Bỏ qua nội dung

Nha Tro Cuoi Hem

Chương 19: Điểm Hẹn Sau Xưởng

Chương 19: Điểm Hẹn Sau Xưởng

Vũ đọc tin nhắn của Lâm Từ ba lần, nhưng lần nào hai chữ SAO ĐÊM cũng nằm im như một mảnh kim loại lạnh trong cổ họng. Sảnh chung cư lúc gần một giờ sáng chỉ còn tiếng máy lạnh chạy đều, tiếng bánh xe vali của một người đi chuyến bay sớm và ánh đèn trắng phủ lên nền gạch đến mức mọi thứ trông sạch sẽ quá đáng. Anh đã hứa không rời đi trước khi Mai Anh thức dậy, nên anh không rời. Laptop vẫn để bên cạnh, màn hình tắt, còn điện thoại thì sáng lên vì những mẩu tin ngắn đứt quãng của nhóm: Bảo Châu nhắc Mai Anh ngủ trước, Đỗ Nam báo đã ghi nhận trình báo ban đầu, Lý Tường gửi thêm một bảng so thời gian giữa bài đăng Minh Béo Review và tin nhắn đe dọa. Không ai nói thành lời rằng đêm nay họ đã bước qua một ranh mới. Nhưng ai cũng biết, một khi có người dám chụp cổng chung cư của nạn nhân, chuyện này không còn chỉ là một cuộc truy dấu trên màn hình.

Lâm Từ gọi lúc 0:36. Giọng cô nhỏ hơn thường ngày, chắc vì đang đứng ở hành lang tòa soạn hoặc một góc nào đó có quá nhiều camera. ‘Nguồn của tôi chịu gặp, nhưng không gặp ở công ty. Người đó nói còn giữ được một mẩu thông tin của đơn SAO ĐÊM, không phải file gốc, chỉ là ghi chú giao việc và mã in. Họ hẹn sau xưởng cũ của Trục Sáng, gần khu Đông Lợi, mười giờ sáng.’ Vũ nhìn qua cửa kính sảnh, nơi mưa đã ngừng nhưng mặt đường vẫn bóng lên từng vệt đèn. ‘Sau xưởng cũ nghe như địa điểm trong phim mà nhân vật phụ thường không sống qua tập sau.’ Lâm Từ im một nhịp, rồi đáp: ‘Tôi cũng không thích. Nhưng người đó chỉ chịu nói ở nơi họ thấy được đường thoát.’ ‘Không đi một mình,’ Vũ nói. ‘Không ghi âm lén nếu người ta chưa đồng ý. Không nhận file không rõ nguồn. Không đụng vào thiết bị của họ.’ Lâm Từ cười rất khẽ, mệt nhưng không cáu. ‘Tôi biết. Anh nói y như Đỗ Nam, chỉ thiếu phần trừng mắt.’

Đến 6:12, Mai Anh nhắn xuống: ‘Tôi tỉnh rồi. Anh về đi.’ Vũ nhìn dòng chữ ấy lâu hơn cần thiết. Trong đầu anh có một câu châm chọc rất đúng phong cách cũ, kiểu như tôi cũng không định đăng ký hộ khẩu ở sảnh nhà cô, nhưng ngón tay anh không gõ ra. Anh chỉ nhắn: ‘Tôi gặp bảo vệ rồi về. Cô ăn sáng nếu ăn được. Có gì gửi Bảo Châu trước, đừng tự trả lời số lạ.’ Ba phút sau, Mai Anh trả lời: ‘Cảm ơn.’ Hai chữ ngắn đến mức gần như không đủ đỡ một đêm dài, nhưng Vũ vẫn thấy vai mình nhẹ đi một chút. Khi anh đứng dậy, mẹ Mai Anh từ thang máy bước ra, trên tay cầm túi rác và một bình giữ nhiệt. Bà nhìn anh, rồi đưa bình nước sang. ‘Nước gừng. Đêm qua cháu ngồi lạnh.’ Vũ nhận bằng cả hai tay, lúng túng đến mức suýt nói đùa sai chỗ. Cuối cùng anh chỉ nói: ‘Cháu cảm ơn cô.’ Bà gật đầu, ánh mắt vẫn còn sợ, nhưng không còn lạc hẳn như tối qua.

