Chương 27: Tên Của Thảo Vy
Chương 27: Tên Của Thảo Vy
Hùng đóng bản xem trước theo đúng lệnh của An Nhiên, nhưng cái tên Nguyễn Thảo Vy vẫn còn nằm trên màn hình đen như một vệt mực chưa khô. Máy in ở góc phòng bắt đầu nhả phụ lục ba ra từng trang một, tiếng giấy cọ nhau khô khốc giữa căn phòng đã quá khuya. Quân nhìn An Nhiên. Cô không còn trắng bệch như khoảnh khắc đầu tiên nữa; sự biến sắc ấy đã được cô ép xuống dưới lớp bình tĩnh quen thuộc, nhưng hai tay đặt trên mép bàn vẫn không rời nhau. Người ta có thể giấu một vết thương bằng im lặng, Quân nghĩ, nhưng không thể khiến căn phòng quên rằng nó vừa bị chạm vào.
‘In một bản làm việc, một bản niêm phong,’ An Nhiên nói. ‘Bản làm việc đánh dấu watermark nội bộ. Hùng, ghi hash file, giờ nhận, địa chỉ gửi. Mai Hạnh, lập phiếu tiếp nhận riêng cho phụ lục ba, không nhập chung với thẻ nhớ.’ Giọng cô đều đến mức gần như lạnh. Chính cái đều ấy làm Quân thấy khó chịu hơn cả nếu cô nổi giận. Kha đứng bên cửa sổ, ngón tay gõ rất nhẹ lên khung nhôm. Anh biết cái tên đó. Mai Hạnh cũng biết. Chỉ có Quân là người đến muộn trong một câu chuyện đã bắt đầu từ sáu năm trước.
‘Nguyễn Thảo Vy là ai?’ anh hỏi.
Không ai trả lời ngay. Hùng cúi xuống máy phụ, làm như đang bận với thanh tiến trình lưu file. Mai Hạnh kẹp giấy vào tập in, động tác cẩn thận quá mức cần thiết. Kha nhìn An Nhiên, chờ cô cho phép bằng một cái gật đầu rất nhỏ. Nhưng An Nhiên không nhìn ai. Cô lấy cây bút đỏ, khoanh dòng ghi chú trong phụ lục: ‘nhân chứng rút lời sau khi phát sinh tài liệu lưu trữ cá nhân, 2018’. Sau đó cô kéo ghế ngồi xuống, như thể nếu đứng thêm một giây nữa thì sàn nhà dưới chân sẽ không còn chắc.
‘Thân chủ cũ của tôi,’ cô nói. ‘Một vụ dân sự chuyển hướng hình sự không thành. Hồ sơ bảo hiểm, bệnh viện, giám định chi trả. Cô ấy chết trước ngày xét xử.’
Câu trả lời ngắn như một dòng biên bản, nhưng Quân nghe trong đó một khoảng trống rất dài. Anh từng nghĩ mình đã hiểu cảm giác bị hệ thống nghiền qua khi nhìn Minh Châu run rẩy trước những tin nhắn bẩn, khi thấy mẹ anh nằm trong bệnh viện và mọi câu hỏi đều phải xin phép. Nhưng Nguyễn Thảo Vy là một kiểu nặng khác. Cô không có mặt ở đây, không khóc, không cầu cứu, không thể sửa một lời khai. Vậy mà chỉ một cái tên đủ khiến An Nhiên, người vừa đối đầu Tống Gia Minh bằng giọng bình thản, phải ngồi xuống.
Kha lên tiếng trước khi Quân kịp hỏi thêm. ‘Gia Minh đưa vụ Vy vào không phải chỉ để làm cô mất bình tĩnh. Anh ta đang dựng tiền lệ để nói thẻ nhớ của Châu giống tài liệu cá nhân trong vụ đó.’
