông tin cá nhân của bất kỳ ai trong nhóm. Nếu có sự cố vận hành, ban quản lý nên ra thông báo bằng nội dung kiểm chứng được. Nếu có nguy cơ an toàn, yêu cầu ghi rõ bước xử lý.” Tin nhắn không dài, không cảm xúc, nhưng nó làm nhịp nhóm chat khựng lại vài giây. Minh nhìn cái tên ấy. Anh nhớ loáng thoáng căn 804 từng gửi phản ánh về phí gửi xe kèm trích dẫn điều khoản hợp đồng dài đến mức Bình đọc xong muốn xin nghỉ phép. Một người thích điều khoản thường không dễ thương trong nhóm chat, nhưng tối nay Minh thấy sự không dễ thương ấy khá hữu ích.
Vinh cũng đọc được. Ông nói: “Cư dân bây giờ ai cũng tưởng mình là luật sư.” Bình nhỏ giọng: “Hình như cô ấy đúng là làm pháp lý.” Vinh liếc anh. Bình lập tức nhìn xuống sổ trực, mặt viết rõ bốn chữ: tôi chỉ là cái bàn. Minh không để ý thêm. Anh soạn thông báo, từng câu ngắn, không thừa một chữ nào để người khác bẻ. Anh không nhắc Minh An. Anh không nhắc Tầng12_NhaCu. Anh càng không giải thích rằng có một cái tên đang đứng trong ngực mình như mảnh kính.
Thông báo được gửi lúc 20:08. “Ban quản lý xác nhận tối nay có cuộc gọi nội bộ phát sinh từ nhánh căn hộ 1207 xuống phòng trực. Sự việc đã được ghi nhận bằng biên bản, hình ảnh hiện trường khu vực chung và log ca trực. Hiện chưa có căn cứ xác định nguy cơ tức thời đối với cư dân. Ban quản lý đã gửi yêu cầu kiểm tra kỹ thuật hệ thống nội bộ, đồng thời đề nghị cư dân không tự ý tiếp cận, phá khóa, lan truyền âm thanh chưa rõ nguồn hoặc công khai thông tin cá nhân. Mọi cập nhật sẽ được thông báo sau khi có kết quả kiểm tra hợp lệ.” Bình đọc lại, thở ra. “Nghe như người lớn thật.” Minh liếc anh. “Anh bốn mươi rồi.” “Nhưng nhóm chat làm tôi trẻ lại, theo hướng cấp hai.”
Trong mười giây đầu, nhóm chat im. Đến giây thứ mười một, Mẹ Bống 1503 gửi: “Vậy Minh An là ai?” Rồi Nam 1008 hỏi: “Vì sao không nói nguồn ghi âm?” Một cư dân tầng ba đòi họp khẩn. Một người tầng mười sáu nhắc thang máy vẫn kêu, đừng mải chuyện tầng mười hai. Mai Vy thả một câu: “Thông báo chuẩn nhưng không đủ ngon để ăn kèm bỏng ngô.” Lê An Nhiên 804 trả lời ngay dưới tin của Mẹ Bống: “Câu hỏi đó không thuộc phạm vi an toàn chung cư nếu chưa có căn cứ liên quan. Đề nghị dừng.” Câu “đề nghị dừng” trong nhóm chat cư dân có hiệu lực gần bằng đặt biển cấm đổ rác trước cửa thang máy: ai cũng thấy, ít người nghe.
Tầng12_NhaCu xuất hiện lần nữa lúc Minh vừa chuẩn bị khóa file biên bản. Lần này tài khoản ấy không đăng âm thanh, mà đăng một ảnh chụp mờ. Ảnh có vẻ là góc phòng quản lý nhìn từ phía cửa kính, trong đó Minh đứng nghiêng, tay đặt lên mép bàn, còn Vinh ở sau lưng. Dòng chữ đi kèm: “Ban quản lý bảo không nguy cơ. Vậy sao trưởng ban quản trị phải ký biên bản trong đêm?” Tin nhắn không bị thu hồi ngay. Nó nằm đó đủ lâu để cả nhóm nhìn thấy, đủ lâu để Minh cảm giác không khí trong phòng bị rút mất một nửa.