Chín giờ, nhóm tụ lại ở văn phòng Vũ. Đỗ Nam khoanh tay trước bảng timeline, không hỏi ai có ngủ không vì câu trả lời nhìn mặt là biết. Bảo Châu đặt thêm hai dòng đỏ vào hồ sơ: tin đe dọa có yếu tố theo dõi nơi ở; Nam Tín gửi email mới yêu cầu Quách An tham gia buổi làm việc lúc hai giờ chiều với đại diện pháp chế và IT nội bộ. ‘Họ đang thử biến việc cô ấy giữ quy trình thành chống đối,’ Bảo Châu nói. ‘Nếu hôm nay nhóm mình chạy theo SAO ĐÊM mà quên Quách An, họ sẽ có khoảng trống để ép.’ Vũ uống một ngụm nước gừng đã nguội, vị cay làm cổ họng anh tỉnh ra. ‘Chia người. Châu giữ tuyến Quách An. Đỗ Nam, anh xem giúp điểm hẹn có cần báo trước khu vực không. Lý Tường ở lại monitor bài đăng và số lạ, chỉ dùng dữ liệu công khai. Tôi đi với Lâm Từ.’ Đỗ Nam nhìn anh. ‘Đi để làm gì?’ ‘Để nghe. Để nhìn nguồn có bị ép không. Và để nếu có cái bẫy nào đó đặt sẵn, ít nhất có người đủ khó ưa để phát hiện trước khi Lâm Từ bước vào.’ Lý Tường lẩm bẩm: ‘Anh tự nhận khó ưa mà nghe hơi tự hào.’ ‘Đó là một chứng chỉ nghề nghiệp,’ Vũ đáp, rồi cả phòng cười rất nhẹ, thứ tiếng cười không làm biến mất áp lực nhưng giữ cho nó khỏi bóp nghẹt người ta.

Khu Đông Lợi vào ban ngày không có vẻ gì bí mật. Nó chỉ là một dải nhà xưởng cũ nằm sau tuyến đường xe tải, tường loang nước, bảng hiệu phai màu, quán cơm bụi mở từ sớm và những người công nhân đi qua với vẻ mặt đã quen không nhìn vào chuyện của ai. Xưởng cũ của Trục Sáng nằm cuối một hẻm cụt, cửa cuốn khóa bằng hai ổ sắt, phía sau có khoảng sân hẹp sát bức tường rào của một kho in còn hoạt động. Lâm Từ đến trước năm phút, tóc buộc thấp, balo đeo một bên vai, điện thoại để trong túi áo chứ không cầm tay. Vũ liếc quanh. Camera của kho in hướng ra cổng chính, không phủ hết góc sân sau. Quán nước đầu hẻm có một người đàn ông ngồi quá lâu bên ly cà phê đã tan đá, nhưng ông ta đang chăm chú xem đá bóng cũ trên điện thoại. Một chiếc xe máy không biển trước dựng sát tường, bụi phủ yên. Không có dấu hiệu rõ ràng, cũng không có nghĩa là an toàn.

Nguồn tin xuất hiện lúc 10:08. Đó là một phụ nữ khoảng ngoài ba mươi, mặc áo chống nắng màu xám, khẩu trang kéo cao và cầm một túi giấy đựng bánh mì như thể cô chỉ tình cờ đi ngang. Cô không bắt tay. Cũng không nhìn thẳng vào Vũ. ‘Tôi chỉ nói một lần,’ cô nói với Lâm Từ. ‘Không đưa file gốc. Không ghi tên tôi. Nếu các người công bố làm tôi lộ, tôi sẽ phủ nhận hết.’ Lâm Từ đáp ngay: ‘Tôi đồng ý. Chúng tôi chỉ dùng thông tin này để định hướng kiểm chứng. Nếu cần dẫn nguồn, sẽ xin lại sự đồng ý của chị.’ Người phụ nữ nhìn sang Vũ. ‘Anh là hacker?’ Vũ nhướng mày. ‘Cựu người thích làm việc ngu bằng cách tưởng mình thông minh. Hiện tại tôi chỉ nghe.’ Câu trả lời khiến cô hơi khựng lại. Không biết vì buồn cười hay vì nó đủ thật để tạm tin.