An Nhiên gật đầu. ‘Và cố tình bỏ phần quan trọng nhất.’ Cô lật phụ lục sang trang thứ hai, chỉ vào cột mã hồ sơ. ‘Vụ Vy không bắt đầu từ tài liệu cá nhân. Nó bắt đầu từ một hồ sơ bảo hiểm bị chỉnh sau khi bệnh viện Minh Đức từ chối xác nhận sai sót điều trị. Tài liệu cá nhân chỉ xuất hiện vì bản gốc trong hệ thống biến mất.’
Mai Hạnh khẽ thở ra. ‘Họ viết như thể Vy tự lấy một tập giấy không rõ nguồn rồi ép người khác tin.’
‘Đó là cách họ giết một hồ sơ,’ An Nhiên nói. ‘Đầu tiên biến nguồn chính thức thành im lặng. Sau đó khi người yếu thế giữ được bản sao, gọi nó là tài liệu không rõ chuỗi bảo quản. Cuối cùng hỏi tại sao họ không giao ra sớm hơn, trong khi chính họ là lý do người đó sợ giao.’
Căn phòng chìm xuống. Quân không biết nên giận vì Minh Châu hay vì một cô gái đã chết từ sáu năm trước. Hai cơn giận chồng lên nhau, làm cổ họng anh khô đi. Anh nhìn tập phụ lục, nhìn những thuật ngữ lạnh lẽo đang cố biến Nguyễn Thảo Vy thành một ví dụ để loại bỏ Minh Châu. Người sống bị đánh bằng cái chết của người đã khuất. Thủ pháp ấy lịch sự, sạch sẽ, có đánh số trang và chữ ký luật sư.
‘Hồi đó Gia Minh đứng bên nào?’ Quân hỏi.
Lần này Kha nhìn anh rất nhanh. An Nhiên đặt bút xuống. ‘Bên tôi. Ít nhất tôi đã tin như vậy.’
Không cần nói thêm, Quân cũng hiểu vì sao cái tên Tống Gia Minh khiến căn phòng đổi màu từ chương trước. Anh ta không chỉ là luật sư đối phương. Anh ta từng đứng đủ gần để biết An Nhiên giấu nỗi đau ở đâu, từng biết cách một hồ sơ sụp xuống từ bên trong. Sự lịch sự của anh ta vì vậy không phải phong thái nghề nghiệp. Nó là một cái chìa khóa cũ, được tra lại vào đúng ổ khóa.
Hùng ngẩng lên. ‘Em phóng to phần phụ chú ở cuối trang. Có mã BH-MD-18-0417. Trong bảng Đại Tín gửi, họ chỉ ghi là hồ sơ đối chiếu, không nêu đơn vị liên quan. Nhưng prefix MD khả năng cao là Minh Đức. Em chưa kết luận, chỉ nói là trùng mẫu mã nội bộ với các hồ sơ bệnh viện mình từng thấy ở vụ Hải Đăng.’
An Nhiên lập tức lấy lại vẻ sắc lạnh. ‘Không ghi khả năng cao vào văn bản. Ghi: xuất hiện mã hồ sơ có cấu trúc tương đồng với tài liệu Minh Đức đã cung cấp trong vụ hiện tại, đề nghị đối chiếu bản gốc.’ Cô kéo tờ phản hồi nháp từ chương trước về phía mình, gạch thêm một dòng. ‘Bổ sung yêu cầu Đại Tín cung cấp toàn văn hồ sơ họ viện dẫn, bao gồm nguồn sao lục, người lưu giữ, văn bản đồng ý sử dụng dữ liệu cá nhân của Nguyễn Thảo Vy và tài liệu chứng minh vụ đó đủ điều kiện làm hồ sơ đối chiếu.’
Mai Hạnh dừng tay. ‘Nếu họ đưa vụ Vy vào, mình có quyền yêu cầu toàn bộ nguồn?’
‘Không chắc họ sẽ đưa,’ An Nhiên đáp. ‘Nhưng một khi họ dùng người chết để đánh Minh Châu, chúng ta có quyền hỏi họ lấy cái chết đó từ đâu.’
