Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 162 - Chương 162: Tài Nguyên Có Giá - Đội Săn Yêu Không Tên

Chương 162: Tài Nguyên Có Giá – Đội Săn Yêu Không Tên

“Nếu không ai chọn ta… vậy để người nghe giếng dẫn ta về.”

Giọng trẻ ấy không lớn, nhưng vừa rơi xuống đã làm nửa mảnh huyền thạch có vệt bạc dựng lên như một con mắt đang mở. Vòng bạc trên cổ tay Tạ Huyền đau nhói. Cơn đau lần này không kéo hắn về phía khe đá, mà đẩy vào đầu hắn một hình ảnh rất ngắn: một lối hẹp đầy gió, một bàn tay thiếu da thịt bám vào vai hắn, rồi cả đội đi sau như đang theo một người dẫn đường xuống đáy giếng. Hắn lập tức cắn đầu lưỡi. Máu tan trong miệng, vị tanh nóng kéo ý thức trở về trước khi hình ảnh kia kịp hoàn chỉnh.

Cố Dã quát khàn: “Không ai đáp.” Hắn kéo dây một nhịp ngắn, ép những người phía sau giữ nguyên vòng. Nhưng câu nói của hắn chỉ chặn được miệng người sống, không chặn được gió lạnh đang luồn qua xương. Mười bảy mặt nạ trên vách đồng loạt rỉ hơi trắng. Chỗ trống thứ mười tám thấp thoáng một đường viền mờ, như có ai đang dùng ngón tay từ bên trong vẽ dần khuôn mặt của chính mình.

Tạ Vân Chi đặt thêm hai mũi ngân châm xuống dây phụ trước cổ tay Tạ Huyền. Nàng không dám ghim vào da hắn. Vòng bạc nằm sát vệt Quy Khư quá gần, chỉ cần châm lệch nửa phân, linh lực lạnh của nàng có thể bị giếng mượn làm cầu. “Vệt bạc trên mảnh vỡ không phải chứng cứ bình thường,” nàng nói rất thấp. “Nó là giá. Ai dùng nó dẫn đường, người đó phải trả bằng xương hoặc linh mạch.”

Hai chữ “là giá” làm đội săn im phăng phắc. Tài nguyên trong Huyền Thạch Vực luôn có giá. Một viên yêu hạch đổi được gạo, thuốc, một đêm nghỉ dưới mái không dột. Một mẩu huyền thiết đổi được mạng trong lần săn kế tiếp. Nhưng thứ trước mắt không giống tài nguyên được đào lên từ đá hay cướp lại từ yêu thú. Nó là phần còn sót của một người từng bị khóa trong cửa. Nếu họ xem nó như đường dẫn miễn phí, Giếng Da Khô sẽ biến toàn bộ đội săn hiện tại thành kẻ kế thừa món nợ cũ.

Lục Thanh Hành khàn giọng: “Năm xưa… họ nói chỉ mượn hắn giữ cửa một đêm. Chỉ một đêm thôi.” Máu trên bàn tay hắn đã thấm đen đoạn dây phụ. Hắn nhìn mảnh huyền thạch vỡ đôi, mắt đỏ đến mức như mỗi chữ đều cào qua cổ họng. “Sau đó cửa không mở nữa. Những viên yêu hạch chia lại cho người sống. Tên hắn bị gạch khỏi đội. Không ai được gọi.”

Ngay khi chữ “yêu hạch” vang lên, lồng ngực Lục Thừa Viễn dưới chân A Mộc đột nhiên rung mạnh. Tiếng chuông không thoát qua miệng, mà gõ từ trong xương sườn lão, từng nhịp khô lạnh. A Mộc ghì đầu gối xuống lưng lão, trán nổi gân. “Lão còn một tiếng nữa, ta bẻ sườn.” Lục Thừa Viễn không đáp, nhưng tiếng chuông vẫn tự gõ. Từ cổ áo lão, một đường bạc mảnh chậm rãi bò lên, giống hệt vệt trên mảnh đá trong lòng bàn tay khô.

Tạ Huyền nhìn đường bạc ấy, rồi nhìn nửa mảnh huyền thạch có ký hiệu đội săn cũ. Quan Linh Tâm Nhãn trong hắn bị đau ép đến mờ đi, nhưng hắn vẫn thấy được dòng linh khí giả đang cố tạo thành một phép tính rất đẹp: một người nghe giếng, một mảnh vỡ có vệt bạc, một đoạn nợ cũ chưa gọi tên. Đủ ba điều kiện, cửa sẽ cho họ một lối ra. Đổi lại, nó sẽ lấy quyền định nghĩa người thứ mười tám. Đến lúc đó, người trong cửa không còn là chứng cứ hay người chết cần đưa về, mà sẽ thành tài nguyên của Tạ Huyền.