Cô lấy từ túi bánh mì ra một tờ giấy gấp tư, không đưa hẳn cho họ mà đặt lên nắp thùng điện cạnh tường. Trên đó là ảnh chụp một phiếu điều phối in ấn đã cũ, mép ảnh mờ, giữa trang có mã SAO DEM-17, ngày tạo ba năm trước, dòng hạng mục ghi: ‘bộ câu hỏi phản ứng cộng đồng – kiểm soát nội bộ’. Người yêu cầu chỉ là một mã khách hàng, không có tên công ty. Nhưng ở ô phê duyệt mẫu có ba ký tự viết tắt: P.D.B. Vũ không chạm vào tờ giấy. Anh cúi xuống nhìn, ghi nhớ bố cục, rồi hỏi: ‘Chị có biết P.D.B. là ai không?’ Người phụ nữ lắc đầu quá nhanh. ‘Không. Đừng hỏi tôi câu đó. Hồi đó tôi chỉ là điều phối sản xuất. Trục Sáng nhận việc kiểu này nhiều. Họ không gọi là hủy danh. Họ gọi là xử lý rủi ro nhân sự, điều tiết dư luận, bảo vệ danh tiếng tổ chức. Nghe sạch sẽ hơn, đúng không?’ Giọng cô khàn đi ở chữ cuối. Lâm Từ không chen vào. Vũ cũng không. Có những lúc im lặng là cách duy nhất để người đang sợ còn đủ không gian mà nói tiếp.

Vụ SAO ĐÊM, theo lời cô, nhắm vào một nhân sự kiểm soát nội bộ của một hệ thống giáo dục tư nhân. Người đó phát hiện báo cáo quỹ học bổng và khoản chi truyền thông bị lệch. Thay vì sa thải trực tiếp, họ tung ra một chuỗi câu hỏi trong nhóm phụ huynh và diễn đàn nội bộ: vì sao một người làm kiểm soát lại hay tiếp xúc học sinh ngoài giờ, vì sao cô ta hỏi quá nhiều chuyện tài chính, có phải cô ta muốn gây áp lực để lấy lợi ích riêng không. ‘Không có câu nào kết luận,’ người phụ nữ nói. ‘Toàn câu hỏi. Nhưng câu hỏi được đặt đúng chỗ thì còn bẩn hơn lời vu khống. Người đọc tự hoàn thành phần độc ác còn lại.’ Vũ thấy sống lưng mình lạnh đi, không phải vì thông tin mới, mà vì nó quá giống những gì Mai Anh đang chịu. Một người không cần bị buộc tội. Chỉ cần bị đặt vào giữa đủ câu hỏi để mọi câu trả lời đều có mùi đáng ngờ.

‘Người đó đâu?’ Lâm Từ hỏi. Người phụ nữ nhìn ra đầu hẻm. Một xe tải nhỏ vừa chạy qua, tiếng máy nén xuống khoảng sân như một tiếng gầm thấp. ‘Nghỉ việc. Sau đó biến mất khỏi mọi nhóm cũ. Có người nói cô ấy về quê, có người nói đi nước ngoài, có người nói nhập viện. Tôi không biết cái nào thật. Tôi chỉ biết ba ngày sau khi chiến dịch chạy, có một lệnh nội bộ yêu cầu xóa lịch sử trao đổi dự án khỏi nhóm điều phối. Người quản lý bảo đó là yêu cầu bảo mật khách hàng. Một tuần sau, xưởng chuyển sang hệ thống mới.’ Cô dừng lại, rồi mở điện thoại của mình, xoay màn hình cho họ xem trong đúng năm giây. Đó là ảnh chụp một dòng ghi chú trong bảng cũ: ‘Đối tượng L.N.Q. – mất liên lạc sau xử lý.’ Vũ chưa kịp nhìn lần thứ hai, màn hình đã tắt.

Một tiếng động vang lên sau lưng họ. Không lớn, chỉ là tiếng kim loại chạm vào nền xi măng. Vũ quay lại gần như cùng lúc với Lâm Từ lùi nửa bước. Người đàn ông ở quán nước đầu hẻm đã đứng lên, còn chiếc xe máy không biển trước đó nằm yên bỗng có người cúi xuống dựng chống. Người phụ nữ lập tức giật tờ giấy lại. ‘Tôi phải đi.’ Vũ không cản. Anh chỉ hỏi nhanh: ‘Chị có bị theo dõi không?’ ‘Từ khi tôi nhắn cho cô ấy,’ cô liếc Lâm Từ, ‘tôi không chắc nữa.’ Đỗ Nam từng dặn: đừng biến nguồn thành con tin của lòng tốt. Vì vậy Vũ không kéo cô lại, không yêu cầu thêm chứng cứ, không diễn vai bảo vệ trong một nơi chính anh chưa kiểm soát được. Anh chỉ nói: ‘Ra đường lớn. Đi vào chỗ có người. Nếu chị thấy nguy hiểm, gọi số khẩn cấp trước, rồi nhắn Lâm Từ một dấu hiệu đã thống nhất. Đừng về thẳng nhà nếu không chắc.’ Người phụ nữ nhìn anh một thoáng, rồi đi nhanh ra đầu hẻm, túi bánh mì kẹp chặt dưới tay.

