Chương 167 - Chương 167: Cái Bẫy Đã Mở - Đội Săn Yêu Không Tên
Chương 167: Cái Bẫy Đã Mở – Đội Săn Yêu Không Tên
Mảnh giấy niêm màu xám rơi xuống không phát ra tiếng. Nó đáp lên nền đá giữa hốc, nhẹ đến mức giống một mảnh tro, nhưng tất cả dây phụ trong tay đội săn cùng căng lên một nhịp. Tạ Huyền không nhìn hàng chữ trên giấy quá lâu. Trong loại khế ước này, chữ không chỉ để đọc. Có những câu chỉ cần mắt người thừa nhận hình dạng của nó, ý nghĩa đã chui được vào cổ họng. Hắn khép nửa mi, dùng Quan Linh Tâm Nhãn nhìn đường khí quanh mảnh giấy. Nửa dấu ấn Tạ bị mực đen sửa nét không nằm yên trên mặt giấy, mà chậm rãi xoay như một con mắt cụt đang tìm người đối diện nó.
Ngoài khe đường lui, giọng nói ôn hòa kia lại vang lên: “Các ngươi đã trả lại miệng cho nó. Đường có thể mở. Chỉ cần giao chứng cứ cho người ngoài giữ.” Từng chữ đều mềm, đều đúng luật, không có sát ý rõ ràng, nhưng vì thế lại càng lạnh. Cố Dã kéo đao ngang, mũi đao chặn trước mảnh giấy chứ không chạm vào nó. “Người ngoài nào?” Hắn hỏi. Giọng kia cười khẽ. “Người đứng ngoài cuộc.”
Ba chữ ấy vừa rơi xuống, mặt nạ thứ mười tám lập tức run lên. Cái miệng mới thành hình trên gương mặt khô nứt bị kéo lệch về phía khe cửa, như có sợi chỉ vô hình móc vào mép môi nó. Đứa trẻ linh nhãn bị bịt mắt vẫn rùng mình, hai bàn tay nhỏ nắm chặt vạt áo người bên cạnh. Tạ Vân Chi muốn giơ tay niêm lại, nhưng đầu ngón tay nàng chỉ vừa động, sắc mặt đã trắng bệch. Linh lực trong người nàng cạn đến mức một hơi lạnh cũng trở thành dao cắt ngược vào kinh mạch.
“Đừng niêm giấy.” Tạ Huyền nói rất thấp. “Nó không phải giấy niêm chứng, là giấy nhận đường.” Lục Thanh Hành nghiêng mắt nhìn hắn, trên trán đầy mồ hôi lạnh. Tạ Huyền chỉ vào phần mực đen đang sửa nét dấu ấn. “Người kia không cần chúng ta khai tên hắn. Hắn biết chúng ta đang dùng thân phận không tên để tránh sổ cũ, nên ném vào một vật có thể cấp tên cho đội. Ai nhặt giấy, ai bước qua giấy, người đó thừa nhận có người ngoài làm chứng cho mình rời khỏi giếng.”
Cố Dã hiểu rất nhanh. Sắc mặt hắn trầm xuống, sự hung hãn bị ép lại thành tỉnh táo. “Nói cách khác, cửa mở không phải để thả chúng ta ra.” Tạ Huyền gật đầu. “Nó mở để đưa chúng ta vào vai mới. Đội săn yêu không tên một khi được người ngoài ghi nhận, sẽ không còn là khe luật nữa.”
Bên ngoài khe tối, người kia thở dài như thật sự tiếc nuối. “Một đội săn không ghi danh cũng muốn mang chứng cứ đi qua đất có chủ? Trẻ quá. Các ngươi có thể không nhận sổ cũ, nhưng muốn ra khỏi đây thì phải có người ghi đường cho các ngươi.” Lời vừa dứt, mảnh giấy xám tự mở ra thêm một nếp. Bên trong không có tên người. Chỉ có một hàng trống, phía trước viết bốn chữ: Đội được chứng nhận.
“Lục Thừa Viễn.” Lục Thanh Hành nghiến răng. “Nếu nhặt giấy là nhận đường của hắn, đúng hay sai?” Ngón tay lão run lên dữ dội. Một sợi dao không tiếng hiện dưới móng tay, chuẩn bị cắt xuống. Tạ Huyền không có yêu hạch chết thay nữa. Hắn lập tức nâng cổ tay có vòng bạc, để máu nhỏ xuống dây chính. Vòng bạc nứt sáng lên, đau buốt đến mức mắt hắn tối đi trong một hơi. Nhưng máu của hắn không phải để trả giá, mà để làm nhiễu đường nhận. Sổ nợ đang nghi hắn là người kế nhiệm; nghi vấn ấy đủ bẩn, đủ rối, để dao không tiếng chậm lại nửa nhịp.