“Không dùng ta dẫn.” Tạ Huyền nói. Giọng hắn nhỏ, nhưng rất rõ. “Cũng không dùng xương người trong cửa làm giá.” Vòng bạc lập tức siết lại, đau đến mức môi hắn mất màu. Hắn không nuốt hơi lạnh, không gọi Quy Khư Thôn Tức. Hắn chỉ nâng bàn tay còn lại, chỉ vào những túi da bên hông từng thợ săn. “Nếu muốn giữ chứng cứ, dùng tài nguyên thật trả cho dây. Đội săn lấy được gì từ chuyến này, ném một phần vào vòng. Không đủ thì cắt phần của ta.”

Một thợ săn phía sau hoảng hốt: “Nhưng đó là yêu hạch đổi thuốc của chúng ta.” Cố Dã quay đầu nhìn hắn. Không cần mắng, ánh mắt ấy đã đủ nặng. Người kia cắn răng, tháo túi da ném ra trước. Ba viên yêu hạch cấp thấp lăn trên nền đá, ánh xanh đục va vào tro bạc. Sau hắn, từng túi một được mở. Có mảnh huyền thiết nhỏ, có bột linh thạch vụn, có nanh yêu thú còn dính máu khô, có cả một gói thuốc cầm máu mà một thợ săn do dự rất lâu mới đặt xuống. Tài nguyên không nhiều, thậm chí nghèo đến đáng thương. Nhưng vì nghèo, mỗi món mới thật sự có giá.

Cố Dã ném phần của mình sau cùng: một viên yêu hạch nứt đã được hắn giữ lại từ trận săn đầu tiên đi cùng Tạ Huyền. Viên đá nhỏ rơi xuống cạnh dây phụ, phát ra tiếng cộc khô. Hắn nói: “Đội săn yêu không tên trả giá để giữ chứng cứ. Không mua người chết. Không bán người sống.”

Lời ấy như một cái cọc đóng xuống nền đá. Hơi trắng quanh mười bảy mặt nạ lập tức bị kéo thấp. Tạ Vân Chi chớp thời cơ, dùng ngân châm dẫn linh lực lạnh qua những món tài nguyên trên nền, không luyện hóa chúng, chỉ ép linh khí bên trong chảy thành một vòng mỏng quanh dây da mục. Tạ Huyền nghiêng người, dùng cổ tay bị buộc làm thước đo nhịp đau. Mỗi khi vệt bạc muốn kéo hắn làm cửa, hắn lại kéo dây phụ ngược về phía đội một tấc. Cả vòng theo nhịp ấy mà giữ, không ai bước tới, không ai lui lại.

Bàn tay khô dưới khe đá bỗng run lên. Giọng trẻ rách nát vang ra, lần này không còn chỉ dụ dỗ Tạ Huyền, mà lẫn một chút tức giận thật: “Các ngươi trả bằng thứ rẻ mạt này để chuộc ta?”

Lục Thanh Hành cúi xuống, máu từ lòng bàn tay nhỏ lên đoạn dây. “Không chuộc ngươi bằng yêu hạch,” hắn nói. “Chuộc quyền không để ngươi bị tính thành yêu hạch nữa.”

Một nhịp im lặng rất sâu phủ xuống hốc đá. Sau đó mảnh huyền thạch bên trái, mảnh có ký hiệu vòng tròn không khép kín, chậm rãi rơi khỏi lòng bàn tay khô và nằm yên trong vòng tài nguyên. Linh khí từ yêu hạch, huyền thiết và thuốc cầm máu không biến nó thành bảo vật, chỉ phủ lên nó một lớp xám mỏng như tro niêm phong. Mười bảy mặt nạ trên vách đồng loạt ngửa lên, hơi trắng bị ép trở về những cái miệng rỗng.

Nhưng nửa mảnh bên phải có vệt bạc không chịu yên. Nó bật khỏi lòng bàn tay khô, lao thẳng về phía cổ tay Tạ Huyền như một mũi kim sống. Cố Dã gầm lên, kéo dây phụ. Tạ Vân Chi búng châm, A Mộc giẫm mạnh lên lưng Lục Thừa Viễn để chặn tiếng chuông. Tất cả đều chậm nửa nhịp. Mảnh vỡ không đâm vào da Tạ Huyền, mà dừng cách vòng bạc một tấc, treo lơ lửng trong không khí. Trên mặt đá nhỏ, vệt bạc tách ra thành từng nét chữ li ti.

Tạ Huyền nhìn những nét ấy, sống lưng lạnh dần. Đó không phải tên người thứ mười tám. Cũng không phải bản đồ đường ra. Đó là một dòng sổ nợ, được khắc bằng thứ chữ cổ thợ săn dùng để ghi phần chia sau mỗi chuyến săn: ba mươi sáu viên yêu hạch, một đoạn xương nghe giếng, đổi quyền mở cửa một lần.

Lục Thanh Hành phát ra một tiếng thở như bị ai bóp cổ. Lục Thừa Viễn dưới chân A Mộc bật cười, tiếng cười nghẹn trong lồng ngực đầy chuông vỡ. Và ở chỗ trống mặt nạ thứ mười tám, đường viền vừa mờ vừa lạnh cuối cùng hiện rõ thêm nửa khuôn mặt. Không có miệng. Chỉ có hai hốc mắt trống đang nhìn thẳng vào Tạ Huyền, như chờ hắn đọc tiếp dòng sổ nợ còn lại.