Bỏ qua nội dung

Nha Tro Cuoi Hem

Chương 20: Tên Trên Thẻ Tạm

Chương 20: Tên Trên Thẻ Tạm

Khương Vũ không trả lời tin nhắn. Ngón tay anh dừng trên màn hình đúng ba giây, đủ để bản năng cũ muốn gõ một câu khiêu khích trồi lên, rồi bị anh bóp chết trước khi nó kịp thành chữ. SAO ĐÊM không có người sống sót để kể đâu. Một câu dọa nạt không có ảnh, không có link, không có tệp đính kèm, sạch đến mức giống như người gửi hiểu rất rõ anh sẽ không ngu đến mức bấm vào thứ gì. Vũ chụp màn hình, ghi lại thời gian nhận, chuyển cho Đỗ Nam và Bảo Châu, rồi tắt chế độ xem trước thông báo. Ngoài cửa kính văn phòng, nắng trưa Nam Thành rơi xuống mặt đường trắng nhức mắt. Thành phố vẫn ồn ào, vẫn có người giao cà phê, người cãi nhau vì đỗ xe, người hỏi nhau trưa nay ăn gì. Chỉ có trong lòng Vũ, bốn chữ mất liên lạc sau xử lý cứ lặp lại như tiếng kim loại gõ vào bàn.

Đỗ Nam gọi lại trước khi Vũ kịp đặt điện thoại xuống. ‘Không phản hồi, không truy ngược số bằng đường tắt, không tự đi gặp ai nếu nó nhắn địa điểm.’ Giọng anh đều và khô, nghe giống một tấm biển cấm dựng giữa đường. Vũ tựa lưng vào ghế. ‘Anh gọi để nhắc tôi đừng phạm pháp hay để chứng minh anh thật sự quan tâm?’ Đỗ Nam im nửa nhịp. ‘Hai việc đó không mâu thuẫn.’ Câu trả lời khiến Vũ cười rất khẽ, nhưng tiếng cười tắt nhanh. Đỗ Nam nói tiếp: ‘Tin nhắn này chứng minh có người biết các anh vừa chạm vào SAO ĐÊM. Tôi sẽ lưu vào hồ sơ đe dọa. Còn L.N.Q., đừng tìm bằng cách đào đời tư. Tìm dấu công khai trước.’ Vũ nhìn bảng trắng trước mặt, nơi Lý Tường đã viết ba cụm từ: SAO DEM-17, P.D.B., L.N.Q. ‘Tôi biết,’ anh đáp. ‘Lần này tôi không định cứu người bằng cách lôi họ ra giữa đường.’

Hai giờ chiều, áp lực tách thành ba mũi. Bảo Châu đi cùng Quách An tới buổi làm việc của Nam Tín qua đường gọi video mở loa, vì bên kia không cho người ngoài vào phòng. Mai Anh ở nhà, chuẩn bị tham dự cuộc họp phụ huynh trực tuyến với tư cách giáo viên bị nhắc tên nhưng chưa được nhà trường xác nhận bất kỳ cáo buộc nào. Lâm Từ giữ liên lạc với nguồn sau xưởng bằng một tín hiệu an toàn đã thống nhất: nếu ổn, người đó chỉ gửi một dấu chấm; nếu bị ép, gửi một chữ sai chính tả. Vũ và Lý Tường ở văn phòng với hai laptop, ba ly cà phê nguội và một nguyên tắc dán ngay trước mắt: chỉ dữ liệu công khai, không mở link lạ, không chạm vào tài khoản cá nhân.

Cuộc gọi từ Quách An bắt đầu bằng tiếng ghế kéo và giọng một người đàn ông tự giới thiệu là đại diện pháp chế Nam Tín. Ông ta nói mềm, nhưng mỗi câu đều đặt Quách An vào thế đã sai sẵn: vì sao cô giữ thiết bị công ty, vì sao cô chuyển email nội bộ cho luật sư, vì sao cô không hợp tác với quy trình kiểm tra bảo mật. Quách An không cãi. Cô chỉ nói một câu Bảo Châu đã dặn: ‘Tôi sẵn sàng bàn giao thiết bị nếu có biên bản thu hồi, mô tả tình trạng máy, danh sách người nhận và lý do kiểm tra.’ Đầu dây bên kia lặng đi. Vũ không nhìn thấy mặt họ, nhưng anh gần như hình dung được cái cau mày khó chịu của những người quen thu đồ của nhân viên bằng một câu ‘quy định công ty’. Bảo Châu chen vào, giọng sắc đến mức loa laptop cũng có vẻ lạnh hơn: ‘Nếu quý công ty cho rằng thiết bị chứa chứng cứ liên quan đến vụ việc đang được tư vấn pháp lý, chúng tôi đề nghị niêm phong dữ liệu theo quy trình có người chứng kiến. Nếu chỉ muốn lấy máy để xóa dấu, xin nói rõ để chúng tôi ghi nhận.’ Lý Tường suýt sặc cà phê. Vũ nhắn cho Bảo Châu một chữ: Đẹp. Cô trả lời ngay: Tập trung làm việc.

