Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 26 - Chương 26: Thẻ Nhớ Bị Phủ Nhận

An Nhiên chưa kịp cất bản in email của Hải Đăng vào bì niêm phong thì máy in ở góc văn phòng lại rít lên. Âm thanh ấy lúc gần nửa đêm nghe giống một lưỡi dao mỏng cắt qua khoảng im lặng vừa đông lại sau câu cô nói về Vũ Lan Anh. Quân ngẩng đầu trước cả Hùng. Mấy tiếng qua, anh đã học được rằng trong vụ này, một tiếng chuông điện thoại, một dòng email, một tờ giấy vừa trồi ra khỏi máy in đều có thể là một bàn tay mới kéo họ về phía mép vực. Hùng đứng dậy, rút xấp giấy còn ấm ra, đọc dòng đầu rồi im lặng lâu đến mức Mai Hạnh đang thu ly cà phê cũng dừng tay.

‘Đại Tín gửi văn bản ý kiến khẩn,’ Hùng nói. ‘Người ký là Tống Gia Minh.’ Cái tên đó làm không khí trong phòng đổi màu. An Nhiên không biểu hiện gì rõ rệt, nhưng Quân thấy ngón tay cô khựng lại trên mép bì niêm phong. Chỉ một nhịp rất nhỏ, đủ để anh hiểu đây không phải một luật sư đối phương bình thường. Kha đứng cạnh cửa sổ, mặt tối đi. ‘Giờ này mà gửi ý kiến khẩn, chắc không phải chúc ngủ ngon.’ Hùng đưa văn bản cho An Nhiên. Giấy in ra thơm mùi mực mới, câu chữ thì lạnh như đã nằm sẵn trong ngăn kéo từ nhiều ngày trước.

Nội dung văn bản không dài, nhưng từng dòng đều nhắm đúng vào chỗ yếu nhất của họ. Đại Tín đề nghị cơ quan tiếp nhận hồ sơ không ghi nhận mọi dữ liệu khôi phục từ thẻ nhớ do Minh Châu cung cấp, cho đến khi xác minh được nguồn gốc, thời điểm thu giữ, tình trạng niêm phong ban đầu và khả năng bị can thiệp trong giai đoạn nằm ngoài sự quản lý của cơ quan có thẩm quyền. Họ gọi thẻ nhớ là ‘vật thể lưu trữ không rõ chuỗi bảo quản’, gọi bản trích xuất ảnh xe đen là ‘dữ liệu thứ cấp do nhóm lợi ích tự khôi phục’, và gọi lời khai Minh Châu về việc nhặt được thẻ ở hiện trường là ‘lời kể phát sinh sau khi đã tiếp xúc nhiều lần với luật sư đại diện và người nhà bên khiếu nại’. Không có một lời chửi. Không có một lời dọa. Chính vì thế nó nguy hiểm hơn tất cả những tin nhắn số lạ họ nhận được.

Quân đọc đến câu thứ ba thì máu đã dồn lên thái dương. ‘Họ bảo Châu bịa?’ An Nhiên không trả lời ngay. Cô đặt văn bản xuống bàn, lật sang trang phụ lục. Bên dưới là bảng liệt kê bốn điểm tấn công: không có ảnh hiện trường lúc Minh Châu nhặt thẻ, không có người làm chứng độc lập, thẻ từng được giữ trong túi áo của Minh Châu trước khi giao, và file khôi phục có hai đoạn hỏng khiến timestamp không thể đọc trọn vẹn. Tất cả đều là những lỗ thủng họ đã biết. Tất cả đều là lý do An Nhiên chưa từng cho phép ai công bố thẻ nhớ như một bằng chứng hoàn chỉnh. Nhưng khi chúng được đặt dưới logo Đại Tín, chúng biến thành một cái khung khác: Minh Châu không còn là nhân chứng sợ hãi, mà thành người có thể đã được dạy để nhớ ra đúng thứ bên họ cần.

‘Anh muốn tôi nói họ sai hoàn toàn à?’ An Nhiên hỏi. Giọng cô thấp, không gắt, nhưng Quân nghe được sự mệt sau đó. ‘Không. Về thủ tục, họ đánh đúng chỗ yếu. Châu giữ thẻ quá lâu. Chúng ta chỉ có thể chứng minh từ lúc thẻ được giao cho văn phòng, mọi bước sau đó sạch. Còn trước đó, khoảng trống vẫn là khoảng trống.’ Quân siết hai tay. Mấy ngày trước, anh sẽ nghe câu này như một sự bỏ cuộc. Bây giờ, sau chiếc xe dưới cầu vượt, sau email Hải Đăng, sau từng thao tác băm mã hash Hùng làm trên máy phụ, anh hiểu sự thật không tự sáng lên chỉ vì người giữ nó khổ sở. Nó phải đi qua những cửa hẹp đến tàn nhẫn.

