Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 145 - Chương 145: Người Mang Cốt - Đứa Trẻ Biết Nhìn Linh Khí

Chương 145: Người Mang Cốt – Đứa Trẻ Biết Nhìn Linh Khí

Lời cảnh báo từ dưới nền vừa dứt, khe đá chỉ rộng bằng một bàn tay trẻ con bỗng im phăng phắc. Sự im lặng ấy còn nặng hơn tiếng xích. Tro giấy đang cuộn quanh án thờ rơi xuống từng hạt, nhưng không hạt nào lọt vào khe, như bên dưới có một tầng hơi thở vô hình đang đẩy chúng đứng lại giữa không trung. Tạ Huyền giữ mũi kiếm gỗ trên mép nứt, cổ tay lạnh đến mất cảm giác, nhưng hắn không rút. Nếu chuông thứ năm thật sự đang ngủ, mọi cử động vội vàng lúc này đều có thể biến bọn họ thành người đánh thức nó.

Tạ Vân Chi ôm đứa trẻ lùi nửa bước. Nàng dùng vai che gió lạnh từ khe nền, tay kia vẫn giữ nút tóc mộc linh ở khoảng cách vừa đủ để không bị Mắt Thần kéo đi. Đứa trẻ đã kiệt sức đến mức đầu ngón tay co rút, nhưng khi nghe bốn chữ “chuông thứ năm”, nó lại mở hé đôi mắt đỏ ngầu sau lớp vải lệch. Tạ Vân Chi lập tức che lại, giọng rất thấp: “Không nhìn thẳng.” Đứa trẻ gật đầu, môi trắng bệch. “Con không nhìn mắt. Con chỉ nhìn khí. Nhưng… có một luồng khí đang nhìn ngược lại con.”

Lục Thanh Hành nghe vậy, sống lưng căng cứng. Vòng lời thề xám trên cổ hắn chưa buông, mỗi nhịp thở đều kéo vết thương rỉ máu. Hắn không dám hỏi, vì bất kỳ câu nào có chữ Lục, chữ tên, chữ người dưới kia đều có thể bị Mắt Thần biến thành móc. A Mộc thì thô bạo hơn. Hắn ấn vai Lục Thừa Viễn xuống nền, làm lão già kêu nghẹn trong cổ, rồi nghiến răng nói: “Ngươi từng nghe chuông thứ năm chưa?” Dây đỏ ở cổ chân Lục Thừa Viễn sáng lên, nhưng lần này lão không lập tức đáp. Nỗi sợ làm mặt lão méo đi như một tờ giấy bị ngâm nước.

Tạ Huyền nhìn lão. “Không cần nói tên. Không cần nói truyền thuyết. Nói điều lão được dặn phải tránh.” Cách hỏi ấy tránh khỏi lưỡi câu tên họ, cũng không chạm thẳng vào người dưới nền. Lục Thừa Viễn run đến răng va vào nhau. Một lúc lâu sau, lão mới rặn ra từng chữ: “Tổ huấn có ba điều. Không gọi họ dưới nền. Không để linh nhãn sống nhìn đủ năm hơi. Không cho người mang cốt chạm vào chuông.” Khi chữ cuối cùng bật ra, con mắt bạc trên bài vị bỗng đứng yên. Không phải nó yếu đi. Nó giống như một kẻ đang nín thở vì nghe người khác vô tình chạm đúng cửa.

Người mang cốt. Ba chữ ấy rơi xuống, lạnh và sắc. Tạ Huyền không hỏi ngay. Hắn chỉ cảm thấy phần cổ tay đang bị Quy Khư ăn mòn đột nhiên đau lên, không phải đau da thịt, mà là một tiếng gõ rất sâu từ trong xương. Thiên Mệnh Cốt trong thân thể hắn bị phong ấn nhiều tầng, nhưng chữ “cốt” vẫn như một mũi kim đâm vào chỗ không nên tỉnh. Hắn hiểu vì sao Mắt Thần không vội giết hắn. Từ đầu đến giờ, nó không chỉ muốn chuông thứ tư. Nó đang dò xem trong nhóm có thứ gì đủ tư cách đánh thức chuông thứ năm.

Tạ Vân Chi cũng hiểu một phần. Sắc mặt nàng đổi đi rất nhẹ, nhưng bàn tay đặt sau lưng đứa trẻ lại siết chặt hơn. Nàng không nhìn Tạ Huyền quá lâu, sợ ánh mắt mình trở thành một lời xác nhận. “Người mang cốt là gì?” nàng hỏi Lục Thừa Viễn, giọng bình tĩnh đến mức gần như lạnh. Lục Thừa Viễn lắc đầu liên tục. “Ta không biết. Ta thật sự không biết. Chỉ biết năm xưa người bị xóa tên kia từng bị gọi như vậy. Sau đó tổ từ mới có nền âm, mới có chuông, mới có lời thề.”