Ở nhóm phụ huynh của lớp Mai Anh, một tệp ảnh bắt đầu được chia sẻ lúc 14:17. Không ai kết luận cô có lỗi. Họ chỉ hỏi: vì sao cô giáo trẻ lại thân với học sinh cá biệt, vì sao cô từng can thiệp vào một vụ bắt nạt mà không báo đủ với phụ huynh, vì sao nhà trường phải chịu áp lực vì một cá nhân. Những câu hỏi giống như được bọc đường kính, chạm vào thì không thấy máu ngay, nhưng càng đọc càng rách da. Mai Anh gửi ảnh chụp màn hình cho Vũ, kèm một dòng: ‘Cú pháp giống bài cũ.’ Vũ nhìn ba câu đầu và thấy đúng. Không phải giống ý mà giống nhịp: tránh động từ buộc tội, đặt nạn nhân vào trung tâm nghi ngờ rồi để đám đông tự làm phần còn lại. Anh gõ chậm: ‘Cô đừng giải thích từng câu. Hỏi nguồn tệp ảnh. Yêu cầu nhà trường xác nhận có dùng tài liệu này trong họp không.’ Mai Anh trả lời sau gần một phút: ‘Tôi làm được.’ Bốn chữ ấy không lớn, nhưng Vũ đọc xong vẫn thấy cổ họng mình nghẹn lại. Người bị dồn vào góc đôi khi chỉ cần một khoảng đủ an toàn để tự nói câu đầu tiên.

Lý Tường làm việc lặng hơn thường lệ. Cậu không còn kiểu hăng hái bấm bừa như mấy hôm đầu, mà mở từng kết quả tìm kiếm trong môi trường cách ly, ghi lại nguồn, ngày lưu, đường dẫn và lý do giữ. Vũ không khen. Khen vào lúc này dễ làm cậu phân tâm, mà phân tâm là thứ xa xỉ. Từ khóa ‘L.N.Q. kiểm soát nội bộ giáo dục tư nhân’ chỉ cho vài kết quả rác. ‘SAO DEM-17’ thì im như đá. Nhưng khi Lý Tường ghép cụm ‘bộ câu hỏi phản ứng cộng đồng’ với ‘quỹ học bổng’ và tên một chuỗi trường tư từng có tin tuyển dụng ba năm trước, màn hình hiện ra một bản tin sự kiện cũ trong cache hình ảnh. Trang gốc đã chết. Thumbnail còn sống. Một ảnh bàn tiếp tân trong hội thảo quản trị rủi ro học đường: khăn trải bàn xanh, vài dây đeo khách mời, một cô gái đứng nghiêng mặt nhận tài liệu. Trên ngực áo cô có một tấm thẻ tạm bằng nhựa trắng, ảnh bị nén đến vỡ hạt. Lý Tường phóng to theo đúng mức xem được của trình duyệt, không dùng công cụ lạ, không cố phục dựng quá đà. Vũ cúi xuống. Trên thẻ chỉ còn đọc rõ ba dòng: LÊ NHẬT QUỲNH. Khách mời tạm. Mã thẻ T-0417.

Trong phòng, tiếng máy lạnh bỗng trở nên rõ quá mức. Lý Tường quay sang, rồi khựng lại khi thấy sắc mặt Vũ. ‘Anh biết tên này à?’ Vũ không trả lời ngay. Một hành lang rất cũ bật lên trong đầu anh: diễn đàn đêm, một nickname trẻ con khoe kỹ năng, và một cái tên sau đó biến mất khỏi mọi cuộc trò chuyện. Lê Nhật Quỳnh. Không phải ký hiệu trong hồ sơ. Một con người đã có mặt trong một hội thảo, đeo một cái thẻ tạm, đứng trước bàn tiếp tân như bao nhân sự đi làm bình thường khác. Vũ đặt hai tay lên mép bàn, ép mình thở chậm. ‘Chụp lại kết quả tìm kiếm. Lưu đường dẫn cache, không tải gì thêm. Che mặt cô ấy trong bản gửi nhóm.’ Lý Tường gật đầu, lần này không hỏi vì sao.

