Bỏ qua nội dung

Ho So Huy Danh

Chương 38 - Chương 38: Bằng Chứng Giả

Chương 38: Bằng Chứng Giả

“Đừng trả lời họ, mẹ nghe con nói thôi.” Vũ phải ép từng chữ đi qua cổ họng. Ở đầu dây bên kia, tiếng mẹ anh lẫn trong tiếng xe dưới sân và một giọng đàn ông xa xa đang hỏi gì đó bằng thứ lịch sự cố tình kéo dài. “Mẹ khóa cửa. Nếu họ bấm chuông, mẹ không mở. Gọi bảo vệ chung cư ngay, rồi gọi công an phường. Con đang xử lý.”

“Có chuyện gì vậy con?” Giọng bà run, nhưng vẫn cố nhỏ lại như sợ người dưới sân nghe thấy. “Họ nói chỉ muốn hỏi vài câu. Có người còn quay điện thoại lên ban công.”

Vũ nhắm mắt một nhịp. Trên màn hình phụ, bình luận “Đúng nhà rồi” vẫn nằm đó như một cái ghim cắm vào da thịt. Anh muốn lao xuống dưới nhà mẹ ngay, muốn tự mình đứng giữa bà và những người đang biến một phụ nữ ngoài sáu mươi thành phụ kiện trong cuộc săn danh dự của con trai. Nhưng văn phòng cách đó nửa thành phố, còn cơn giận nếu không được đặt vào quy trình chỉ chạy nhanh hơn lý trí rồi tự đâm vào cái bẫy người ta đã mở sẵn.

Đỗ Nam đã kéo điện thoại ra gọi đầu mối ở phường Đông An. Bảo Châu viết nhanh ba dòng rồi đẩy tới trước mặt Vũ: giữ cuộc gọi, hỏi vị trí an toàn, không đe dọa lại. Mai Anh đứng cạnh bàn, không chạm vào anh nhưng đủ gần để anh biết mình không được phép tan ra trong hoảng loạn.

“Mẹ vào phòng ngủ trong cùng,” Vũ nói. “Không đứng gần cửa sổ. Nếu bảo vệ gọi lên, mẹ chỉ xác nhận có người lạ quấy rối, không giải thích chuyện trên mạng. Mẹ nghe con, được không?”

“Được.” Bà đáp rất khẽ. Rồi sau một khoảng lặng, bà hỏi: “Có phải vì con làm gì sai không?”

Câu hỏi ấy không trách móc, nên càng làm Vũ đau. Anh từng làm sai. Anh từng nghĩ một bài phân tích, một cái tên, một chuỗi dữ liệu được nối lại chỉ là trò chơi của người thông minh. Đêm nay, sai lầm cũ không còn nằm trong diễn đàn tầng hầm hay lời xin lỗi với Quỳnh. Nó đang đứng dưới nhà mẹ anh, cầm điện thoại, hỏi bà có phải mẹ của Khương Vũ không.

“Con từng sai,” anh nói. “Nhưng những người dưới đó không có quyền làm mẹ sợ. Mẹ không cần trả lời thay con bất cứ điều gì.”

Ở bên kia có tiếng cửa đóng lại. Đỗ Nam giơ ngón cái rất nhanh: bảo vệ đã xuống, công an phường đang tới. Hòa lưu mốc thời gian từng bình luận dẫn đường. Lý Tường gửi mẫu yêu cầu gỡ nội dung lộ địa chỉ và nhắc mọi người không chụp lại số điện thoại của mẹ Vũ để “làm bằng chứng” rồi vô tình phát tán thêm. Trong căn phòng chật, cả nhóm di chuyển như một đội cấp cứu chỉ có màn hình, điện thoại và những giới hạn phải bám lấy để khỏi trở thành bản sao của kẻ mình chống lại.

Mười hai phút sau, mẹ Vũ nói người dưới sân đã bị mời ra ngoài. Không có cảnh trừng phạt hả hê nào xảy ra, chỉ có vài người lảng đi khi thấy bảo vệ và một chiếc xe công vụ tới gần. Một trong số họ còn quay lại cười về phía camera. Vũ vẫn không buông điện thoại. Anh nghe mẹ mình ngồi xuống giường, nghe bà cố bình tĩnh hỏi anh đã ăn gì chưa, và câu hỏi bình thường ấy làm cổ họng anh nghẹn lại.

“Con sẽ nhờ người ở gần qua ở với mẹ tối nay,” anh nói. “Mai con về.”

“Con đừng về nếu bên đó còn việc. Mẹ không sao.”