Dưới khe, tiếng xích chậm rãi kéo qua đá. Lần này không phải cảnh báo, mà giống một người đang cố ngăn câu chuyện bị nói lệch. Đứa trẻ bỗng túm lấy tay áo Tạ Vân Chi. “Không giống nhau,” nó nói. “Khí trên người ca ca này…” Nó muốn chỉ Tạ Huyền, nhưng bàn tay vừa nâng lên đã bị Tạ Vân Chi nhẹ nhàng ép xuống. Đứa trẻ ngoan ngoãn đổi lời. “Khí của người sống ở đây là tối có viền xanh. Dưới kia cũng có một khúc cốt khí, nhưng cũ hơn, gãy hơn. Nó không muốn tỉnh. Màu bạc đang gõ vào nó.”

Tạ Huyền lập tức cúi mắt nhìn khe. Bạc giả trên xích đã đổi cách bò. Nó không còn phóng lên cướp máu Lục Thừa Viễn, mà quấn quanh mảnh đá đen, từng chút một gõ vào nửa đạo linh văn bị máu cũ phủ kín. Mỗi lần nó gõ, trong tai mọi người lại vang lên một tiếng rất nhỏ, không đủ thành chuông, nhưng đủ khiến tim người sống lệch nhịp. Đây không phải chuông treo ngoài bài vị. Chuông thứ năm có lẽ được giấu trong người bị phong ấn, hoặc trong thứ từng khiến người đó bị gọi là mang cốt. Nếu nó tỉnh, người dưới nền có thể không còn là người cảnh báo bọn họ nữa.

“Không được để nó gõ đủ năm hơi,” Tạ Huyền nói. Hắn không dùng Quy Khư. Hắn cũng không dùng linh lực ép xuống, vì làm vậy chỉ khiến Mắt Thần có thêm đường ăn. Hắn nhìn sang Lục Thanh Hành. “Tro bài vị còn không?” Lục Thanh Hành cắn răng cúi xuống, dùng tay đầy máu gom phần tro còn chưa bị bạc khí chạm vào. A Mộc lập tức giữ Lục Thừa Viễn chặt hơn, đề phòng lão già nhân lúc hỗn loạn vùng dậy. Tạ Vân Chi lấy từ túi thuốc một mảnh vải tẩm dược, quấn nhanh quanh mắt đứa trẻ để giảm phần linh quang đang bị kéo ra. Mọi người đều hiểu: lần này không ai có thể một mình chặn được năm tiếng gõ.

Tiếng gõ thứ hai vang lên. Đường hầm run nhẹ. Bảy tàn linh ngoài rìa đồng loạt ngẩng đầu, những khuôn mặt mờ nhạt như bị gọi khỏi một giấc ngủ sâu. Lục Thừa Viễn hoảng đến bật khóc: “Ta đã nói rồi! Ta không biết thêm!” Tạ Huyền lạnh giọng: “Lão không cần biết thêm. Lão chỉ cần nói một câu thật.” Hắn ép mũi kiếm gỗ xuống mép đá, để máu cũ trên kiếm và máu mới ở khe gặp nhau mà không hòa hẳn. “Nói: Lục gia không có quyền dùng người mang cốt làm chuông.”

Lục Thừa Viễn há miệng, dây đỏ ở chân cháy lên như lửa. Câu này không chỉ phủ nhận một việc cũ, mà còn phủ nhận nền tảng mà Lục gia dùng để dựng tổ từ suốt nhiều đời. Con mắt bạc lập tức rì rầm, âm vụn chui vào tai lão, biến thành giọng tổ tiên, giọng trưởng bối, giọng gia pháp. Lão già run bần bật, nước mắt và máu trộn trên mặt. A Mộc không nói lời nào, chỉ kéo cổ lão sát xuống khe để lão nhìn thấy mảnh đá đen và luồng xanh xám đang yếu dần. Lục Thanh Hành bỗng đặt nắm tro bài vị trước mặt lão, khàn giọng: “Ngươi sợ tổ tiên, vậy nhìn cho rõ thứ tổ tiên để lại.”