Tin từ Quách An đến gần như cùng lúc. Nam Tín cuối cùng đồng ý lập biên bản, nhưng lý do thu hồi thiết bị được ghi là ‘kiểm tra nghi vấn rò rỉ thông tin liên quan khủng hoảng truyền thông’. Bảo Châu khoanh đỏ cụm đó rồi gửi vào nhóm: ‘Họ vừa tự xác nhận vụ này là khủng hoảng truyền thông có quy trình nội bộ, không còn là chuyện cá nhân của Quách An. Có kẽ để yêu cầu bảo toàn chứng cứ.’ Vũ nhìn dòng ấy, rồi nhìn tấm thẻ tạm trên màn hình. Cái giá của im lặng không chỉ là một giáo viên nghỉ tạm, một nhân viên bị ép giao máy. Nó là cả một hệ thống học được cách gọi bạo lực bằng những cụm từ lịch sự: xử lý rủi ro, phản ứng cộng đồng, kiểm tra bảo mật. Nếu không buộc chúng để lại giấy, chúng sẽ xóa người ta sạch đến mức sau cùng chỉ còn một ký hiệu trong bảng cũ.

Mai Anh nhắn lúc 15:02: ‘Tôi đã hỏi nguồn tệp ảnh. Họ chuyển chủ đề.’ Sau đó là một dòng khác: ‘Có phụ huynh nhắn riêng xin lỗi. Họ nói cũng thấy cách hỏi này lạ.’ Vũ đọc đi đọc lại chữ lạ. Trong những vụ như thế này, lạ là một khe sáng rất nhỏ. Không đủ cứu ai ngay, nhưng đủ chứng minh đám đông không phải lúc nào cũng liền một khối. Anh gửi cho Mai Anh: ‘Giữ tin nhắn đó. Không ép họ làm chứng. Chỉ cảm ơn.’ Cô đáp: ‘Tôi biết.’ Lần này, Vũ tin là cô thật sự biết.

Khi Đỗ Nam gọi lại, Vũ đã gửi bản che mặt của tấm thẻ tạm cho anh. Đầu dây bên kia im lâu đến mức Lý Tường phải ngẩng lên. Cuối cùng Đỗ Nam nói: ‘Vũ, nghe tôi. Đừng tự tìm Quỳnh.’ Bàn tay Vũ siết lại. Anh chưa từng nói với Đỗ Nam rằng mình biết cô ấy. Anh cũng chưa từng nói với nhóm rằng cái tên Lê Nhật Quỳnh không chỉ thuộc về vụ SAO ĐÊM, mà còn nằm ở phần tối nhất trong quá khứ của anh. ‘Anh biết cô ấy còn sống không?’ Vũ hỏi. Đỗ Nam không trả lời thẳng. ‘Tôi biết cô ấy từng từ chối tố cáo. Và tôi biết nếu anh xuất hiện trước cửa nhà người ta với vẻ mặt muốn chuộc tội, anh sẽ chỉ biến vết thương của cô ấy thành sân khấu cho anh.’ Vũ không cãi được. Anh nhìn tấm thẻ tạm trên màn hình, nhìn cái tên bị thời gian nén mờ nhưng vẫn còn đủ rõ để gọi một người quay về từ ký hiệu. ‘Tôi sẽ không tìm cô ấy một mình,’ anh nói. Giọng anh khàn hơn anh nghĩ.

Cuộc gọi vừa tắt, điện thoại Vũ rung thêm một lần. Không phải số lạ đe dọa ban trưa. Là Lâm Từ. Cô chỉ gửi một ảnh chụp rất mờ, có vẻ được chụp vội từ màn hình máy tính cũ: mặt sau của một tấm thẻ tạm, cùng mã T-0417, bên dưới có một dòng ghi tay: ‘đón sau ca tối – xe N17’. Tin nhắn đi kèm chỉ có bốn chữ: ‘Nguồn vừa gửi lại.’ Vũ nhìn mã xe, rồi nhìn tên Lê Nhật Quỳnh trên ảnh trước đó. Thành phố ngoài kia vẫn sáng đến vô lý, nhưng lần này cái bóng bên cạnh họ không chỉ đi theo. Nó đang chỉ đường về một chuyến xe đêm từng chở ai đó ra khỏi mọi câu trả lời.