Chương 87: Ôn Thừa Quân Ra Mặt
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 87: Ôn Thừa Quân Ra Mặt
Khi thông báo kiện ngược của Vân Đỉnh bật lên trên màn hình điện thoại, tiếng ồn trong khán phòng giống như có người đổ thêm dầu vào một đám cháy vừa được phủ khăn. Đường Vệ Minh đã bị tổ điều tra mời đi, nhưng ghế của ông ta còn chưa nguội, Vân Đỉnh đã kịp dựng một sân khấu mới trên toàn mạng. Từng dòng chữ lạnh lẽo lướt qua mắt tôi: bôi nhọ danh dự doanh nghiệp, công bố tài liệu bất hợp pháp, thao túng lễ trao giải, gây tổn thất nghiêm trọng cho thị trường văn hóa Minh Hải.
Các phóng viên lập tức chen về phía chúng tôi. Micro, máy ảnh, điện thoại livestream chĩa tới như những mũi kim sáng. Đời trước, tôi từng bị ánh đèn ép đến mức không thở nổi. Đời này, tay tôi vẫn không buông micro.
Tô Mạn đứng chếch trước tôi nửa bước. Chị không chắn hết ống kính, chỉ vừa đủ để nhắc mọi người rằng đây không phải một con mồi đứng một mình giữa bầy săn tin. “Về thông báo của Vân Đỉnh,” chị nói, “chúng tôi sẽ phản hồi bằng văn bản pháp lý. Phần chứng cứ công khai tối nay đã được xử lý để bảo vệ dữ liệu riêng tư. Bất kỳ cáo buộc nào cho rằng thân chủ tôi cố ý phát tán bí mật kinh doanh nhằm trục lợi đều phải được chứng minh trước tòa.”
“Nhưng cô Lạc có thừa nhận tài liệu xuất phát từ nội bộ Tinh Diệu không?” một phóng viên hỏi gấp.
Tôi nhìn vào chiếc micro gần nhất. “Tôi chỉ thừa nhận một điều. Nếu một công ty gọi hồ sơ khống chế đời tư nghệ sĩ là bí mật kinh doanh, vậy thứ đáng bị đặt câu hỏi không phải là người đưa nó ra ánh sáng, mà là vì sao bí mật ấy tồn tại.”
Âm thanh shutter lại nổ dày hơn. Hạ Trầm Chu đi tới từ phía sau hàng ghế kỹ thuật. Anh không đứng lên sân khấu, cũng không giành lấy micro. Anh chỉ dừng bên cạnh tôi, rất gần, vừa đủ để tôi nghe thấy câu nói thấp đến mức không lọt vào bất kỳ máy thu nào: “Đừng trả lời thêm. Ôn Thừa Quân muốn kéo em ra khỏi hồ sơ, biến em thành cảm xúc.”
Tôi hiểu. Một khi tôi nói nhiều hơn, mọi chứng cứ sẽ bị họ bẻ thành câu chuyện một nữ diễn viên báo thù vì tình, vì hận, vì muốn dựng lại danh tiếng. Một hệ thống sẽ được thu nhỏ thành tính cách của một người phụ nữ. Cách đó quá quen. Đời trước, họ đã làm với tôi một lần.
Tô Mạn nhận được cuộc gọi thứ hai. Chị nghe chưa đến mười giây, sắc mặt lạnh hơn một tầng. “Ôn Thừa Quân mở họp báo trực tuyến rồi.”
Trong phòng chờ phía sau khán phòng, màn hình treo tường vốn dùng để theo dõi livestream lễ trao giải đã chuyển sang buổi phát sóng của Vân Đỉnh. Không phông nền chói mắt, không nhạc bi tráng. Chỉ có phòng họp tầng cao, logo Vân Đỉnh màu bạc, vài phóng viên ngồi ngay ngắn, và Ôn Thừa Quân đứng sau bục phát biểu. Ông ta mang vẻ tiếc nuối đúng mực, như một trưởng bối đang chỉnh lại trật tự sau khi người trẻ làm quá giới hạn.
“Trước hết,” Ôn Thừa Quân nói, “tôi rất tiếc khi một lễ trao giải vốn nên tôn vinh nghệ thuật lại bị biến thành nơi xét xử truyền thông không qua thẩm quyền. Vân Đỉnh tôn trọng pháp luật, tôn trọng quyền lợi của nghệ sĩ, và càng tôn trọng nỗi đau của những người từng bị dư luận làm tổn thương. Nhưng tôn trọng nỗi đau không có nghĩa là cho phép bất kỳ ai dùng nỗi đau ấy để phá hủy trật tự ngành.”