Mai Hạnh lấy một bản photo khác trên máy in. ‘Có phụ lục thứ hai.’ Cô đưa cho An Nhiên. Trang này không nói về thẻ nhớ, mà nói về Minh Châu. Đại Tín trích một đoạn ghi nhận từ phía Cửu An, cho rằng Minh Châu từng nói với điều dưỡng rằng ‘có người lớn bảo em nên khai cho chắc’. Câu chữ lỏng lẻo, không có chữ ký của Minh Châu, chỉ có xác nhận nội bộ của nhân viên trực. Nhưng đặt cạnh dòng ‘tiếp xúc nhiều lần với luật sư’, nó đủ để dựng một bóng ma: An Nhiên dẫn dắt nhân chứng. Quân đứng phắt dậy. Chiếc ghế kéo một tiếng chói tai trên nền gạch. ‘Châu đang nằm viện với mẹ tôi ngay trước mắt họ. Một đứa trẻ bị số lạ dọa, bị quay phim, bị kéo vào chuyện này vì nó nói một câu thật, giờ họ biến nó thành người được mớm lời?’

‘Ngồi xuống,’ An Nhiên nói. Lần này cô nhìn thẳng vào anh. Không lạnh, nhưng cứng như chốt cửa. ‘Anh đứng dậy vì tức thì được. Anh bước ra khỏi phòng vì tức thì họ thắng.’ Quân không ngồi ngay. Trong vài giây, anh chỉ thở, nghe tiếng mưa rất nhẹ ngoài ô kính và tiếng máy tính của Hùng đang chạy. Rồi anh kéo ghế lại, chậm rãi ngồi xuống. Kha nhìn anh một cái, không an ủi, cũng không cười. Sự im lặng ấy tốt hơn mọi câu khuyên. Nó nói rằng cơn giận của anh đúng, nhưng chưa đủ dùng.

Hùng mở file đính kèm trên máy phụ, vừa xem vừa đọc. ‘Bản ghi nhận của Cửu An tạo lúc 18 giờ 47 hôm nay. Nhưng sự kiện họ ghi là buổi trưa ở bệnh viện. Không có ảnh biên bản gốc, chỉ có scan chữ ký của một người tên Lâm Sơn ở phần người lập.’ Cái tên ấy rơi xuống bàn như một đồng xu cũ. Kha lập tức cúi người nhìn màn hình. ‘Lâm Sơn lại xuất hiện?’ Hùng gật đầu. ‘Chữ ký scan, không chắc là thật. Metadata PDF bị làm sạch khá kỹ, nhưng tên file tạm trước khi xuất vẫn còn trong luồng mail: LS_note_MC_rev2.’ An Nhiên nhắm mắt rất ngắn, rồi mở ra. ‘Không dùng metadata đó để kết luận. Chỉ ghi nhận nghi vấn cùng tên, cùng mạch, yêu cầu cung cấp bản giấy gốc và người lập có mặt để đối chiếu.’

‘Vậy phản hồi thế nào?’ Mai Hạnh hỏi. Trên mặt cô có vẻ kiệt sức quen thuộc của người làm nghề hậu cần pháp lý: sợ, nhưng tay vẫn tìm đúng tập hồ sơ. An Nhiên kéo một tờ giấy trắng, viết nhanh vài dòng. ‘Một, đồng ý niêm phong thẻ nhớ và đề nghị giám định độc lập, không tự ý sử dụng bản khôi phục như chứng cứ duy nhất. Hai, yêu cầu Đại Tín và Cửu An cung cấp toàn bộ nguồn của bản ghi nhận về Minh Châu, người lập, thời điểm lập, camera hành lang và sổ trực liên quan. Ba, nhấn mạnh chúng ta chưa từng công bố nội dung thẻ nhớ, nên cáo buộc dẫn dắt truyền thông là suy diễn. Bốn, tách Minh Châu khỏi mọi cuộc tiếp xúc không có người giám hộ hoặc người bảo vệ quyền lợi.’