Nửa nhịp ấy đủ cho Lục Thừa Viễn gõ xuống. Hai nhịp. Sai. Tạ Huyền lập tức đổi câu hỏi trước khi ai kịp thở: “Không phải nhặt giấy mới nhận đường. Chỉ cần chúng ta để giấy nằm giữa vòng dây và lối ra, nó đã bắt đầu ghi đội. Đúng không?” Lục Thừa Viễn nhìn hắn bằng ánh mắt co rút. Một nhịp. Đúng.
Mảnh giấy xám bỗng dựng đứng lên, như có bàn tay vô hình nâng nó khỏi nền đá. Hàng trống trên giấy xuất hiện nét mực đầu tiên, không viết tên Cố Dã, không viết tên Tạ Huyền, mà viết một dấu vòng tròn không khép kín. Mười tám chấm nhỏ lần lượt hiện quanh vòng. Chấm cuối cùng bị gạch ngang. Ký hiệu đội săn cũ. Ngay sau đó, bên ngoài khe tối vang lên tiếng cười nhẹ hơn trước. “Các ngươi muốn đưa chứng cứ ra ngoài, vậy phải thành đội có thể chịu chứng cứ. Không tên là trốn trách nhiệm.”
Cố Dã tiến nửa bước. Lần này Tạ Huyền không cản bằng lời, vì hắn biết Cố Dã không định chém giấy. Đội trưởng đội săn yêu không tên đặt sống đao xuống nền, chặn giữa mảnh giấy và dây chính. “Không tên không phải trốn trách nhiệm.” Hắn nói chậm, từng chữ nặng như đá. “Không tên là không bán tên cho sổ săn của ai.” Nói xong, hắn nghiêng đầu nhìn A Mộc. A Mộc hiểu ý, kéo Lục Thừa Viễn lùi khỏi bóng mặt nạ thêm một tấc. Lục Thanh Hành cũng kéo dây chính lệch sang trái, để mảnh giấy không còn nằm trên trục giữa đội và cửa.
Giọng ngoài cửa lạnh đi lần đầu. “Các ngươi tưởng lệch một tấc là đủ?” Từ khe đường lui, một luồng gió mỏng thổi vào. Những vết cào trên dây da mục, vòng bạc trên tay Tạ Huyền và cái miệng của mặt nạ thứ mười tám đồng thời phát ra tiếng cạo khàn. Mảnh giấy xám bị đẩy sát về phía đứa trẻ linh nhãn. Đứa trẻ nhìn thấy chữ trước người khác; nếu giấy buộc được nó chứng nhận, đội có tránh thế nào cũng sẽ bị ghi đường.
Người bịt mắt ôm đứa trẻ xoay người, nhưng lần này sợi gió không lao vào mắt, mà chui dưới nền đá. Tạ Huyền lập tức hiểu biến số. Người ngoài đã thấy hắn dùng vòng bạc chắn sợi bóng ở chương trước, nên đổi cách. Đưa giấy tới nơi yếu nhất trong vòng dây, buộc đội phải chọn: hoặc cứu đứa trẻ bằng cách chạm giấy, hoặc để đứa trẻ thành miệng ghi nhận.
“Cố Dã, đừng chạm.” Tạ Huyền khàn giọng. “Đẩy dây, không đẩy giấy.” Hắn quỳ một gối xuống, cổ tay đầy máu ép lên dây chính. Đau đớn khiến hơi thở hắn vỡ thành từng đoạn, nhưng đầu óc lại lạnh lạ thường. Dây chính là thứ cả đội đã dùng để tuyên bố cùng giữ chứng cứ. Nếu họ kéo vòng dây lùi, giấy sẽ mất vị trí trung gian mà không ai cần chạm vào nó. Nhưng làm vậy đồng nghĩa nhường thêm một đoạn nền đá cho người ngoài, đường lui sẽ càng xa.
Cố Dã không hỏi thêm. Hắn hô một tiếng thấp. A Mộc kéo Lục Thừa Viễn, Lục Thanh Hành đỡ Tạ Vân Chi, người bịt mắt ôm đứa trẻ lùi theo nhịp dây. Cả đội lùi nửa bước trong hốc đá chật hẹp, không ai buông tay, không ai giẫm qua giấy. Mảnh giấy xám trượt hụt, dừng lại đúng nơi vừa rồi đứa trẻ đứng. Hàng chữ “Đội được chứng nhận” run lên, nét mực mới viết dở bị kéo dài thành một vệt bẩn.