Tôi nhìn ông ta trên màn hình. Từng chữ đều sạch sẽ đến mức nếu không biết phía sau có bao nhiêu tài khoản bẩn, hợp đồng bị ép ký và nghệ sĩ biến mất, người ta thật sự sẽ tưởng ông ta đang bảo vệ một thứ cao quý.
Một phóng viên hỏi: “Ôn tổng, Đường Vệ Minh vừa bị tổ điều tra mời đi. Vân Đỉnh từng có nhiều khoản đầu tư vào Tinh Diệu, ông có biết sổ đen nghệ sĩ không?”
Ôn Thừa Quân hơi cúi đầu, nụ cười nhạt như ban ân. “Vân Đỉnh đầu tư vào nhiều công ty nội dung, không can thiệp vận hành nhân sự cụ thể của từng đơn vị. Nếu cá nhân ông Đường Vệ Minh hoặc ban lãnh đạo Tinh Diệu có sai phạm, họ phải chịu trách nhiệm. Nhưng chúng tôi không chấp nhận việc một số người lợi dụng tài liệu chưa được xác minh để quy chụp toàn bộ hệ sinh thái đầu tư.”
Một câu nói, Đường Vệ Minh bị cắt khỏi Vân Đỉnh như phần thịt hoại tử. Người ta thường nghĩ kẻ thao túng đáng sợ vì biết giữ quân cờ. Không. Ôn Thừa Quân đáng sợ vì ông ta vứt quân cờ rất đẹp, đẹp đến mức trông như đang giữ gìn bàn cờ.
“Ông ta đã chuẩn bị trước,” Hạ Trầm Chu nói.
“Không phải sau khi Đường Vệ Minh bị đưa đi mới kiện,” Tô Mạn nói, ngón tay lướt trên máy tính bảng. “Thông cáo có cấu trúc pháp lý đầy đủ, cả phụ lục yêu cầu bảo toàn chứng cứ. Họ chờ Đường bị bỏ rồi mới tung ra.”
Tôi không trả lời. Vì trên màn hình, Ôn Thừa Quân vừa nhìn thẳng vào ống kính.
“Về cô Lạc Tinh Miên,” ông ta nói chậm hơn, “tôi từng gặp cô ấy. Cô ấy là một diễn viên có thiên phú, cũng là một người chịu nhiều tổn thương. Nhưng tổn thương không thể trở thành giấy phép để đứng trên pháp luật. Tôi mong cô Lạc hiểu rằng ánh đèn sân khấu không phải tòa án.”
Những chữ ấy rơi xuống rất nhẹ. Sau đó ông ta dừng một nhịp, như thể vô tình nhớ ra điều gì.
“Đặc biệt là khi trong quá khứ, gia đình cô ấy đã từng có người vì quá tin vào sức mạnh của ánh đèn mà phải trả giá rất lớn.”
Căn phòng chờ phía sau khán phòng bỗng im đi.
Mẹ tôi.
Ông ta không gọi tên mẹ tôi, không nhắc vụ tai nạn năm đó, không nói chi tiết nào đủ để bị xem là đe dọa. Chính vì vậy, câu nói ấy mới lạnh đến tận xương: một bàn tay đeo găng trắng đặt lên di ảnh cũ, không làm đổ bụi, nhưng đủ để tôi biết ông ta đã bước vào nơi riêng tư nhất.
Đầu ngón tay tôi tê đi. Tiếng mưa đời trước dội về: màn hình điện thoại sáng trong đêm, bình luận nguyền rủa, tên mẹ tôi bị người lạ lôi ra mắng cùng tôi. Có những vết thương không biến mất sau khi trọng sinh. Chúng chỉ học cách nằm im, chờ một người như Ôn Thừa Quân gọi đúng tên bóng tối.
Một hơi ấm phủ lên mu bàn tay tôi. Hạ Trầm Chu không nắm chặt, chỉ đặt tay ở đó như một câu hỏi lặng lẽ. Tôi nhìn xuống, rồi tự mình khép các ngón tay lại. Không phải để dựa vào anh thay tôi đứng vững, mà để nhắc bản thân rằng tôi đang ở hiện tại.
“Ông ta muốn em mất kiểm soát,” Hạ Trầm Chu nói.
“Tôi biết.” Giọng tôi khàn hơn tưởng tượng, nhưng vẫn đều. “Mẹ tôi không phải vũ khí của ông ta.”