Lâm Từ thở ra khi cô khuất khỏi góc đường. ‘Anh thấy người dựng xe không?’ ‘Thấy.’ Vũ mở điện thoại, không chụp lén, chỉ ghi thời gian và mô tả bằng chữ. ‘Không biển số, áo khoác đen, mũ bảo hiểm xước bên trái. Chưa đủ làm gì, nhưng đủ để nhớ.’ Lâm Từ cắn môi. ‘Nếu tôi không ép nguồn ra mặt…’ ‘Cô không ép. Người ta chọn nói vì họ sợ chuyện cũ lặp lại.’ Vũ nhìn về cánh cửa cuốn khóa im lìm của xưởng Trục Sáng. ‘Việc của mình là đừng biến lựa chọn đó thành cái giá mới của họ.’ Điện thoại anh rung. Tin từ Bảo Châu: Quách An vừa bị yêu cầu giao máy công ty trước buổi làm việc, không biên bản. Tin từ Mai Anh đến ngay sau đó: phụ huynh bắt đầu chia sẻ thông báo họp chiều nay, có người nhắc tên cô trong nhóm lớp. Hai tuyến áp lực cùng kéo về một lúc, gọn gàng đến mức gần như có người ngồi đâu đó bấm nhịp.

Trên đường về, Vũ không mở nhạc. Lâm Từ cũng không nói. Thành phố ngoài cửa xe vẫn chạy như không hề biết có những cái tên bị xóa bằng cách rất lịch sự: một mã đơn hàng, một mẫu câu hỏi, một chữ ký tắt, một dòng ghi chú mất liên lạc. Đến ngã tư, Vũ nhận được ảnh Lý Tường gửi từ dữ liệu công khai của một diễn đàn cũ. Bài viết ba năm trước đã bị xóa, nhưng tiêu đề còn trong cache tìm kiếm: ‘Nữ kiểm soát nội bộ thân thiết bất thường với học sinh?’ Người đăng dùng tài khoản mới tạo, cùng cấu trúc câu hỏi với bài về Mai Anh. Bên dưới ảnh, Lý Tường nhắn: ‘Em chưa mở link lạ. Chỉ chụp kết quả tìm kiếm. Tên nạn nhân bị che, nhưng ký tự đầu là L.’ Vũ nhìn chữ L ấy, rồi nhìn dòng ghi chú vừa thấy sau xưởng: L.N.Q. – mất liên lạc sau xử lý. Đơn SAO ĐÊM không chỉ là một vụ cũ. Nó là bản nháp của hiện tại.

Khi xe dừng trước văn phòng, Lâm Từ nói rất khẽ: ‘Nếu cô ấy đã biến mất thật thì sao?’ Vũ không trả lời ngay. Anh nhớ Mai Anh nhắn rằng cô sẽ thử ngủ một chút, nhớ mẹ cô đưa bình nước gừng, nhớ Quách An đang bị ép giao máy, nhớ người phụ nữ sau xưởng giật lại tờ giấy như giật khỏi lửa. Cuối cùng anh nói: ‘Thì mình tìm bằng cách không làm thêm ai biến mất.’ Câu đó nghe không giống một kế hoạch, nhưng vào lúc này, nó là ranh giới duy nhất họ còn giữ được. Vũ vừa bước xuống xe thì điện thoại rung thêm một lần. Một tin nhắn từ số lạ, không có ảnh, không có đe dọa trực tiếp, chỉ một dòng chữ ngắn: ‘SAO ĐÊM không có người sống sót để kể đâu.’ Anh nhìn màn hình. Sau lưng anh, thành phố giữa trưa sáng đến chói mắt. Nhưng lần đầu tiên trong ngày, Vũ thấy rất rõ có một cái bóng đang đi ngay cạnh họ.