Bình bật dậy trước. “Ai chụp? Cửa kính nãy tôi kéo rèm rồi mà.” Anh chạy ra ngoài, nhìn quanh sảnh. Nhân viên trực phụ ngơ ngác đứng dậy theo. Vinh không động. Ông nhìn bức ảnh, rồi nhìn Minh, nét mặt không còn vẻ đắc thắng ban nãy. Vì nếu có người chụp từ ngoài phòng quản lý, người đó không chỉ theo dõi Minh. Người đó cũng đang dùng chữ ký của Vinh để ép câu chuyện đi theo hướng khác. Minh phóng to ảnh. Góc chụp thấp, hơi lệch, phản chiếu một mảng xanh của bảng thông báo gần cửa sảnh. Không phải camera cố định. Có người đã đứng rất gần.
Minh lưu ảnh, chụp màn hình cả dòng thời gian, rồi gọi Bình quay lại. “Đóng cửa sảnh phụ. Không chặn cư dân, chỉ ghi nhận ai ra vào từ 19:00 đến giờ. Kiểm tra camera sảnh, nhưng không xóa, không tua trên máy chính. Xuất bản sao nếu hệ thống cho phép.” Bình gật đầu, lần này không đùa nữa. Vinh nói: “Cậu định biến một bức ảnh trong nhóm chat thành sự cố an ninh?” Minh nhìn ông. “Một người không rõ danh tính có ảnh trong phòng quản lý, có đoạn ghi âm cuộc gọi, biết chữ ký biên bản và liên tục kích động cư dân. Nếu ông có tên khác cho việc đó, tôi nghe.”
Vinh im lặng hai giây. Hai giây ấy ngắn, nhưng đủ để Minh biết ông không thích vị trí hiện tại. Người quen điều khiển đám đông thường rất ghét khoảnh khắc đám đông quay lại nhìn cả mình. Trên nhóm chat, An Nhiên lại gửi: “Ảnh chụp khu vực làm việc của ban quản lý trong lúc xử lý sự cố không chứng minh được nội dung sự cố. Người đăng nên cung cấp danh tính hoặc gửi chứng cứ cho kênh chính thức. Việc dùng tài khoản ẩn danh để dẫn dắt kết luận có thể gây thiệt hại cho cư dân.” Ngay dưới đó, Mai Vy nhắn: “Chị 804 nói chuyện như văn bản nhưng em bỗng thấy văn bản đẹp.” Lần này vài người cười thật.
Tầng12_NhaCu không trả lời An Nhiên. Tài khoản ấy chỉ gửi thêm một dòng, lạnh và ngắn: “Muốn biết 1207 có sáng đèn hay không thì hỏi đứa trẻ hay ngủ ở cầu thang.” Sau dòng chữ là một bức ảnh khác: một mảnh giấy vẽ bằng bút sáp, nét trẻ con run run. Trên giấy là hành lang dài, một cánh cửa ghi số 1207, phía dưới cửa có một vệt vàng như ánh sáng lọt ra. Góc giấy có hai chữ nhỏ, viết nghiêng: Kiệt thấy.
Minh nhìn bức vẽ. Một tiếng gì đó trong anh chìm xuống, không ồn ào như khi nghe tên Minh An, mà nặng và lạnh hơn. Người lớn có thể nói dối vì lợi ích, vì sợ, vì muốn thắng nhau trong nhóm chat lúc tám giờ tối. Trẻ con thì cũng có thể nhầm, có thể tưởng tượng, có thể lặp lại lời người lớn. Nhưng một đứa trẻ hay ngủ ở cầu thang là một kiểu sự cố khác, không thuộc về dây điện thoại nội bộ hay tủ kỹ thuật tầng mười hai. Nó thuộc về những cánh cửa mà cả tòa nhà đi ngang mỗi ngày rồi giả vờ không thấy.
Bình ở ngoài sảnh gọi vọng vào, giọng căng: “Anh Minh, camera sảnh từ 19:36 đến 19:42 bị đứng hình.” Vinh chửi khẽ một tiếng rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ Minh nghe được. Trên nhóm chat, người ta bắt đầu hỏi Kiệt là đứa nào, nhà nào, sao lại ngủ ở cầu thang. Minh tắt màn hình nhóm, cầm bộ đàm và bước ra khỏi phòng quản lý. “Bình, lấy đèn pin. Không ai lên tầng sáu một mình.” Anh dừng lại trước cửa kính, nhìn mưa đang đập trắng mái che. “Và nhắn vào nhóm: không ai được đăng tên đầy đủ hay số căn của đứa trẻ.” Trong khoảnh khắc ấy, Minh biết sự cố 1207 đã mở thêm một cánh cửa. Sau cánh cửa đó không phải tiếng nước hay tiếng nhiễu, mà là một đứa trẻ có thể đã nhìn thấy thứ người lớn cố tình bỏ qua.