Câu ấy làm Quân thấy lồng ngực mình đau âm ỉ. Trong giọng An Nhiên không có bi thương rõ rệt, chỉ có một thứ kiên quyết khô và sâu. Cô không xin ai thương Nguyễn Thảo Vy. Cô đang kéo cái tên ấy khỏi vị trí một tiền lệ lạnh lùng, đặt lại nó vào một chuỗi người, bệnh viện, bảo hiểm, giấy tờ và trách nhiệm. Đó có lẽ là cách duy nhất cô cho phép mình đau: biến vết thương thành một mục yêu cầu trong văn bản phản hồi.
Kha bước tới, đặt trước mặt cô một tờ giấy ghi nhanh. ‘Tôi còn giữ liên hệ với một người từng theo mảng bảo hiểm y tế ở Nam Thành. Không hỏi chuyện Vy trực tiếp. Chỉ hỏi cấu trúc mã BH-MD và quy trình sao lục hồ sơ cũ.’
An Nhiên nhìn tờ giấy, không nhận ngay. ‘Không để tên Vy đi qua điện thoại của anh tối nay. Gia Minh đang chờ chúng ta phản ứng cảm tính.’
‘Tôi biết.’ Kha hạ giọng. ‘Tôi hỏi bằng việc hiện tại. Hải Đăng, Minh Đức, mã hồ sơ. Không dùng quá khứ của cô làm mồi.’
Sự im lặng giữa họ khác với lúc nãy. Nó không mềm hẳn, nhưng có một đường tin nhỏ vừa được đặt xuống. Quân nhìn thấy An Nhiên cuối cùng cũng nhận tờ giấy. Cô không cảm ơn. Kha cũng không cần. Trong căn phòng này, đôi khi một câu không nói mới là thứ giữ người ta đứng được.
Điện thoại của Mai Hạnh rung lên. Cô nhìn màn hình, cau mày rồi đưa cho An Nhiên. ‘Mail tự động từ cổng tra cứu tòa cũ. Hồi chiều em có đặt cảnh báo tên Minh Đức sau vụ hồ sơ giám định. Nó vừa trả một kết quả lưu trữ công khai năm 2018.’
An Nhiên không cầm ngay. Trong một giây rất ngắn, Quân thấy cô như đứng trước một cánh cửa mà phía sau không phải hồ sơ, mà là mùi thuốc sát trùng, hành lang tòa, tiếng chuông điện thoại không ai nhấc và một cô gái tên Vy. Rồi cô nhận máy, mở file đính kèm trên thiết bị phụ theo đúng quy trình. Không ai trong phòng thở mạnh.
Trên màn hình hiện ra một dòng tiêu đề cũ, chữ nhòe vì bản scan qua nhiều lần nhưng vẫn đọc được: ‘Nguyễn Thảo Vy kiện Bệnh viện Minh Đức và đơn vị liên kết bảo hiểm về hành vi từ chối chi trả, sửa đổi căn cứ giám định.’
Hùng chửi rất khẽ trong cổ họng. Mai Hạnh nhắm mắt. Kha nhìn sang An Nhiên. Còn Quân chỉ thấy cái tên Minh Đức, cái tên đã lặp lại trong hồ sơ Hải Đăng, trong bệnh viện nơi Minh Châu và mẹ anh đang bị ép, giờ gắn thẳng vào người đã chết sáu năm trước. An Nhiên đặt điện thoại xuống bàn, đầu ngón tay không còn trắng bệch nữa mà rất chắc.
‘In ra,’ cô nói. ‘Từ giờ, Thảo Vy không còn là phụ lục của Gia Minh.’
Ngoài cửa kính, mưa lại dày lên. Trong tiếng máy in khởi động, Quân nhìn dòng tiêu đề cũ đang sáng trên màn hình và hiểu vì sao Gia Minh muốn họ sợ. Nguyễn Thảo Vy không chỉ là một vết thương của An Nhiên. Cô từng kiện Minh Đức.