Quân nhìn cô viết. Lần đầu anh thấy một câu phản công có thể bắt đầu bằng chữ ‘đồng ý’. Không phải vì họ chấp nhận bị phủ nhận, mà vì An Nhiên đang kéo cuộc chơi về nơi đối phương khó dùng tiếng ồn. Nếu thẻ nhớ yếu, để nó được giám định. Nếu Minh Châu bị tố được mớm lời, yêu cầu họ đưa người ghi nhận ra ánh sáng. Nếu Lâm Sơn là một cái bóng đi qua bệnh viện, biên bản, file 908 và email Hải Đăng, thì càng phải buộc cái bóng ấy để lại dấu chân trên giấy chính thức. Cơn giận trong Quân không biến mất. Nó chỉ được nén lại, nặng hơn, có hình dạng hơn.

Điện thoại bàn reo lúc An Nhiên vừa ký nháp phản hồi. Mai Hạnh nhìn số gọi đến, môi mím lại. ‘Đại Tín.’ An Nhiên nhận máy, bật loa ngoài nhưng không chào dài. Đầu dây bên kia là giọng nam trầm, lịch sự đến mức không một âm nào bị thừa. ‘Luật sư An Nhiên, tôi nghĩ cô đã nhận được văn bản.’ An Nhiên đáp: ‘Tôi nhận được một ý kiến tố tụng, không nhận được chứng cứ.’ Người kia cười rất khẽ. ‘Vẫn như trước, cô luôn thích phân biệt các khái niệm khi chúng bất lợi cho mình.’ Cả phòng yên đi. Quân nhìn An Nhiên, thấy lần đầu trong đêm ánh mắt cô không chỉ hướng về hồ sơ trước mặt. Nó đi xuyên qua một nơi khác, cũ hơn.

‘Tống Gia Minh,’ cô nói, gọi đủ họ tên như đóng một con dấu. ‘Nếu anh có căn cứ cho rằng tôi dẫn dắt nhân chứng, gửi bằng chứng. Nếu chỉ có bản ghi nhận nội bộ do cùng một nhóm đang bị yêu cầu bảo toàn log lập ra, tôi sẽ xử lý nó như mọi tài liệu một bên tự tạo.’ Giọng Gia Minh vẫn đều. ‘Cô xử lý thế nào cũng được. Nhưng thẻ nhớ đã chết về mặt chứng cứ từ khoảnh khắc thân chủ của cô giấu nó. Cô biết điều đó. Cô chỉ đang cố dùng nó làm cái cớ để mở một cánh cửa khác.’ An Nhiên không đáp ngay. Quân muốn cô phản bác, muốn cô nói rằng thẻ nhớ chưa chết, rằng Minh Châu không đáng bị xóa bỏ như thế. Nhưng cô chỉ hỏi: ‘Cánh cửa nào?’

Đầu dây bên kia im nửa nhịp. ‘Cô đọc hết phụ lục ba rồi sẽ hiểu.’ Cuộc gọi ngắt. Không lời đe dọa, không lời tạm biệt. Hùng lập tức kiểm tra email mới. Một file vừa được gửi bổ sung, tiêu đề ngắn: Appendix_03_Precedent. An Nhiên ra hiệu không mở trên máy chính. Hùng chuyển quy trình sang máy phụ, lưu hash, ghi giờ nhận, rồi mới mở bản xem trước. Trang đầu là bảng các vụ việc mà Đại Tín viện dẫn để chứng minh tài liệu do nhân chứng giữ riêng có thể bị loại nếu không chứng minh được chuỗi bảo quản. Hai dòng đầu là án lệ chung chung. Dòng thứ ba khiến Mai Hạnh khựng lại trước khi kịp đọc thành tiếng.

Quân nhìn theo ánh mắt cô. Trong cột ‘hồ sơ đối chiếu’ có một cái tên nằm gọn giữa các mã số lạnh lẽo: Nguyễn Thảo Vy. Bên cạnh là ghi chú ‘nhân chứng rút lời sau khi phát sinh tài liệu lưu trữ cá nhân, 2018’. An Nhiên đứng rất yên. Những ngón tay cô đặt trên mép bàn trắng bệch, nhưng giọng khi cô nói lại nhỏ đến bình thản. ‘Đóng file đó lại. In một bản, niêm phong cùng email gốc.’ Kha nhìn cô, vẻ mặt không còn là nghi ngờ nghề nghiệp mà là một nỗi lo cũ vừa nhận ra tên. Quân chưa biết Nguyễn Thảo Vy là ai. Anh chỉ biết cái tên ấy vừa làm cả văn phòng lạnh đi hơn mọi dòng phủ nhận thẻ nhớ. Và khi An Nhiên quay sang anh, đôi mắt cô nói rằng Gia Minh không chỉ đang đánh vào vụ của Minh Châu. Anh ta vừa mở lại một thất bại mà cô đã chôn suốt sáu năm.