Không sao là câu người lớn hay dùng để che một vết nứt. Vũ định nói thêm thì Lâm Từ bỗng cất giọng từ bàn bên kia: “Có cập nhật mới.”

Cả căn phòng quay về phía màn hình phụ. Hồ sơ Khương Vũ vừa mở một mục mới, tiêu đề ngắn và bẩn đến mức không cần giải thích: “K-Void tống tiền khách hàng cũ?” Bên dưới là ảnh chụp đoạn chat, ảnh chuyển khoản bị che một phần, và một đoạn âm thanh bốn mươi ba giây. Người đăng viết rằng đây là “bằng chứng từ nạn nhân doanh nghiệp”, rằng Khương Vũ từng dùng dữ liệu lỗ hổng để ép khách hàng trả tiền, nếu không sẽ thả thông tin ra chợ đen.

Vũ nghe thấy mẹ gọi tên mình trong điện thoại, nhưng anh không trả lời ngay. Tên hiển thị trong đoạn chat là một email cũ của anh. Giờ gửi khớp với giai đoạn anh từng nhận dự án cho một công ty logistics nhỏ ở Nam Thành. Cách xuống dòng, dấu chấm ở cuối một câu cụt, cả thói quen viết “xử lý trong hai bước” đều giống anh đến mức khó chịu. Nếu là người ngoài nhìn vào, chính anh cũng sẽ thấy nó có mùi thật.

“Không ai tải lại bằng tài khoản cá nhân,” Bảo Châu nói ngay. “Hòa, lưu URL và mốc thời gian. Lý Tường, chụp toàn trang, không cắt riêng ảnh. Lâm Từ, ghi nguồn đầu tiên chia sẻ lại. Vũ, anh không phát biểu.”

“Đoạn chat này giả,” Vũ nói.

“Tôi tin anh đang nói điều anh tin,” Bảo Châu đáp. “Nhưng từ giờ câu đó không đủ. Ta cần chứng minh nó giả bằng chuỗi chứng cứ sạch.”

Hòa bật đoạn âm thanh. Tiếng nhiễu nền rất nhẹ, rồi giọng Vũ vang lên, lạnh và mệt: “Muốn tôi dừng chuyện này, chuyển tiền trước.” Căn phòng im phắc. Một câu nói bị đặt đúng chỗ có thể giết chết mọi lời giải thích quanh nó. Đỗ Nam tắt loa trước khi đoạn âm thanh tự phát lần hai.

“Anh có nói câu đó không?” Đỗ Nam hỏi.

Vũ nhìn màn hình. Trong đầu anh, hàng chục cuộc gọi cũ bật lên như những cửa sổ lỗi: khách hàng chậm thanh toán, đội kỹ thuật đòi vá trước nghiệm thu, những đêm anh nói cộc vì đã thức quá lâu. “Tôi từng nói ‘chuyển tiền trước’ với khách hàng, trong ngữ cảnh thanh toán hợp đồng,” anh nói. “Tôi chưa từng nói ‘muốn tôi dừng chuyện này’. Hai phần đó không thuộc cùng một cuộc gọi.”

Lâm Từ thở ra. “Nhưng người nghe bình thường sẽ không đợi giám định âm thanh.”

“Ảnh chuyển khoản thì sao?” Mai Anh hỏi.

Lý Tường phóng to phần thứ hai. “Tên người nhận là Khương Vũ, số tiền tám mươi triệu. Nội dung: phí xử lý khẩn cấp. Số tài khoản bị che gần hết.” Cậu nuốt khan. “Nếu không có sao kê hoặc hợp đồng, nhìn bằng mắt thường rất khó bác.”

Tám mươi triệu. Một con số đủ lớn để nghe như tống tiền, đủ nhỏ để người ta tin doanh nghiệp có thể cắn răng trả cho yên chuyện. Bọn họ không chọn một khoản vô lý. Bọn họ chọn một khoản biết suy nghĩ. Đó mới là thứ khiến Vũ thấy lạnh.

Bảo Châu mở tập hồ sơ dự án cũ đã được niêm phong nội bộ. “Công ty logistics này có trong danh sách dự án thật của anh không?”

“Có. Nhưng tôi không được phép đưa hợp đồng ra công khai.”

“Không ai đưa công khai. Ta yêu cầu công ty xác nhận qua kênh pháp lý, đối chiếu sao kê bằng văn bản và bảo toàn bản ghi gốc nếu có.” Bảo Châu nhìn thẳng anh. “Anh sẽ muốn tự đi tìm log cũ bằng cách nhanh nhất. Đừng.”