Tiếng gõ thứ ba chuẩn bị rơi xuống. Đứa trẻ đột nhiên kêu nhỏ: “Đừng để nó chạm chữ bị bẻ gãy!” Tạ Huyền không hỏi chữ nào. Hắn tin hướng nhìn của nó, lập tức dùng kiếm gỗ đẩy tro bài vị trượt theo mép khe. Tro không rơi xuống mà phủ lên nửa nét linh văn trên mảnh đá đen. Bạc khí va vào tro, phát ra tiếng xèo khô. Tiếng gõ thứ ba lệch đi, không rơi vào cốt khí dưới nền mà đập vào khoảng trống giữa hai lớp phong ấn. Cả tổ từ chấn động, nhưng tiếng chuông không thành. Tạ Huyền thấy cổ tay mình nứt thêm một đường đau buốt, cái giá của việc ghim sai một nhịp vào thân thể hắn, nhưng hắn vẫn không buông.

Lục Thừa Viễn cuối cùng bật ra tiếng người: “Lục gia… không có quyền dùng người mang cốt làm chuông.” Câu thật vừa rơi xuống, dây đỏ ở chân lão đứt một đoạn, không phải buông tha, mà như đã hoàn thành một phần nợ. Con mắt bạc trên bài vị nứt thêm rõ rệt. Nhưng cùng lúc ấy, dưới nền vang lên một tiếng thở dài, rất già, rất mệt. Luồng xanh xám trồi lên, quấn quanh nắm tro Lục Thanh Hành vừa rải, rồi đẩy ngược một mảnh xương nhỏ ra sát miệng khe. Không phải xương người nguyên vẹn, chỉ là một mảnh cốt mỏng như vảy đá, trên đó khắc một nét giống nửa chữ mệnh đã bị khoét mất.

Tạ Vân Chi vô thức muốn che mắt đứa trẻ kỹ hơn, nhưng đứa trẻ đã run rẩy nói trước: “Đó không phải xương của người dưới kia.” Mọi người cùng cứng lại. Ngay cả Lục Thừa Viễn cũng ngẩng đầu, như nghe thấy án tử mới. Đứa trẻ thở dốc, giọng yếu đến mức Tạ Vân Chi phải cúi sát mới nghe trọn. “Nó là cốt chìa. Người dưới kia bị bắt giữ nó, không phải vì người đó là chuông. Có người đặt mảnh cốt này vào phong ấn, bắt người đó nghe tiếng gõ thay nó.”

Tạ Huyền nhìn mảnh cốt mỏng, trong lòng chìm xuống. Đây mới là chỗ độc của tử cục. Người bị xóa tên không nhất định là tội nhân; có thể là người giữ hộ một mảnh cốt chìa cho thứ khác ngủ yên. Lục gia dùng lời thề che giấu, Mắt Thần dùng bạc khí đánh thức, còn hắn, một người đang mang cổ cốt bị phong ấn, lại đứng đúng trước miệng khe. Nếu hắn chạm sai, chuông thứ năm sẽ nhận nhầm hoặc nhận đúng khí cốt trong người hắn. Cả hai kết quả đều không phải đường sống.

“Không ai chạm vào mảnh cốt.” Tạ Huyền nói rất chậm. Hắn rút kiếm gỗ khỏi mép nứt đúng nửa tấc, để luồng xanh xám tự giữ lấy mảnh xương, không dùng sức đoạt. “Tạ Vân Chi, giữ đứa trẻ nhắm mắt. Lục Thanh Hành, dùng tro vẽ một vòng chết quanh khe, đừng khép kín. A Mộc, ép Lục Thừa Viễn nói nốt những câu tổ huấn mà lão nhớ được. Chúng ta không xuống, cũng không bịt. Trước khi hiểu mảnh cốt này thuộc về ai, mở khe chính là tự đánh chuông.”

Mắt Thần im lặng trong một hơi. Rồi con mắt bạc trên bài vị bỗng cong lại, như cười không thành tiếng. Từ sâu dưới nền, tiếng xích kéo gấp hơn, luồng xanh xám cuộn lên bảo vệ mảnh cốt, nhưng bạc khí đã kịp khắc lên mặt đá bên cạnh một dòng linh văn mới. Đứa trẻ dù bị che mắt vẫn bật khóc. “Nó viết chữ lên cho ca ca nhìn.” Tạ Huyền cúi xuống. Trên mép đá, ánh bạc chưa tắt hiện ra bốn chữ méo mó: Người mang cốt đến. Ngay sau đó, bên dưới khe vang lên tiếng gõ thứ tư, chậm rãi, rõ ràng, như có ai đó đang chuẩn bị đếm đến năm.