Bên ngoài khe tối im lặng một hơi. Sau đó, người kia nói: “Hay. Nhưng các ngươi lùi được mấy lần?”
Mặt nạ thứ mười tám bỗng tự cắn vào cái miệng vừa lấy lại. Một đường nứt mới rỉ ra ánh xám, không phải máu, mà là phần lời còn sót lại của người bị tước quyền nói. Tạ Huyền nhìn thấy sự vùng vẫy ấy và lập tức cúi đầu. “Ngươi không cần nói tên. Chỉ nói giấy này có phải miệng của ngươi từng bị giấu không.” Mặt nạ run dữ dội. Cái miệng há ra, bị kéo về phía khe cửa, rồi lại bị chính nó cắn giữ. Cuối cùng, một âm tiết đục vỡ bật ra: “Không…”
Tạ Huyền không buông. “Vậy nó giấu thứ gì?” Cái miệng trên mặt nạ méo đi, như cả khế ước đang bóp nát một câu chưa kịp sinh ra. Tạ Vân Chi cắn răng, dùng đoạn tơ bạc cháy đen còn sót lại trong lòng bàn tay quấn quanh dây chính, không phát lực, chỉ giữ cho âm thanh không tắt giữa chừng. Mặt nạ thứ mười tám thở ra từng mảnh: “Không… giấu miệng… giấu… tên đội…”
Trong hốc đá, mọi người cùng lạnh đi. Tạ Huyền ngẩng phắt lên. Đúng vậy. Đội cũ bị xóa chấm cuối, người thứ mười tám bị gạch khỏi vòng, nhưng tên đội năm xưa chưa từng xuất hiện. Nếu người ngoài giữ tên đội cũ, hắn có thể dùng nó làm khuôn để cấp tên cho đội hiện tại, ép Cố Dã và những người còn sống lặp lại vị trí năm xưa. Đây không còn là dụ nhận vai ngoại chứng. Đây là bẫy thay đội.
Cố Dã cười một tiếng rất khẽ. “Muốn lấy tên đội cũ tròng lên đầu bọn ta?” Hắn nhấc sống đao khỏi nền, nhưng không chém giấy. Hắn chém xuống cái bóng của ký hiệu vòng tròn không khép kín. Đao không cắt được khế ước, song chiến ý của đội trưởng có thể cắt một thứ khác: sự giống nhau. “Nghe cho rõ. Đội săn yêu không tên không phải đội cũ sống lại. Bọn ta không kế thừa phần chia của họ, không kế thừa nợ bán người của họ, cũng không kế thừa cái tên bị giấu trong giấy của họ.”
Mảnh giấy xám cháy sém một góc. Câu nói ấy nối với lời chứng của Lục Thanh Hành, với mặt nạ thứ mười tám, và với việc cả đội vừa lùi cùng nhau. Khế ước cổ không sợ lòng tốt, nhưng nó sợ ý nghĩa được lập lại nhiều lần mà không tự mâu thuẫn. Giọng ngoài cửa lần đầu mất đi vẻ ôn hòa. “Các ngươi đang dạy sổ cách hiểu đội?”
Tạ Huyền chống tay đứng dậy. Máu trên cổ tay hắn kéo thành một đường mảnh xuống dây chính. “Không.” Hắn nói. “Bọn ta đang dạy nó phân biệt chứng cứ với con mồi.”
Mặt nạ thứ mười tám phát ra một tiếng thở rất dài. Đường lui lại mở rộng thêm, đủ để một người nghiêng vai chui qua. Nhưng Tạ Huyền không bước tới. Hắn nhìn phần tối sau khe. Trong bóng đó, không chỉ có một người. Sau giọng nói ôn hòa, còn có những vệt đứng im như hình người bị ép mỏng trên vách hành lang. Mỗi vệt đều cầm một mảnh giấy xám giống hệt nhau.
Mảnh giấy đầu tiên rơi xuống lần nữa, góc cháy sém đã tắt. Hàng trống trên giấy không còn viết “Đội được chứng nhận” nữa. Nó đổi thành một câu ngắn hơn, sắc hơn, như mũi móc câu vừa tìm được thịt: Đội không tên, mời nhập sổ.
Ngoài hành lang, giọng ôn hòa ấy nói chậm rãi: “Nếu không nhận tên cũ, vậy ta cho các ngươi một tên mới.”