Tô Mạn ngẩng lên nhìn tôi. “Vậy chúng ta đáp bằng pháp lý, không đáp bằng cảm xúc. Tôi sẽ gửi văn bản yêu cầu Vân Đỉnh chấm dứt ám chỉ về người đã khuất, đồng thời bổ sung câu này vào hồ sơ đe dọa nhân chứng và người tố giác.”
Trên màn hình, buổi họp báo vẫn tiếp tục. Ôn Thừa Quân đưa ra số liệu thiệt hại, hợp đồng quảng cáo bị tạm dừng, giá trị cổ phần dao động. Ông ta nói về nhà đầu tư, nhân viên, nền công nghiệp văn hóa. Những cụm từ lớn lao được đặt lên bàn như đá nặng, cố đè bẹp một sự thật nhỏ: có người đã bị họ xem là có thể hy sinh.
Dư luận chia dòng ngay trước mắt tôi. Một nhóm nói Vân Đỉnh đang phủi sạch quan hệ với Tinh Diệu. Một nhóm hỏi nếu tài liệu là thật thì kiện người công bố có làm nội dung trong đó biến mất không. Nhưng nhiều tài khoản cũng lặp lại đúng câu Ôn Thừa Quân muốn: Lạc Tinh Miên không phải tòa án, Hạ Trầm Chu và Kính Hải có phải đứng sau thao túng lễ trao giải không.
Tên Hạ Trầm Chu leo lên hot search thứ ba trong vòng hai mươi phút.
Tôi nhìn dòng chữ ấy, tim chợt thắt lại. “Anh bị kéo vào rồi.”
Hạ Trầm Chu chỉ liếc qua, vẻ mặt không đổi. “Anh vốn đã ở trong.”
“Không giống nhau. Lần này họ sẽ đánh vào Kính Hải.”
“Vậy để họ đánh.” Anh nói rất ngắn, như thể đó không phải một quyết định có thể làm rung cả công ty anh. “Nhưng em đừng vì anh mà rút tay khỏi hồ sơ.”
Tôi im lặng vài giây. Trước kia, tôi ghét nhất kiểu hy sinh âm thầm. Tôi từng nổi giận vì anh tự quyết định bảo vệ tôi. Nhưng câu này không phải bảo vệ. Nó là lựa chọn đứng cùng hậu quả. Anh không nói sẽ thay tôi thắng. Anh chỉ nói, đừng vì anh mà thua.
Điện thoại của Tô Mạn lại rung. Một tập tài liệu điện tử được gửi đồng thời đến email của chị, của tôi và hộp thư pháp lý của Kính Hải. Tô Mạn mở ra, đọc rất nhanh. Ánh sáng xanh hắt lên gương mặt chị, khiến đường nét vốn sắc càng giống một vết cắt.
“Đến rồi,” chị nói.
Tôi không hỏi là gì. Tôi đã nhìn thấy dòng tiêu đề.
Thông báo thụ lý yêu cầu khởi kiện dân sự khẩn cấp của Tập đoàn Truyền thông Vân Đỉnh đối với Lạc Tinh Miên, Tô Mạn và các bên liên quan.
Bên dưới là yêu cầu buộc tôi ngừng phát ngôn, giao nộp toàn bộ bản sao “sổ đen”, xin lỗi công khai trong hai mươi bốn giờ và bồi thường danh dự, thương mại ở một con số đủ khiến bất kỳ nghệ sĩ nào chưa kịp đứng vững cũng phải quỳ xuống.
Tôi nhìn con số ấy rất lâu, rồi bật cười khẽ.
Tô Mạn nhíu mày. “Em cười gì?”
“Cười vì cuối cùng ông ta cũng phạm sai lầm đầu tiên.” Tôi ngẩng đầu, nhìn màn hình nơi Ôn Thừa Quân vẫn đang nhã nhặn nói về pháp luật. “Ông ta tưởng dùng tòa án để khiến tôi im. Nhưng muốn tôi giao nộp sổ đen, ông ta phải thừa nhận trước tòa rằng thứ đó đủ quan trọng để Vân Đỉnh đòi lại.”
Ngoài hành lang, nhân viên pháp chế của lễ trao giải gõ cửa, tay cầm một phong bì niêm phong vừa được chuyển tới. Trên mặt phong bì là tên tôi, chữ đen in rõ dưới logo tòa án.
Tôi đưa tay nhận lấy. Giấy lạnh, mép sắc cứa nhẹ vào lòng bàn tay.
Ánh đèn ngoài kia vẫn chưa tắt. Chỉ là lần này, sân khấu đã chuyển từ khán phòng sang tòa án.
Và Ôn Thừa Quân, người vừa bước ra trước ống kính, đã tự đặt tên mình vào hồ sơ.