Vũ không trả lời. Trong đầu anh đã có đường đi: một tài khoản lưu trữ cũ, một bản sao mail đã bỏ lâu, vài thói quen của người từng làm cùng dự án đó. Nếu dùng cách cũ, có thể anh sẽ biết trong mười phút. Nếu dùng cách đúng, có thể họ sẽ mất cả đêm mà vẫn chỉ có một câu đang xác minh. Cái bẫy nằm ở đúng khoảng cách ấy.

Mai Anh lên tiếng, không to nhưng đủ cắt qua tiếng quạt máy: “Nếu anh phá ranh giới để chứng minh mình không phải kẻ xấu, họ sẽ thắng trước khi chứng cứ được kiểm tra.”

Vũ quay sang nhìn cô. Ánh mắt Mai Anh không mềm đi. Nó vẫn giữ khoảng cách của một người còn đau và còn nhớ rất rõ vì sao mình không thể tin anh dễ dàng. Nhưng trong khoảng cách ấy có một sợi dây bền hơn sự an ủi: cô đang yêu cầu anh trở thành người mà chính anh đã nói mình muốn trở thành. Không phải người giỏi nhất trong phòng. Người biết dừng tay đúng lúc.

Anh rút tay khỏi bàn phím. “Được. Làm theo kênh sạch.”

Đỗ Nam gật đầu. “Tôi gửi yêu cầu bảo toàn dữ liệu qua thủ tục chính thức. Bảo Châu chuẩn bị văn bản. Lâm Từ, đừng đăng phản biện. Chỉ ghi nhận rằng bằng chứng đang được kiểm tra và việc phát tán dữ liệu người thân là hành vi quấy rối.”

“Bài đã lên hai nhóm lớn,” Hòa nói. “Một tài khoản xác thực đang dẫn lại, dùng câu ‘không thể tin chuyên gia bảo vệ nạn nhân lại là người tống tiền nạn nhân khác’.”

Vũ nghe từng chữ như một cáo trạng ở phòng xử không có thẩm phán. Mẹ anh vẫn ở đầu dây bên kia. Bà không hiểu hết những gì đang xảy ra, nhưng nghe đủ để biết con trai mình đang bị gọi là tội phạm. Anh cầm điện thoại lên. “Mẹ, có thể mấy ngày tới sẽ có nhiều người nói rất khó nghe về con. Mẹ đừng trả lời ai cả. Nếu mẹ muốn hỏi gì, hỏi thẳng con.”

Bên kia im lặng rất lâu. Rồi mẹ anh nói: “Mẹ chỉ hỏi một câu thôi. Con có đang làm điều đúng không?”

Vũ nhìn những người trong phòng: Bảo Châu đang soạn văn bản, Đỗ Nam gọi thêm đầu mối, Lâm Từ cắn môi để khỏi biến cơn giận thành bài viết, Hòa và Lý Tường cúi đầu lưu từng mốc thời gian như nhặt lại những mảnh vỡ nhỏ của sự thật. Cuối cùng, ánh mắt anh dừng ở Mai Anh. Cô không gật đầu thay anh. Cô để câu trả lời thuộc về anh.

“Con đang cố,” Vũ nói. “Và lần này con sẽ không dùng cách sai để đến đó.”

Mẹ anh khẽ “ừ”. Chỉ một tiếng thôi, nhưng đủ khiến Vũ phải cúi mặt xuống trong vài giây. Anh chưa kịp thở hết nhịp đó thì Lý Tường đột ngột gọi: “Anh Vũ, nhìn cái này.”

Trên màn hình, cậu đặt ảnh chụp đoạn chat giả cạnh một email thật trong hồ sơ dự án cũ. Hai phần tiêu đề có cùng một mã tham chiếu nội bộ, cùng kiểu viết tắt tên dự án, cùng cả một lỗi đánh máy nhỏ mà Vũ từng mắc khi đặt tên thư mục bàn giao. Lỗi đó không nằm trong hợp đồng gửi cho khách hàng. Nó chỉ xuất hiện trong một bản nháp nội bộ anh tưởng đã được xóa từ nhiều năm trước.

Không ai nói gì trong ba giây. Rồi Bảo Châu hỏi rất khẽ: “Có bao nhiêu người từng thấy bản nháp đó?”

Vũ nhìn dòng lỗi đánh máy quen thuộc đến mức buồn nôn. Câu trả lời mắc lại trong cổ. Nếu bằng chứng giả có thể sao chép cả một sai sót chỉ nằm trong bản nháp cũ, thì nó không còn là lời bịa đặt được dựng ngoài cửa. Nó đã được làm từ một mảnh thật nằm rất sâu trong quá khứ của anh.